Thursday, September 20, 2012

ÔM TRĂNG



đôi tay thơ dại có lần
ôm trăng ngồi khóc bên sông tâm hồn
gió luồn qua tóc , bềnh bồng
- ngoan , em , ngoan nhé , chải giùm rêu rong
@
đôi tay úp giữ hồn trăng
để nghe sóng sánh giọt vàng viễn du
trong ngần tháng chín đãi ưu
ước nguyền Thuở Ấy, luyến lưu nguyên đời 
@
đôi tay dịu, quàng vai người
lặng nghe lời tóc ru hời giấc trăng
mùa thu vừa đến , chờ rằm
nhìn sông chạm ánh thơ hằng thức khuya

đht


Wednesday, September 19, 2012

MÓN QUÀ HÔM NAY



( giòng thơ Anh và Em )
*** 
đêm chợt ấm thấm vào tim mật
giữa thu chao gió giật mưa òa
rộ ánh chớp  soi rõ điều tôi ước
đúng thời gian tôi nhận được quà xinh 
@
rưng mắt ngắm lệ viền môi ửng
sinh nhật tình kỷ niệm đúng hôm nay
 ôm áo người thương say hương dành dụm
cảm xúc ùa theo tiếng khóc trên vai
@
thao thức nhớ giữa đêm chờ sáng
mãi nâng niu một món quà mong
đóa hồng tím giữa lòng tay nồng ấm
nhân chứng tình đầm thắm thủy chung
@
cám ơn đời giữa trùng trùng nhân ảnh
hiển hiện tình một điểm sáng long lanh
ý tưởng đẹp trong quà anh gởi tặng
vừa thương yêu vừa lãng mạn chân thành.

N & M

BÊN ĐỜI CÒN ANH


 
nếu còn anh , tôi còn tôi
nếu không đời cũng buông trôi , trả về
trả về đâu , mà trả về
con đường sự sống , bụi lề phủ cao
 @
nếu còn anh , thôi chiêm bao
đứng bên triền ấm , tay chào kiếp duyên
tôi , đôi cánh bé sổng miền
không còn tổ, mẹ dịu hiền cũng không
 @
nếu còn anh , còn nắng hồng
dù Đông thật lạnh , bằng lòng con tim
đi tìm mãi bước hạo nhiên
môi thơ ngây sũng ưu phiền, run run
@
nếu còn anh, những mối buồn
 theo bong bóng vỡ trên đường phố mưa
 nay anh để mắt tình cờ
 nuôi tôi với hạt tình thư mỗi ngày
 
đht
 
 
 
  

CHÉN TRI ÂN


nếu không hỏi thì đêm ta chẳng ngủ
cứ việc thiền , tịnh độ giữa mênh mông
ta chỉ sợ mình không khôn , ngồi thủ
nhìn cuộc đời vô vị chẳng vàng son
@
nếu không tìm , ta làm chi có mặt
trong quán đời , láp nháp những vô vi
thuở hành trình đi về phương Cực Lạc
chỉ tâm hồn , còn ta chẳng chịu đi
@
giờ ngồi đây , tính chuyện buồn , soi mãi
trong gương đời , còn chút nét băn khoăn
mớ chữ nghĩa , trả bốn phương hồ hải
dưới ngòi rong , quay quắt chạy vô hàng 
@
loăng quăng nhớ, vậy mà tâm thượng thặng
nhờ chân tình vừa mới nở hoa nhân
rượu mật tiên của tri âm vừa tặng
bỗng thấy đời trở ngọt chén tri ân
@
nếu hôm nay ai hỏi về tâm vọng
xin trả lời : đời đẹp lắm tương lai
tâm rất tịnh vì tim người thật ấm
gửi riêng ta, ru ngủ giấc mai này

đht  

Tuesday, September 18, 2012

MÓN QUÀ HÔM NAY


nỗi buồn bỗng thấm vào gan ruột
 trời xào xạc lạnh, gió mưa qua
tối nay tôi hiểu điều tôi ước
lại trở về tay người gửi quà
@
nước mắt lưng chừng quanh môi, úng
tháng, ngày kỷ niệm đúng hôm nay
chiếc áo thương tôi buồn, già khụm
cảm xúc nằm nghiêng , khóc ướt vai 
@
 ( thao thức, tôi ngồi chờ đến sáng
bây chừ nhận lại gói quà mong )
trong tay người , rỡ hoa hồng tím 
nhân chứng tình yêu của thủy chung 

đht 

MƯA CHIỀU

 

cơn mưa lấm tấm hạt già
tôi đi bên cạnh , sao mà buồn hiu
giữa thinh không và lòng chiều
có đôi bạn nhỏ liêu xiêu gót sầu
@
bạn tôi - con sáo - chuyền nhau
giọt hồng dư lại , thấm màu thương ai
chuyền nhau xem giọng mưa rơi
vớt bong bóng vỡ từ trời xuôi môi
@
cơn mưa chấm phá lòng người
li ti trên áo cũ tôi để dành
chảy luồn quanh sợi mong manh
chao ơi răng nhớ quá anh chiều này !
@
hạt ơi ! ngủ ngoan trong tay
để môi đừng thấm mặn , gầy hồn ta 
cơn mưa thủ thỉ gần - xa
chỉ anh mới biết tim ta màu gì .

đht
 

LÁ MÙA XA NHAU


Nắng khóc mùa thu, lá trổ vàng
Xa người , biển sóng cũng liên
can
Tim buồn, nhịp chứng khô âm điệu
Lệ ấm lở bờ ướt  mí chan
Về mở cửa thư nhìn
bảo vật
Ra vườn ướm bút ngắm trăng ngàn
Tưởng khua vẳng tiếng anh mình nhỉ !
Em níu vần thơ , gõ phím bàn

Đông Hương

LINH HỒN TRỔ MÃ


môt hôm bên trái cuộc đời
có tôi làm dấu vết người trong trăng
nhớ từng đêm , bóng sắp hàng
mượn tôi cái giỏ ít gần , nhiều xa
@
đôi khi đối ẩm trăng già
say , cười ngặt nghẽo , nghe hoa thở dài
nhớ từng đêm , nhẹ gót hài
cho đường lặn bụi , mai này khỏi vương
@
sổng tù , quay lại yêu thương
tên người ngàn dặm , tôi thường viết hoa
dặn mình đừng khóc hôm qua
vỡ sầu nát lệ, người xa lại buồn 
trong tay cầm nhánh như thường
vuốt từ cuống mắt , xuôi luồn rèm mi
lòng mình xưa quặn chia ly
thương giòng sông cũ trôi đi ngút vời
@
hôm nay bên phải cuộc đời
có đôi cánh nhỏ tìm người trong trăng
giòng sông quay ngược nước Hằng
vết thương Thuở Ấy được băng bó rồi
@
tôi tìm lại được trong tôi
linh hồn trổ mã , môi cười thật xinh
đht
 
   

Monday, September 17, 2012

VÒNG ẤM

 
cơn sóng ngầm đánh vỡ
những bàn chân lang thang
chiếc nhìn còn nặng nợ
đầy men thu lá vàng
 
em làm rơi đãy hạt
trên tay áo người khuya
quen thói tìm bất chợt
giữa thực - hư giao mùa
 
cuộn mình trong vòng ấm
như con mèo con ngoan
nằm mơ trời tuyệt mộng
quên nguồn cội cánh ngàn
 
chim di cư về núi
rừng lá thấp che đêm
ru võng lời tâm nội
ngọt ngào ôm giấc em
 
con sóng tâm dường nhớ
tối xưa gầy hư hao
tiếng cười chen nức nở
 đã chôn vùi chiêm bao

đht
 
 
 
 
 

THU VĨNH CỮU



em băng từ mùa thu
của cánh đồng lạnh giá
em ngang dãy sương mù
với trống vắng trong tim

mùa thu cõng theo em
một tâm hồn lang bạt
đánh rơi biển nỗi niềm
trên tuyệt đỉnh quạnh hiu

để nắm được thu mơ
em đổi trời thơ ấu
lấy thân phận đợi chờ
một ánh mắt ai chao

em gặp phố thu anh
một ngày mưa nước mắt
lòng như giấy mong manh
tím hoàng hôn dày đặc

qua ánh lửa yêu ma
em rong bừa hoài vọng
nếu mai này còn bóng
trong huyền thoại , em ...là ...
là chiếc lá nguyên xanh
giữa thu anh vĩnh cữu

đht 

Sunday, September 16, 2012

CÁNH CỬA TRI ÂM


dường đêm tôi hay chứa đầy không giấc
hình như khuya ,vùng mắt cũng thôi trong
tôi lang thang đỉnh thơ người , độ nhật
bát thân tình và chén nước chờ mong
@
chừng như vậy đủ mở tôi cánh cửa
gian phòng hồng, riêng chứa những tâm thư
và ngày tháng không hoàng hôn choáng giữa
những chân tình nặng - nhẹ , thật hay hư
@
nên tôi tìm khoảng đời còn hy vọng
vòng tri âm , trong ấy cuộc đời mình
thật ấm áp dù gió đông hàn lạnh
tấm áo choàng .đêm hạt khỏi lung linh

đht
 



nằm mơ chợt thấy tiếng cười
có lần mưa ướt , rớt trời thế gian
luồng chân thiên hạ , lang thang
qua đường trống vắng chạm bằng tình yêu
@
đằng xa , trước mặt , ngược chiều
bóng tôi , hay bóng nắng phiêu linh ngày 
trong mơ , giật áo tình say
liêu xiêu , mượn tạm hao gầy khoác lên
đht

REDIS MOI MON PRINCE

redis moi , 
Mon Prince
tes paroles résonnent 
encore dans ma tête
redis moi
ta voix enchantée que j'aimais
pourque je  la souvienne
encore longtemps
longtemps,  jusqu ' au mon dernier souffle
et que puisse
faire de moi
une princesse des contes de fée

ranime moi, s'il te plait
le coeur à moitié abimé
de jadis
un coeur depuis des années
qui attend avec ses pleurs
et ses larmes ,
espère te revoir un beau jour
redis moi
redis moi , Mon Prince
Amour de toute ma vie .
đht

Saturday, September 15, 2012

TỨ TUYỆT CHO ANH


NGÀY NÀO ? 

ngày về thì chưa đến
tương lai nhìn thấy không
ngập ngừng thương dĩ vãng
chỉ thấy ngọn tang bồng

HỎI

cánh linh hồn chao gió
nghiêng không độ già trưa 
cuối chiều .mong hỏi nhỏ
mộ phần mua được chua ?

CHUYẾN XE

chuyến xe chừng kiệt lực
vất vả leo dốc đời
kiểu này ngày đến mức
tôi chẳng nhìn ra tôi

THU NÀO ?

ngập ngừng quay nhắm hướng
bãi cát hồng lao xao
của một ngày liên tưởng
thu nào ? thu của nhau ?

CHỈ NHỚ

chỉ nhớ đường lên phố
con phố nhiều cơn mưa
lạnh mình. không lạnh họ
ướt nhàu hết tâm thư

DẶN ĐÊM 

tôi dặn đêm đừng ngủ
cho giấc khỏi hom hem
rình dậy thì ẫn ngữ
nghĩa nào anh hôn em ?

đht


HƯƠNG NỒNG


buổi chiều mang nặng nợ
nên gió dừng quán mây
bắt được hương ngàn thở
trên mắt . nắng buồn ngày

em uống phông ten lạ *
nghe mặn đắng dâng cao
cúi mình , hôn mặt đá
ơ ! mạch tim vỡ ào

con sầu nhìn , thắc mắc
đồng tử tại sao đen
hay tình yêu dằn vặt
hỏi người . đừng hỏi em 

môi say , không nói được
lời đem vất chồng nhau
ý thở dài thườn thượt
ngõ gần rẽ ở đâu ?

rồi mình đi xuống quán
uống cuộc đời một chung
rượu tiên này ai bán
còn nguyên vị  hương nồng ?

đht

*fontaine

ĐI TỪ MỦA THU...

 
VẤN TÂM
vấn tâm một nhánh giòng sông nhỏ
mùa nước thường dâng lúc chớm chiều
phổi nắng hoàng hôn sầu , quên thở
để sóng buồn thiu trôi liêu xiêu
 
tâm tưởng ngục tù nhiều năm đã
trở về đời mục tử lang thang
đôi chân ngơ ngáo nhìn nhau , ủa
người đi , tim ở lại .đầu hàng
 
ẤM CÚNG
ai giữa tôi và tôi giữa ai
mà đêm quán trọ nhớ nhung hoài
ơ kìa anh đó và tôi đó
ngồi nhớ nhiều nhau - ấm cúng vai  

THU NÀO ĐÓ
nhiều năm cũng vẫn người xưa cũ
bước đời dù quá đổi chông gai
thương yêu vẫn đó . nằm yên ngủ
đợi gót mùa thu hết miệt mài

đht
 

Friday, September 14, 2012

ĐẦU - CUỐI TÂM TƯ



TRIỀU ĐIÊN
khi không mà kỷ niệm trào
tuôn đầy bong bóng ,vỡ ào triều điên
hai bờ nịnh hót huyên thuyên
đưa xa lạnh ngắt đổi miền gần thương

NHỚ THUYỀN
khi không mà nhớ cánh buồm
con thuyền đỡ ngọn gió cuồng , về . đi 
đôi tay mười ngón mê si
thắp lên ngọn lửa lạ kỳ đột nhiên
SÓNG 
khi không mà sóng bình yên
ôm rêu rong ngủ trên triền dã hoang
nửa khuya giòng sông lang thang
chỉ còn bọt trắng lần khân chạm bờ

MÂY
em chào ngọn gió heo may
bềnh bồng không ngã nào bay mây về
đây này , rớt trạm hôn mê
cánh sầu nghiêng xuống . vân vê lòng chiều 

TRỞ VỀ
 loanh quanh rồi cũng chỉ là
thương anh , nhắm hướng trời xa , đi cùng
từ chân mây đến cuối rừng
vết chân. dấu phủ bụi đường rong xưa

NGHE CHỪNG
nghe chừng mục tử mỏi chân
chim ngàn bạt gió , cánh cần vá khâu
bồng phiêu bãi phù du sầu
cơn mưa trên mắt . ngấn nào phải hong ? 

CUỐI CÙNG
khoé đồng tử , nắng hoàng hôn
chạm sơ mái tóc đã buồn xa vai
bỗng em chồn gót , quắt quay
hạt trào bờ vỡ , nhớ tay ôm chầm 

đht





Thursday, September 13, 2012

KHI NỤ CƯỜI EM

 
khi nụ cười em hoen nước mắt
là những khi vắng lạnh trong hồn
môi em khô. mặn . chừa vài hạt
cho những giờ ngồi sợ mênh mông

rồi nhốt thủ thỉ trong hộc tủ
giấu vị ngày mái tóc màumơ
nổi bùng lên đốt thời gian ngủ
mắt lại nhòa nhạt cả hương thơ
 
khi nụ cười em hoà ngấn lệ
anh dang tay dành dỗ . mới ngừng
anh dọa em nếu còn hư thế
thì đừng tìm tim anh đòi hôn
 
đht

LETTRE À ÉLISE


Lettre à Elise Ludwig van Beethovven

http://www.youtube.com/watch?v=H73_d_u6yN4 

Sáng ni em mở máy , để bản nhạc lettre à Élise , đang đứng cắt légumes trong bếp , bỗng dưng bao nhiêu con nhớ chạy trở về , nhớ cây đàn dương cầm đã bán , nhớ ba , nhớ tình yêu thuở thơ dại , nghĩa là nhớ anh .
Anh còn nhớ rõ bản ni mà hỉ , mà còn biết nhiều nữa . Ngày xưa anh lên nhà chơi với em ,( em tiếp theo những kỷ niệm em hay viết trong nhật ký cho anh đọc để anh vẫn nhớ mãi với em thời gian mình chưa lạc mất nhau .)
Anh lên nhà chơi với em , ở lại những tối thứ 7 , ăn cơm chiều xong , anh và em dắt nhau xuống bến ngồi nhìn trời nước , có khi anh kể cho em nhiều chuyện , đủ thứ loại từ đời sống , học hành của anh dù em đã biết rất rõ từng trang tâm anh một , có khi em ríu rít như chim , cũng có khi anh ôm vai em yên lặng , bỗng trong cái yên lặng đó , tiếng vĩ cầm vút lên những nốt trầm bổng : ba đang kéo đàn . Anh rất thích nghe ba đàn ,có nhiều khi mình ngồi dậy , kéo nhau lên nhà nghe ba , mỗi lần xong một bản , anh khen ba đàn hay , vậy là ba mang hết bao nhiêu partitions trong répertoires ba đã thuộc lòng đem ra biểu diễn cho anh - người mà ông xem như rễ tương lại .

 Nhiều hôm thấy anh nghe say mê, ba hỏi anh có muốn ba dạy cho anh không , nếu anh muốn , ba cho anh cây vĩ cầm thứ nhì mà ba rất quý mang từ Pháp về .Ba kể cho mình nghe vì răng ba có được cây đàn thật xưa này . Hôm đó chủ nhật , ba đi chợ trời ở St Ouen , đang lang thang không định tìm gì , bỗng mắt ba chạm phải một cây đàn vĩ cầm có vẻ xưa và thật cũ , ông lại gần xin người chủ cây đàn cho ông cầm thử xem , ông tây già chủ cây đàn gật đầu .
Ba cầm lên vuốt nhẹ trên mấy sợi dây đàn , tiếng thật trong veo . Ba hỏi giá tiền cây đàn , ông tây già thấy ba thích quá , bèn nói một giá thấp chi lạ làm ba sững sờ . Ba hỏi lại ông tây già xem ba có nghe lộn chăng , ông bảo là không , mà vì thấy ba có vẻ thạo nhạc và có vẻ nghệ sĩ , ông bảo tiếp ngày xưa ông ấy là nhạc sĩ và đã từng chơi đàn cùng giàn nhạc của hoàng triều Áo (orchestre impérial de Vienne - Autriche ) và thầy ông ta là một nhạc sĩ rất có tiếng , sau đó thầy ông thấy ông rất thích học , thầy ông truyền hết lại tài đàn cho ông  . Hôm thầy ông mất , ông lại nhà gia đình thầy để phúng điếu , vợ thầy ông đưa cho ông một lá thư và cây đàn thầy ông để lại cho ông , và chính là cây vĩ cầm ba đang cầm trong tay . Cảm động về câu chuyện , ba xin gửi thêm tiền bán đàn cho ông nhưng ông tây già không chịu nhận , chỉ bảo ba là khi ba cầm cây đàn , ba nhớ ông một phút là đủ rồi .Về sau , câu chuyện trên cũng tiếp tục nối , vì ba được ông tây già dạy thêm cho ba và ba rất qúi ông .Đến khi thầy ba mất đi , ba khóc rất nhiều , và từ đó tiếng đàn của ba cũng có phần lão luyện hơn trước , như là linh hồn ông thầy già đang nhập vào cây vĩ cầm .
 Ba ít khi đem nó ra , vì tiếng đàn rất trong nhưng vì ba là người rất perfectioniste nên sợ ba kéo không được hay , vì hồi còn bên Pháp , ở trường ba chơi đá banh  té gảy cổ tay mặt.
Anh chịu lắm , và bắt đầu học , cây vĩ cầm ba cho anh rất thanh nhả , anh cưng nó hơn em nữa , song song với anh học vĩ cầm , em học dương cầm vì vĩ cầm khó chi lạ , nên em chọn dương cầm . Anh cũng thích lắm , mỗi lần anh hay kéo ghế ngồi đàn tay 4 với em .  Chiều thứ 4 không có lớp , anh đạp xe máy lên nhà đưa em đi học đàn , thầy Nhỏ là một bà giáo Việt từ Pháp về , đẹp , lâu lâu ba mạ mời bà ta lên ăn cơm , hai người thường tựa cửa sổ nói chuyện về âm nhạc và xứ Pháp làm nhiều khi mạ cũng phải ghen . Bà ta tên là bà Trân , nhà cạnh Kho Rèn , con đường sau trường Đồng Khánh. Có khi Nhỏ nhác học , anh giận em cả buổi vì anh rất thích nhạc cổ điển , và cũng một phần vì em , anh hay nói mỗi lần anh nhìn em và nghe em đàn , anh quên mất không gian và thời gian , và nhất là mỗi khi anh nghe em đàn bản lettre à Élise.
Anh học rất mau tiến bộ , ba khen anh hoài , Nhỏ nghĩ tại anh thích , có lần anh nói sau này quà cưới em là một cây dương cầm có đuôi ( le piano à queue ), em thêm : còn em sẽ tặng cho anh một cây vĩ cầm đẹp hơn cây ba cho anh nữa .

 Ngón đàn anh đã muồi cho đến ngày anh được giấy phải nhập ngũ . Đêm cuối ở nhà trên Bầu Vá, ba , anh và em hoà nhau vài bản nhạc , em nhìn anh , mắt anh dưới ánh đèn manchon ( lúc nớ Huế chưa có điện ), em thấy long lanh chút buồn vô tả, em ngừng đàn , bỏ chạy ra sân đứng khóc . Em nghe trong nhà  im bặt tiếng đàn , và có một bàn tay vịn vai em , kéo em quay lại ; chưa kịp nói gì và chùi nước mắt thì em đã nhận từ môi anh một nụ hôn quá nồng chi lạ , em chỉ còn biết đặt đầu trên vai anh khóc cho thiệt đã , lâu mau , em không nhớ ; chỉ nhớ anh lấy ngón tay quẹt hạt nước mắt còn đọng trên môi em và đưa lên miệng uống :
- Đêm ni anh sẽ say với rượu từ mắt em , rồi mai anh vát bị lên đường . Em ở nhà ráng tiếp tục đàn nghe chưa , anh muốn khi anh về , ngón đàn em đã thạo . Sau này mình truyền lại cho các con hỉ .Lãng mạn , anh còn vói thêm :
- Sau này anh muốn em đặt tên cho con là Bích , Tô  và Vân( trại của chữ Beethoven )

Đêm ấy , em ngồi gần suốt đêm bên anh dưới bến , trời không lạnh lắm , chỉ có tâm hồn hai đứa lạnh nên phải cần hơi ấm của nhau .
Chiều hôm sau , em đưa anh ra ga, trong balô anh , vẫn có cây vĩ cầm , nhưng anh nhớ sực ra anh sẽ làm chi có dư thời gian để đàn , anh phải theo học khoá quân sự , xong rồi sẽ cùng với các đồng đội đi khắp chiến trường , tử sinh còn chưa biết lúc nào vì thần chết sẽ theo bên chân .Anh nói xong , anh tháo ba lô lấy chiếc đàn đưa cho em , bảo em giữ giùm anh cho đến khi anh trở về sau chiến tranh , nếu anh còn sống sót !


Nghe anh nói ,nước mắt emcứ trào ra , ướt đẫm aó quân phục của anh , chiếc áo anh đang mặc có thêu hai chữ đầu tên anh và em lồng chung ,em đã thêu đêm qua phía trong túi , mong khi anh nhớ em , anh nhìn được hai chữ tên chúng mình ...
Nhưng trời lại sắp đặt không như ý anh và em muốn . Từ ngày anh đi , em chỉ nhận được vài lần thư anh đầy thương yêu và nguyện ước,anh mong được sớm trở về với gia đình với em,nhưng chiến trận đã bùng nổ khắp nơi , thư anh thưa dần , và cuối cùng bặt tin hẵn . Em như đứa mất hồn , con tim ray rứt mãi . Không tin tức anh , em không biết mình phải nghĩ như thế nào nữa ; anh còn sống , anh chết , anh bị thương ? Tiếng súng mỗi ngày mỗi gần lại , lòng em như lửa đốt , anh đâu rồi ! Mỗi lần nghe đại bác nổ xa xa, em nhớ anh quay quắt . Sáng sáng em chờ giờ người đưa thư già đi ngang qua, em chồm ra cửa chờ nhưng thất vọng vì ông không ghé , ông đạp xe đi thẳng ;những lúc đó , nước mắt em tự dưng ào ra , em trở vào phòng đóng cửa , giở lại những lá thư anh gửi từ mặt trận này đến mặt trận khác, chữ anh ngòng nghoèo : anh viết dưới ánh hỏa châu vì không đốt đèn được sợ có ánh sáng địch biết chỗ ,nhắm bắn vào . Thư đầu tiên anh viết thật dài , rồi ngắn dần , ngắn dần vì không có thì giờ  nhiều nữa ..Em gần như cạn nước mắt , người gầy như con mắm khô , mỗi lần mẹ nhìn em , bà thở dài.

Ngóng trông riết , rồi đến một ngày ba đổi vô dạy trong Nam , rứa là em không còn hy vọng gặp lại anh một ngày nào đó khi yên bình  trở lại , rồi em học xong , em đi xa luôn từ đó , tim em chết từ ngày anh đi .
 Cuộc đời em ngã qua hướng thường tình của kiếp người , em lấy chồng không phải là anh , và ngày gia đình đổi về Thành Phố Hồng , nhà cũ bán , và cây đàn kỷ niệm ngày em sinh cháu út cũng bị người ta bán mất  với giá rẻ mạt , và  từ ngày các con chim non lông cánh hoàn hảo bay xa , nhà không còn ai , tiếng đàn cũng vắng , em quên luôn nốt nhạc , nhưng em không hề một ngày quên anh , em chỉ còn cây vĩ cầm của anh em vẫn giữ thật kỹ ,em đem nó ra chùi , tâm sự với nó  , cho đến hôm em muốn té xỉu khi nhận được lá thư dưới ký tên anh, tim em muốn đứng ! Anh vẫn còn sống . Anh vẫn thương nhớ em và tìm em khắp nơi . Nhờ tình cờ gặp lại người bạn cũ của mình , anh đã tìm được em.
Nhận thư anh viết , cho em ngày giờ và chuyến máy bay anh đến , nôn nao ơi là nôn nao !
 Hôm em đi đón anh ở phi trường , em nhìn đoàn người ra cửa phòng đến , em nhận ra anh liền mặc dù bao nhiêu năm cách xa , có lẽ không phải em nhận ra anh liền mà là con tim em nhận ra anh vì nó nhịp cùng một tần số với tim anh từ ngày quen nhau và thương nhau .Anh không còn dáng dấp thư sinh hai mươi tuổi , nay anh già dặn hơn nhiều , tay anh gân guốc, giọng nói vẫn ấm áp như ngày anh mới tỏ lời thương em . Anh cười khi anh thấy em đang chăm chứ nhìn hai bàn tay anh .
Anh hôn em , nói
- Em sợ anh không còn vuốt đàn như xưa nữa phải không ? như ba ngày xưa đá banh gảy cổ tay ?
Tiếng súng , đạn làm anh quên dần những nốt nhạc , nhưng vòng tay anh vẫn còn dịu mềm đủ ôm em Nhỏ à !...và bản lettre à Élise  vẫn luôn luôn theo anh mãi , như em vẫn bên cạnh anh .
  Anh trở về yên bình, em vui chi lạ , em cứ ngỡ  em sẽ không còn nhìn lại được anh một ngày nào đó  , bây chừ , trái lại , em vẫn có anh bên cạnh ; thật ấm lòng  .
Chừ thì dù tay em có cứng , không đánh đàn được nữa ,nhưng những kỷ niệm cũ với anh ngày ấy vẫn còn đủ âm thanh ,cung điệu của những lần mình hoà đàn với ba ; trong đầu em , tiếng vĩ cầm của ba thánh thót và tiếng đàn của anh đầy thương yêu gửi riêng cho em vẫn y như cũ ..
Và anh khám phá một điều làm anh rất vui : tim em vẫn còn nguyên vẹn là của riêng anh .
Và em khám phá ra một điều mới lạ : khi anh anh rời xa em , em nhìn gương , bỗng bất chợt thấy trái tim mình hoá thành một phiến đá , nhưng ngày gặp lại nhau , em soi vào gương : thay vì phiến đá , là một biển nước hồng  ...

 @
gửi một người rất có duyên với Huế . 
đht

CON ĐƯỜNG GẦN ANH NHẤT


 sáng trĩu nước , con đường , mưa thật lạnh
trong gương mưa , em chào vết chân em
chạm phải lá năm xưa vàng hiu quạnh
rẩy run người , xin gió bớt cuồng thêm
@
thu thấm áo , lòng mình nghe bất chợt 
còn mấy ngày , sinh nhật nắng vào tim
chắc phải dành trọn đêm mà thao thức
mở tủ quà từ nhỏ anh cho em 
@
em ra phố gửi quà , mưa lất phất
aó đem theo choàng nghe ấm cả lòng
anh là áo . áo là anh , hư thật ?
mình có cần chi biết để quan tâm
@
chút nắng xám vấn vương ngày , chường mặt
chạm rùng mình , hạt nước rớt trên vai
chào buổi sáng , con đường gần anh nhất
dọc theo quà em sắp gửi anh đây

đht

Wednesday, September 12, 2012

NGUYÊN THỦY NẮNG

 
nắng tràn lên miệng . em say
hớp nguyên bình rượu thương dài thâu đêm
hơi sương trên mí mắt viền
hương miền ẩn tụ bóng bình yên tâm

nắng rơi thành hạt không âm
tiếng vang sau ngọn mây hồng chào mưa
mù sa vợi xúc cảm , ùa
theo nhau về trải lên mùa duyên ai

nắng chừa cho gió heo may
một li ti ấm trong vài giây mơ
ngọn cuồng . phong độ hình như
chiều cao tần số . thực hư chưa rành 
 
giủ màn đồng tử nuối anh
hoen em loang cả long lanh giọt nồng
nắng hồng nguyên thủy tim rừng
yêu em thuở mới quen vừng trăng thơ 

đht
 

CHIẾC HÔN RỪNG

 
trên cuống lá tình thu xưa đang mục
có giòng đời đang quanh quẩn chưa trôi
biết về đâu , vì tôi nay thấy chợt
 giữa suối người , gốc gác trắng như vôi
 
tay tôi lạnh trong giòng sông niệm kỷ
dấu chân rong ngày tháng của mòn tâm
trong ngọc mắt , một hạt xưa choàng mí
chầm chậm loang môi du mục xuống cằm  
 
giòng ngày tháng trong tâm hồn thuở nhỏ
mường tượng mình con nước sóng lênh đênh
cứ loăng quăng như lục bình xa xứ
ròng hay dâng , theo triều đổ xuống ghềnh
 
chợt được tựa trong vòng tay thật ấm
  của nắng rừng thu duyên kiếp thần tiên
cánh tim đêm đã mỏi mòn , lạnh thấm
từ bao giờ mà ngấn lệ thôi miên
 
trên cuống lá tình thu , sương khoác nắng
mùi hương xưa thoang thoảng vị tôi chờ
hiểu về đâu , vì môi tôi vừa thấm
chiếc hôn rừng thật lắm chứ không mơ
 
đht   
 
 
 
 
 
 

NÉT CHẤM PHÁ

 
 
em ngồi vẽ cảnh mưa qua lá
vừa sáng . trời lay gió hắt hiu
bôn ba chân đuổi theo thiên hạ
hờm nắm thời gian ngược nắng chiều
 @
hoa tay đâu mất rồi ? không thấy
mười ngón dài quay quắt lướt nhanh
trong mưa . ngấm , vỡ . hồn chưa dậy 
chỉ lá buồn thiu , giọt khẳm cành
@
ô ! nhìn đám cưới chim di cũ
em bắt đền mưa chạm ướt sâu
trên cỏ mùa thu , ôm rêu , ủ
lỡ lạnh vành khung , giá vẽ sầu    
@
tay quậy giọt màu , tay bắt chợt
mưa sáng mùa thu trống vắng anh
thâm quầng đôi mắt ngoan thao thức
em vẽ cành đêm quấn bức tranh
 @
nghe nhịp nỗi buồn mang tâm sự
nét bút màu trong tay run run
thảo nhanh đám cưới đôi di cũ
cùng hạt hồng trên mắt chớm tuôn
@
em ngồi chấm phá mưa qua lá
chảy xuống tìm anh phía nửa khuya...
 
đht
 
 
 

Tuesday, September 11, 2012

QUÊ HƯƠNG EM



ra đi , biết chẳng ngày về
giòng sông cúi mặt hẹn thề ? thà như
lòng mình nghèn nghẹn , ưu tư
mai này Huế có còn thư học trò ?
@
ngày đi , tiếng Mẹ vọng từ
sân bay nhiều gió , bây chừ mưa cay
Sài Gòn ơi ! trọn lâu nay
đếm làm sao xuể , tháng ngày trôi xa
@
ngày đi , giọt lệ mắt Cha
con ôm trọn kiếp , nhớ ,và mang theo
quê hương , hai chữ , chiêm bao
Mẹ Cha đã ngủ giấc chào biệt ly
@
ngày đi , gói được những gì
chút thương gửi Huế , tình si sa mù
mái tranh Bình Lợi  , trần du
trời mây trường cũ , thế thu xứ người
@
may còn anh , môi trở tươi
ngỡ anh chỉ mộng , suốt đời lặng thinh
quê hương , mảnh đất thơ tình
em vừa gặp lại Gia Đình . Cảm ơn 

đht