Sunday, December 9, 2018

NHƯ


Như bài thơ chưa thành hình đã chết
trong một trời nắng lạnh vỡ, bao mây
chữ ấm ức vì ý chưa nói hết
đầu ngòi rong lại gãy, vết mực ngầy
*
Như một kẻ lạc vàço sa mạc gió
tìm dấu chân chiếc bóng đã lần vương
miền kỷ niệm hoà trong đồi cát _đổ
xuôi xuống triền với tốc độ tư tương
*
Như thời gian vù nhanh hơn chớp nhoáng
mới bắt đầu đã đên cuối thiên thu
chưa kịp chạm nhành gầy trên hàng phím
chữ rối bời_nhũn ướt mặn mù sa
*
Như vũ trụ khi không còn anh nữa
giòng mắt tôi thẩm thấu chảy ngược về
đụng sỏi đá, sâu chìm trong diệm lửa
đốt tôi thành...một ngọn núi tàn tro
*
Như bài thơ chưa thành hình, bỏ dở
con chữ chao, nghiêng xuống dốc nhạt nhoà
tôi bắt tôi dù không còn anh nữa
gắn cuộc đời vào thơ để ...thăng hoa

đông hương

CÒN VỚT VÁT ĐÔI KHI...


Lặng ngắm tôi qua gương đời sự thật
mình già đi từ lúc tạ từ Người
nhớ như in chuỗi nước mắt dài rơi
len trên phím chạm ngón gầy hỗn loạn
*
Rồi mai đây giòng thư cho Lính Trận
viết có còn đầy tình cảm như xưa
hay nhớ nhung chỉ khuấy động ân từ
và con chữ nhạt nhoà trong biển mặn
*
Nghĩ cho kỹ sau bao lần im lặng
như trái bom ngày đó nổ toang hồn
và nỗi buồn theo huyết quản trầm luân
tim tôi toạc một vết thương rất nặng
*
Tôi ngắm tôi qua giọt càfé đắng
vùng từ trường lan rộng những tròn lăn
rã rồi lành, lành rồi rã miên miên
tôi đó hả _giữa giọt buồn màu đỏ
*
Tôi thiết bị áo giáp bằng thôi nhớ
cho quên người đã đi qua đời tôi
Người xa rồi, màu áo trận cũng phai
lòng trang giấy, mực_ngòi rong thất thủ
*
Thôi cũng được, nuối chút rồi buông thả
níu người về, ai lại níu người đi
may hồn thơ còn nhớ nụ hôn ghì
còn vớt vát... đôi khi...còn vớt vát

đông hương



Wednesday, December 5, 2018

NỖI BUỒN NGƯỜI Ở LẠI


Em hồi tưởng những mùi hương anh cũ
giụi đầu hôn lên tấm áo hoa rừng
bỗng tất cả mơ hồ _ tim ủ rũ
canh cánh lòng, không thể dễ gì quên

Rừng lá thấp, cao nguyên chùng chập mắt
đầy ba lô_thịt hộp_ cơm sấy khô
hai vai nặng gánh sơn hà xả tắc
đêm muỗi mòng_giường võng, gối poncho
*
Em vẫn luôn luôn làm người chờ đợi
điếng khi nghe đại bác vọng xa gầm
chỉ biết đợi chờ thư, lòng thấp thỏm
mỗi một ngày như kiến đốt toàn thân
*
Ngày chủ nhật, ngày nghỉ không đi học
vào giáo đường qùi xin Chúa hồng ân
mau trở lại hoà bình, thôi tang tóc
và an lành cho Lính giữ biên cương
*
Em đọc tìn hằng ngày, hằng ngày một
tìm điạ danh, tên từng mỗi chiến trường
những Dakpek, Chu Pao, Hạ Lào đồi 31
lỡ mai này mang tang chế người thương
*
Biết nay mai trong đám người trai ấy
có ai về, ai ngủ lại Trường Sơn
quãng đường dài mang tên liên lộ 7
máu chưa khô, còn thắm dưới tàn trăng
*
Rồi mai đây trong đám người con gái
ai vui mừng, ai khóc nỗi chia xa
ai được dìu người yêu chân nạng gỗ
chỉ trừ em...ngồi nhang khói...xót xa

đông hương





Monday, December 3, 2018

TRẦM HƯƠNG


Buồn đang trở giấc chiêm bao
mặn nghe bước nhỏ in vào khói sương
với tầm tay đẩy linh hồn
em về hương phấn thiêu thân cuộc đời

*
 Sầu xin che nửa làn môi
áo xiêm nào trắng mây trời mùa thu
mênh mang xênh phách tỳ bà
mùa thu ướt đẫm chan hoà thâm u

*
 Em đi trời nặng sương mù
có gì để tiễn đưa chừ ? trầm hương

bay cao đi khói bốn phương
dấu hôn ngày cũ khỏi vương vấn Người

đông hương

LOÀI CHIM BẤT TỬ



Nỗi ấm ức trôi theo giòng cuộc sống
mỗi quạnh hiu bằng ngàn bọt sóng buồn
mỗi rung cảm như triều thần dậy sóng
xác xơ rồi mới cảm nhận tình chân
*
Giờ cũng vậy_trăm năm sau cũng vậy
tìm phân vân hay quay quắt chỉ thừ
trời có đổi, tim luôn luôn ngực trái
cau mặt nhìn gương chạm phải khó ưa
*
Cảm nhận cũ nay không vương vấn nữa
đời giập vùi tình cảm mất bình quân
tôi như lá cuối trên giòng sông lửa
gắn lách sao cho khỏi cháy tâm hồn
*
Không sao cả, xưa tôi chim hoàng phượng
dù cháy rồi, thân thể đống tàn tro
từ tro ấy, tôi hoá thân hoàng phượng
vươn cánh dài, biến mất trong hư vô...

đông hương

Saturday, December 1, 2018

LỜI XIN LỖI GỬI TRI KỶ


Hôm qua đời thật vô thường
em suy nghĩ kỹ, nhiểu nhưng vô ngần
soi gương ngắm lại bản thân
con tim cổ tích chưa từng lai hy
*
Ta bà đâu đó vô vi
nên chi không và có trụ trì càn khôn
thâm sâu nội thất linh hồn
bầy trưng trên bệ chân tâm cảm đồng
*
Em xin lỗi nhé tri âm
những gì vô ý làm buồn kỷ tri
một tần đủ tim khắc ghi
đời đời để khỏi lụy bi tâm_thần
*
Em xin quẳng hết ưu phiền
nặng đeo vai nhỏ, ngọn nguồn lỗi em
em xin lỗi nhé tri âm
mong mau nghe lại cảm đồng ngày xưa

đông hương

Friday, November 30, 2018

BÂNG KHUÂNG


 quay về tìm một lối đi
ngây thơ trốn biệt kinh kỳ xa xăm
áo tang tôi mặc cho hồn
người ơi, xin một khuya tàn, tỉnh say
giật mình đếm đốt ngón tay
ngàn năm chuyện cũ tháng ngày phai phôi
hôm nay đã ... cố nhân rồi
gối tay mộng chẳng thành lời tiếc thương
cố đành gói hết bâng khuâng
thơ tôi buồn giữa hàng trăm nụ cười


đông hương

LÒNG BỖNG LÂNG LÂNG


Thơ có thật, trong khuôn đời vô nét
mấy ngón ngà cầm cọ phết màu lên
chọn những ống có màu mơ thắm tuyệt
sẽ thể là một ảo ảnh thiêng liêng
*
Có đủ biển, đủ trời, mây_rừng_núi
ẩn trong nhau tròn vẹn một tinh cầu
một tinh cầu thật các đài_qúi phái
trong mắt tôi_hoạ sĩ thử lần đầu
*
Có giấc mơ_có cuộc đời_thực tại
có tâm hồn_cảm xúc với niềm tin
quay chung quanh nhau, sắc màu loạn rối
từ giọt mưa _giọt nắng_giọt linh tinh
*
Tôi mải miết giả vờ ngồi nghiêm chỉnh
vì cạnh bên giá vẽ, ngôi giáo đường
trái tim đang nhịp cuồng_chợt lặng tỉnh
không hay tay mình đang thảo hoa tâm kinh
*
Thơ có thật vì khuôn đời hữu nét
cọ cuồng quay theo mấy ngón guộc gầy
những vòng tròn từ trường loang toả rộng
mắt tôi mờ như sương khói cay...cay
*
Chợt một lúc tâm hồn tôi buông thỏng
lang thang về vô định, thích đi hoang
ừ, tôi để tự do chơi với mộng
tôi một mình, lòng nghe bỗng lâng lâng

đông hương

NHẠY CẢM



Có nhiều nhậy cảm hư hao
trái tìm đang trải nỗi sầu khó quên
vương mang bởi nụ hôn mềm
một thời chạm khắc trên triền môi mơ
*
Khi không nhung nhớ đổi bờ
có vì cảm xúc đã mờ dấu yêu
thâm tâm đâu muốn ngả chiều
cho thêm chuốc lấy nghiêng xiêu ngực trần
*
Ừ, ngồi ngẫm nghĩ_phân vân
hay tim loã thể đến cùng cực chăng
Người huểu mà, em là trăng
mà Người vẫn thích chênh chông trăng tròn
*
Đôi khi nửa giấc mơ hồng
môi người đặt khẽ_ rùng mình cong vênh
giữa hai vành núi dễ thương
nghe hơi thở chạm tròn lăn_ ưởn mình

đông hương

Thursday, November 29, 2018

CHÀO ANH


Chào anh, người của thâm tình
gửi mau cho vội giờ đường gió đi
gửi theo thư những đam mê
những đêm thao thức ngồi ghi thuở nào
*
Chào anh, em gửi theo sau
những lời ẩn ý, những câu ởm ờ
anh hiểu mà, từ ngữ thơ
dành riêng hai đứa trong mơ như ngoài
*
Chào anh, nhớ lắm thiên nhai
con đường phi đạo xưa ai đứng chờ
chờ em, con muỗi yêu thơ
đêm đêm bay xuống ngủ nhờ ngực ai
*
Chào anh, đã bao lâu rồi
anh quên thắp lại đèn trời cho em
loay hoay em mãi quanh tìm
vành môi hạnh phúc dán triền môi ngoan

****

Chào anh, tim cũ đổi ngôi
em về còn chỉ hương Người đón em

đông hương

VÙNG TRỜI TUỔI 13




 
Thursday, November 29, 2018

VÙNG TRỜI TUỔI 13
*
Đây Đồng Khánh, mái trường xưa còn đó
nhớ quá tề, hàng phượng giữa sân chơi
nhớ thầy cô bây chừ chi còn nữa
tiếc nuối nhiều trời Hạ Huế khôn nguôi
*
Bạn bè ơi! liệu chúng mi còn đủ
nì Tương Giang, nì Ngọc Tuý, Minh Tham
đó Thanh Lai , đây Qui Nhơn, Hương Thuỷ
ươm trong ta, thương nhớ đã lên mầm
*
Mình lạc nhau từ ngày mô rưá hỉ
gặp Hoàng Lan trên đất Mỹ xa vời
qua Cali, mừng Thu Vân ở đó
nàng Nga Mi, như một cánh chim trời
*
Nì, Tuý Sen, nì, Yến Nhi, Phương Thảo
mái tóc thề, bay dưới gió, qua sông
tiếng guốc vui dọc dài bờ long não
khúc khích giòn len tiếng trống trường tan
*
Tuổi mười ba, còn thả khăn, đánh đáo
chưa hề yêu, nào biết được trong lòng
giấc mơ ngủ trong không gian huyền ảo
chữ vui _ buồn nghe răng quá mênh mông
*
Hương còn nhỏ, chưa kiêu sa, diễm tuyệt
đường nét cong chưa đủ nhả tơ vương
thôi Đồng Khánh ! thở dài chi cho mệt
chờ vài năm, làm cây điệu cuả trường
*
Nhánh phượng hồng trường xưa nhờ mình hỏi
tên vài người..Diệu Tịnh cũng trời xa
Kim Cương ơi ! Giàu ơi ! Hương vẫn gởi
từ trời Tây niềm nhớ bạn làm quà
Tặng tất cả đám bạn cũ Đồng Khánh xưa của

đông hương

Wednesday, November 28, 2018

HÁT TRÊN ĐẦU SÚNG : KỶ VẬT CHO EM


Người ở lại thành phố, tim buồn lắm
mỗi lần nghe đạn pháo vọng xa về
không yên chỗ, cứ đứng lên _ ngồi xuống
người sa trường chừ Khê Sanh hay Pleime?
*
Người ở lại nhìn hoả châu rọi sáng
bóng trên sông như những đốm hoa đèn
ngoài chiến trường có thờI gian nghĩ đến
có một người hậu phương thương nhớ không?
*
Người ở lại nhìn chiến xa M_41
tiếng đại liên khạc đạn giữa đêm trường
giờ này trăng đang sắp tàn, lõa thể
soi giùm đường cho Lính Trận hành quân
*
Người ở lại cầm trong tay thư Lính
gữa tờ thư có chiếc ảnh người thương
ôm guitar, ngồi hát trên đầu súng
lời theo gió về: Kỷ vật cho em
*
Người ở lại, vào thánh đường Chủ Nhật
qùi gối xin với Chúa chở che Anh
chở che luôn cho cả nguyên đồng đội
gặp an lành vì sống _ chết mong manh
*
Người ở lại, nếu chiến tranh lan rộng
đạn bom rền ngay thành phố một ngày
xin đừng chết người trai trong khói lửa
em thế mình cho anh được... an vui

đông hương





Monday, November 26, 2018

TRẢ LẠI NGƯỜI HƯƠNG ÁO HOA RỪNG


Trả cho Người nụ hôn ngây
biết đau nhưng để lại say tửu buồn
Người xa rồi, chắc xa luôn
đâu còn tấm áo hoa rừng năm xưa
*
Trả cho Người những tình thư
những rung động cũ_ước mơ trùng phùng
nghẹn ngào cảm xúc giá Đông
bắt tay cười với tình chân giã vờ
*
Trả cho Người những đợi chờ
mỗi ngày mở cổng ngóng thư ai về
từ chiến trường_KBC
tuy vài hàng ngắn bộn bề yêu thương
*
" Tình thư của Lính mà em
viết cho mau dưới tàn trăng soi hào
thư vài chữ nhưng tình nhiều
thêm vào ngàn nụ hôn yêu nồng nàn..."
*
Trả Người kỷ vật dễ thương
đoá lan dại lúc hành quân qua rừng
nhặt đâu được mảnh đạn đồng
bảo là quà dạm của thằng Lính yêu...

........

Hôm nay nước mắt liêu xiêu
vỡ oà làm sập hoàng triều tim em
giờ đây Lính đã quên mình
 Mũ Nâu, chiếc áo hoa rừng...của ...ai?

đông hương



MƯA CHỦ NHẬT GỬI ANH

 
Em gửi mưa cho anh ngày chủ nhật
mưa cuối tuần em , anh lạnh nhiều không
trời chưa hiểu tại răng mình vẫn chợt
thấy tim nhau xa tắp cuối hoàng hôn
*
Đêm em khóc, mưa lạc trên vành mắt
anh ngửa tay hứng được vũng hạt buồn
sâu thăm thẳm hơn đại dương, chưa chắc
một đời người ai dò được thương anh
*
 Ngày chủ nhật rứt ray trời biên giới
nắng bên này liệu đủ ấm tim anh
em hong đêm cho ngày anh dịu lại
 bằng lửa hồng ấm như nụ hôn em
*
 Em gửi mưa cho anh đêm thứ sáu
hạt rất nồng đầy hương vị anh yêu
thơm dâu tây, rượu tình men dã thảo
em cánh diều, mùa lúa mới quê nhau

 Mưa chủ nhật, cuối Thu bay uyển chuyển
em đây anh, trong những giọt rất tình
ươm môi ngoan bằng nụ hôn tiền kiếp
 vẫn ngàn đời rả rích tiếng tim em
*
Mưa cũng dại, sao làm anh băng gíá
gần cuối năm nắng vẫn ngủ...vô tình
 
đông hương 
 
 



đht

Sunday, November 25, 2018

ĐÓNG LẠI ĐI


Đóng lại đi cửa sổ buồn
quét và buông những tầm thường không vui
trở ra vườn ngắm mây trôi
ngắm màu cỏ úa, ngắm tôi nhớ Người
*
Đóng lại đi, những xẻo xui
trở về nghịch ngợm tuổi đôi mươi hồng
đời này tình nghĩa số không
một mai tất cả chỉ còn mị mê
*
Mở lồng đợi cánh chim về
lồng son han rỉ, chim về ngụ đâu?
thời gian ngọt mật tình đầu
cuối mùa trái lịm, rơi vào lãng im
*
Đóng đi mộng ước trông tìm
xa vời, đường lại gập ghềng chông gai
chênh vênh, sỏi đá di hài
da chân mềm quá, rạn ngày rách đêm
*
Có ai thương mình bằng mình
thủy chung trời ạ, tri tình huyễn như
sáng ngồi suy nghĩ đến trưa
đến luôn lỡ giấc tình vừa mãn khai
*
Giờ đây mới hiểu tim người
chỉ là ngọn gió hát lời vu vơ...

đông hương


NỖI CHỚ ANH

  
Như con hươu lạc bầy, vọng mẹ
tiếng gào từ trong cổ khó khăn
từng hạt nóng rơi chân nhỏ bé
mới vài ngày , vú mẹ còn căng ?

Em cũng thế, xa anh buồn lắm
nghe bơ vơ chạy tận cuối hồn
chỉ lặng lẽ đếm từng xa vắng
rơi trên ngàn của gió đêm hôm

đông hương

Friday, November 23, 2018

ÁNH KHÓI ẢO HƯ


Tưởng như có một mặt trời
chạy về cùng cực vợi vời cơn mơ
có_không lơ lửng hư vô
bước mây chầm chậm_dạt dờ_vân du
*
Tưởng như mình chẳng thực _hư
mà là ánh khói trầm phù lang thang
làn hương nhẹ hửng nồng nàn
bay theo ngọn khói quay tròn trục dêm
*
Tưởng như mình một cánh chim
phiêu bồng cõi rộng _lạc đàn côi đơn
đường bay không thẳng_cong vênh
tôi tìm tôi giữa ảo huyền cuối trăng

đông hương

THƠ THẢO RỒI...EM LẠI XÉ



Thơ thảo rồi, nhưng em chưa dám viết
sợ ngòi buồn, tim em lại phân tâm
kỷ niệm anh, thư cuối_viên đạn đồng
áp vào má nghe giọt nồng ấm mặn
*
Thơ thảo rồi, chợi cổ nghe nghẹn đắng
chữ chập chờn, nước mắt cứ lênh đênh
bốn ba năm, còn vọng tiếng bom rền
mong chờ mãi người sa trường...vô vọng
*
Thơ thảo rồi, mở hộc tìm lời nhắn
"_Em gắng chờ, mai về phép thăm em
mai anh theo chiếc Jeep bạn về thành
_2 ngày phép! 48 giờ hạnh phúc
*
Thơ thảo rồi, chân nhấp nha_ nhấp nhứ
chạy ra đường, mở ngõ ngóng_nôn nao
chờ đến trưa, đến tối, là thế nào
hay mình đọc không kỹ ngày về phép?
*
Thơ thảo rồi, nay đã qua chủ nhật
tim như điên, nhịp lồng lộn_cồn cào
thư anh đây, mà em ngỡ chiêm bao
nhớ người Lính thương yêu lâu chưa gặp
*
Thơ thảo rồi, nhớ nhung đầy trong mắt
áo hoa rừng, giày trận, tấm Poncho
những hôn em chĩu nặng vai ba lô
gói cơm xấy, thịt hộp và chiếc võng...

.....

Thơ thảo rồi, ai bấm chuông ngoài cổng
áo hoa rừng...nhưng không phải là anh
bỗng như trời đang sập xuống đầu em
đứng chết sửng, nhận tờ thư thấm đỏ
*
Thơ thảo rồi, trong hồn em bão gió
bạn của anh, buồn không kém gì mình!
ôm chầm em, hai đứa cùng lặng thinh
không thể khóc, chỉ nghe tim nứt rạn
*
Thơ thảo rồi, em cầm lên xé vụn
lấy ngày này ...làm sinh nhật không anh.

đông hương

Wednesday, November 21, 2018

ĐỂ RỒI...BAO LÂU



Bắt chợt được cuộc đời đầy nợ vụn
lỡ xa hoa _đài các_lỗi do mình
có ai dại chạy theo mồi giả tưởng
khi mất rồi_ quay quắt mãi trường niên
*
Tôi  cũng dại, mang trái tim cảm xúc
tặng một người duy nhất, thật ngu si
trong cuộc sống, nghĩ ai cũng chân thật
hiểu ra rồi_đời chỉ là vô vi
*
Giữ nước mắt, sẽ có khi cần đến
ngày đám tang trái cấm, liệm cho người
ôm linh cửu, gửi nụ hôn bỏng nóng
lúc tim mình lạnh ngắt nỗi đơn côi
*
Nếu nợ Người, chỉ là món nợ vụn
Người nợ tôi, muôn kiếp trả xong chăng?
vì chân tình_thương yêu không ai bán
trả bằng gì cho tim được bình an
*
Đừng vì thấy những bông hoa đài các
để làm ngơ đoá hoa dại bên đường
nay mai lúc hoa tàn, phai nhạt sắc
mới hiểu mình đánh mất một mùi hương

đông hương

Monday, November 19, 2018

ẢO HƯ



Không lẽ rong tìm mơ ước cũ
trốn vào cám dỗ tuổi ham vui
trái tim đã nhạt màu thương nhớ
xem như định mệnh đã an bài
*
Mai một linh hồn về xứ sở
có những loài chim sặc sỡ màu
có những giòng sông xanh bóng lệ
có những ân tình không chiêm bao
*
Thì sao không thử vui một chuyến
vân du vào cõi chỉ riêng người
hay sợ cổng trời luôn khoá đóng
trước mình chỉ có bóng trăng soi
*
Nghe lành lạnh gió mùa Đông Bắc
thổi về đêm băng giá hai vai
chạy hoài không kịp theo bát ngát
đành ngủ bụi bờ _mai hãy hay...
*
Ơ_trước mắt mình tuyệt tình cốc
chiếc am nho nhỏ lửng lơ trời
tôi máng theo thang mây ai thả
chỉ bốn tường bằng kiếng soi tôi

đông hương

RĂNG HUẾ BUỒN THIU

  

Một mình giữa Huế buồn thiu
Hôm ni nhìn lại hoàng triều không vua
Bởi vì núi Ngự nắng mưa
Cổng thành An ĐỊnh xác xơ đứng hầu

*
  (một mình tay chuốt lá trầu
Mệ ơi ! con bổ buồng cau nghe bà !
Xưa mình tiếng cũng hoàng gia
Chừ mô mất hết , sơn hà phủi tay

*
 Ba đồng một mớ trầu cay *
Áo công nương biết còn ngày mặc không ? )
Khi mô soan mới trộ bông
Hàng sầu đông dại trong vườn gầy khô !

*
 Huế ơi ! giòng lặng bơ vơ
Mười hai nhịp nhớ , đôi bờ xanh xao
Bên ni phượng cũng phai màu
Bên tê nón lá nghiêng đầu mong ai

*
  Huế ơi ! hương tóc nợ người
Buồn trăng Vỹ Dạ, đêm chầy nhớ nhung
Em về nuối bóng chân thương
Lòng ga vắng lạ ! ngõ trường hoang mang

*
 Giọng cười Đồng Khánh âm vang
Vẫn vơ ký ức trống tan bãi chiều
Một mình trên Huế buồn thiu
Chờ ai , ai cũng mất theo với tình

*
 Em rời cửa Thuận, làm thinh
Nghe chim qui núi dạo tình khúc đêm !


 đông hương
* ca dao

MÀU NƯỚC MẮT


Là vậy đó, chiều buồn, không khí vỡ
tan tác thành bông phấn ngập trời bay
ảo giác mắt ta, ngực trời đang thở
thổi hơi Thu sà nhẹ xuống vơi đầy
*
Chiều mè nheo, hờn hoàng hôn gây lạnh
Thu sắp tàn, rạn nút lá đêm trăng
nguyên bầy sao cũng chờn vờn rơi hoảng
đi chân không, gót chạm phải biển mòn
*
Ta lại không bình thường như thiên hạ
cứ say mê ngắm mãi một tinh cầu
quay chung quanh trục mùa Xuân bất tận
không biết rằng mình chìm giữa chiêm bao
*
Ta cũng lạ, thích tập làm hoạ sĩ
trước khung tranh còn trắng nõn xuân thì
hộp nước màu, những ống sơn chưa mở
thử hoạ hình màu nước mắt hoen mi
*
Ngồi quá khuya, trời tưng bừng hửng nắng
lại vùi đầu hoạ những nhớ nhung anh
một cánh chim bỏ ta đi tìm mộng
xa thật nhiều, và gió lại quay lưng
*
Nắng đã cuối vì ngày đang sắp lặn
trên khung tranh, giọt mặn tím hoàng hôn...

đông hương

Sunday, November 18, 2018

XƯA LÀ CHIẾN TRƯỜNG


Trờ về thăm đỉnh Chu Pao
còn nghe vẳng trận mưa rào AK
từ đâu trong gió vọng về
có khi từ ở Charlie_ Hạ Lào
*
Thừ người_tiếng nhịp tim đau
thịt xương còn đó_hoà vào đất thiêng
trương mây cỏ khóc trăng tàn
anh hồn chiến sĩ _những chàng Kinh Kha
*
Ra đi không biết ngày về
bỏ sau lưng vợ_mẹ già _con thơ
hậu phương có kẻ đợi chờ
tình thư tiền tuyến bao giờ đến tay?
*
Sợ làm hòn vọng phu 2
khi thương yêu Lính, biết đời sẽ sao
người về máu nhuộm chiến bào
hay poncho quấn chờ trao người nhà
*
Giờ rừng đang độ nở hoa
bằng lăng ngày cũ nhạt nhoà mắt em
những chiều anh đi hành quân
qua trũng_qua núi_qua truông_ qua đèo
*
Ngày đạn réo_ đêm hoả châu
ôm M_16 ngỡ đâu người tình...
ba lô thịt sấy, cơm rang
muốn ăn, lấy nước mắt buồn chế lên...
.....
Em đi thăm cả Khe Sanh,
quãng Liên Lộ 7, Cổ Thành sử thiêng
Mỹ Khê, Cửa Thuận, Nha Trang...
nén hương theo gió chở tàn về đâu
*
Sáu mươi ngày, có là bao
đủ cho tìm lại anh hào năm xưa
bây giờ các anh thực_ hư?
bạc màu áo trận, ngục tù_phế binh
*
Điạ Quân, Lục Chiến,  Bộ Binh
Cọp Rừng Biệt Động, Nghĩa Quân, hoa Dù...
các anh, thần tượng... cho dù
bên phe thắng cuộc gọi là " Ngụy Quân "
*
Thương các anh, em bất cần
là gì đi nữa, vẫn thương suốt đời
người tình Lính của em ơi...

đông hương




EM ĐI, CON PHỐ TRỜI MƯA


Em đi, con phố trời mưa
khi về không biết ướt chưa gót giày
dấu giày từ đó đến nay
mưa về cho khỏi cần ai quét đường
*
Em đi, quán vắng, ghế buồn
góc bàn cũ, giấy chưa mòn vết tay
và còn vết giọt mắt cay
thế chân giùm kỷ niệm ngày tháng xa
*
Em đi, bong bóng nhạt nhoà
loang trên con ngõ như hoa_lăn tròn
buổi trưa mà thấy vắng tanh
chỉ con câu nhỏ quẩn quanh chân mình
 *
Em vào nghỉ mỏi công viên
mưa Thu lá rụng, áo xiêm nhũn_vàng
ngồi bên chân tượng mơ hoang
phải anh là tượng, nhắm nghiền mắt_tương
*
Thời gian không thể đo lường
nhớ_nên viết mấy vần thương cho Người
trên tay tượng không hờn tôi
mưa nhiều, nặng hạt, áo dài mỏng teng
*
Ai nhìn bảo sao vô duyên
ngoài đường mà lại ở truồng...dị chưa!

đông hương

Saturday, November 17, 2018

PHỐI ÂM GIỌT TÌNH


GIỌT YÊU
*
Giọt tình
trong veo
thủy tinh
giọt yêu run rẩy
uốn mình đổi trao
giọt mây mưa bùng vỡ ào
xuôi khe suối nhỏ lao xao đi_về
âm thanh gờn gợn... sóng mê
giọt yêu ưởn nhẹ đê mê...thăng _trầm

đông hương


***
GIỌT TÌNH
*
Giọt tình
giọt nhớ
giọt quên
giọt rơi qua biển
lênh đênh muôn trùng
rơi vào âm sắc ngũ cung
thanh âm rung động tận cùng tương tư
gió ru nhè nhẹ...hình như
giọt tình rơi giữa thiên thư ...nhạt nhoà

LanPhi

HẠNH PHÚC CŨ CÒN KHÔNG?



Em đến thăm anh chiều hơi trở gió
Mây vương màn trên tóc rối dừng chân
Ngày chưa ngủ, em buồn nhìn thảm cỏ
Đợi tin nhau, nghe đám lá phân trần
*
Không gặp lại người xưa, lòng chùng xuống
Anh chừ đâu quán mới_hay phiêu bồng
Tuy chia tay, em vẫn luôn luôn muốn
Trở quay về tìm lại cánh chim thương

*
Em như gió bay rày đây mai đó
Không gian nào cũng có bóng hình anh
Em đem theo nguyên khung trời hương nhớ
Vẫn là anh trong giấc mộng hiền lành

*
Em lỡ hẹn nên bài thơ dang dở
Ngòi viết cùn, nhưng mực chẳng tha buông
Sâu đáy mắt, con buồn chià tay đỡ
Hỏi thầm người, hạnh phúc cũ còn không ?


đht

Friday, November 16, 2018

ƯỞN NGỰC LÊN CHỜ NHẬN NHỮNG ĐI_VỀ


Tôi gắng sống cho đến giờ phút cuối
bóp cơn đau cho tim đỡ sóng soài
trên giường, xin dừng đoạ đày hơi thở
phổi nghẹn rồi, ai dìu tim đi soi
*
Hôm nay chữ như không buồn rơi xuống
như hằng ngày, thơ mất hứng, không vui
tôi vội vã chạy tìm người để mượn
chút tinh anh uống cho khoẻ _lạy trời!
*
Ráng níu kéo mọc mời tình loã thể
hứng cảm rồi, lời ý mới trườn theo
nghe mạch sống chảy luông tuồng huyết quản
màu mặt trời giờ hoàng đạo tuyệt cao
*
Con bà nó, những tôi và trái cấm
đã một thời làm mưa gió tim anh
chừ đơn giản, tự tin và can đảm
tìm sâu xa, dụ ngực trái hoành hành
*
Mở xiêm áo cho tim mình dễ thở
ưởn ngực lên chờ nhận những đi_về
nghe thấm nhột đến cực cùng vũ trụ
té ra mình còn thấy thích đam mê

đông hương


Thursday, November 15, 2018

BIỂN


Sáng nay biển mang thật nhiều sắc thái
từ lạnh Đông đến nắng ấm hồng Xuân
triều yên ngủ, gió trên đường du hí
thuyền ơi thuyền_ chờ nước nổi hay lênh đênh
*
Tôi an phận mình_rong rêu bờ đá
có những ngày sóng thủ thỉ ôm tôi
đặt nụ hôn mặn mòi hương vị cá
dư vị rùa, hải cẩu, sương sáng ngoài khơi
*
Có lúc đắm theo triều lên_triều xuống
tôi vũ luân theo bọt sóng chạm bờ
si mê biển, vì biển là hình bóng
của anh_người không ưng thấy tôi bơ vơ
*
Tôi thèm được mỗi ngày anh đến cạnh
thì thầm lời đầy cảm xúc yêu thương
_Em có thích theo anh rong bãi vắng
hay anh hái về nuôi bể cạn nhà anh?
*
Tôi nhắm mắt chờ tay anh, chờ mãi
thời gian đi, nước cứ lớn rồi ròng
chỉ là một giấc chờ ...cho đến nổi
sóng cuốn bờ, bãi đã vắng_anh cũng không
*
Nhưng dù sao tôi vẫn thương hoài biển
vì biển muôn đời mang hình bóng của... anh

đông hương

Wednesday, November 14, 2018

HỒN MA BIÊN GIỚI


Tôi vừa gặp giấc mơ không thể hiểu
như hồn thiêng sông núi gọi tôi về
đi thăm lại những chiến trường xưa cũ
đồi Hạ Lào_ An Lộc hay Pleime...
*
Xa quê mẹ ngày tôi còn rất trẻ
chưa một ngày thấy bóng dáng chiến tranh
cảnh đạn bom_thây người nằm la liệt
thịt da người _ máu nhuộm đỏ cỏ tranh
*
Chưa hề thấy những bóng ma biên giới
dưới tàn trăng theo nhịp bước quân hành
họ_linh hồn những chinh nhân trẻ tuổi
nguyện một đời hy sinh cho quê hương
*
Cảm xúc nhạy làm tôi yêu thương Lính
tiếc mình không là em gái hậu phương
đan từng chiếc khăn quàng_và áo lạnh
tự tay mình mang tặng người sa trường
*
Lá thư này viết cho anh_ Lính Trận
tim nhói đau, như dao cắt tim mình
nhìn cái nick " hòm phủ cờ 3 sọc "
ước chi tôi được đặt môi hôn lên
*
Tôi quên bẵng phù hiệu này, bất chợt
nhớ lại lần anh đã gửi tặng tôi
cái phù hiệu tên " Hồn Ma Biên Giới "
đập mắt tôi_sửng đến ngẩn ngơ người.

đông hương

Sunday, November 11, 2018

BIỂN MUỐI


Mọi vật thể không gì là vĩnh cửu
cũng chẳng ai ưu ái đến ngày cùng
chỉ tạm bợ một thời gian nào đó
rồi rã tàn như mây trên thinh không
*
Khi nằm ngửa, ngỡ mây là biển muối
nằm sấp_mình chạm phải đất ngay môi
lưa thưa đây_đó dăm ba hòn sỏi
và linh tinh đủ thử để nhớ người
*
Tôi vò nát trong tay vài hạt mặn
thả tung bay, rơi chạm thịt da mình
bụi phấn mặn làm vết thương bỏng rát
có thể là giọt mắt vỡ lăn... trên
*
Khi trái tim biết mình là biển mặn
tìm nắng về hong cho cạn và khô
xong, quang gióng mang muối về chợ bán
xong tôi mua thương nhớ để dành...hờ
*
Quen cô đơn từ khi người quay mặt
muối và tim là đôi bạn thâm tình
lâu lâu buồn, chế lên vài giọt mắt
quanh triền môi, thể chất hoá thủy tinh

đông hương


GÓC NHỎ TIM ANH


Tim một góc làm sao cho đủ chỗ
chứa nỗi buồn đang xin trọ trường niên
ba phần tư chứ quá độ ưu phiền
cứ vài bữa phải dọn liền vì ngợp
*
Càm xúc dành cho khúc đời giao hợp
em giấu trong tiềm thức của tiêng mình
em chưa hề mở, sợ bụi thâm niên
làm mất dấu chiếc hôn ghiền mỗi sáng
*
Em bỏ trống, rũ buông màn yên lặng
ngồi nhâm nhi tách đắng càfé buồn
khi bây giờ nắng thoi thóp niềm riêng
làm hơi thở lại miên miên trầm tích
*
Đời là thế, gì cũng thành cổ tích
nếu kể hoài lại phật ý người nghe
thì giờ đâu mà gom nhặt thiết tha
cho lãng trí tâm hồn già mệt mỏi
*
Tim một góc ngày càng thâu nhỏ lại
chứa vị gì_ có chữa nỗi trầm kha?

đông hương

Saturday, November 10, 2018

LỜI CUỐI THƯ


Chiến tranh hết vừa bốn ba năm ngắn
em vẫn đầu tang trắng quấn tóc thề
trên cổ tay chiếc mề đay anh tặng
ngày anh hôn lần cuối để ra đi
*
Từ hôm ấy em không còn tin tức
mỗi ngày ngày ra mở hộp thư không
nghe vắng lặng trong tâm hồn thổn thức
ai sa trường, ai ở lại hậu phương
*
Đau tim quá, nhớ người trai khói lửa
chiến trường nào Đakto hay Pleime
tiếng súng xa, hoả châu thay pháo đỏ
tiếng gầm gừ đại bác đêm vọng về

......
Rồi một ngày tin buồn chờ đã đến
người bạn thân lọc cọc nạng, chân què
mặt thiểu nảo, bấm chuông...em mở cửa
hiểu hết rồi, em sụp xuống...Trời ơi!
*
Anh bỏ bạn, ở lại luônAn Lộc
tay còn ôm M_16 ngồi chờ...
anh hứng trọn quả B_40 ngay ngực
tan tác thành từng mảnh văng đó đây...
*
Hai vai rung, bạn anh xin gửi lại
quà cho em mảnh áo trận lổ đầy
ảnh tìm gặp trong áo tờ thư cuối
mang cho em cùng với tấm thẻ bài
*
Giờ tóc đã hai màu_ đời goá phụ
không lấy chồng vì còn quá yêu anh
trong lá thư, nôn nức ngày về phép
xin Tổng Tham Mưu cho hôn lễ cử hành
*
Anh còn thêm dưới cuối thư PS
_Vui lắm em ơi_đám cưới nhà binh...

đông hương




Friday, November 9, 2018

NỖI BUỒN LUNG LINH



Nỗi buồn như một giòng sông
chảy không dừng, chẳng nhớ đường về xưa
em đi, con phố trời mưa
cây dù bọc gió, cản mưa ướt mình
*
Lề đường bong bóng trôi nhanh
theo nhau tìm ngõ thoát thân dưới cầu
giữa giòng lá chết xuôi mau
trên lăn tăn sóng cuộn nhau ngược giòng
*
Một ngày nào cạnh thềm sông
có hai chiếc bóng chập chờn đam mê
đếm ngày tháng_đã thiên thu
xa rồi nỗi nhớ đã vù cánh bay
*
Giòng xưa nay cũng quên rồi
và con phố cũ vắng người từ lâu
quán xưa ly đắng chất sầu
thêm gần cả hộp đường, nào ngọt đâu!


đông hương

Thursday, November 8, 2018

MIỀN KHOẢ THÂN


Nắng mưa hoài thấm mệt rồi
ngồi thiền trên một cõi mây cũng buồn
hằng hà trống vắng mênh mông
hạt mưa rụng_ngỡ trăm phiền muộn rơi
*
Hồn ta chắp cánh chim trời
bồng phiêu tám hướng đêm ngày loanh quanh
gặp khi gió chướng_rừng thiêng
thổi xa mục đích đi tìm vô ưu
*
Khoả thân_ miền ấy ở đâu
chịu chơi_quấn mảnh vải màu phản quang
ta ương nghịch, nên bằng lòng
mặc cho e lệ dị òm quanh ta
*
Vì không ưa chốn ta bà
lại thêm tinh thụ bởi hoa vô thường
con bà nó, nên dị thường
sinh ra là đã sống bằng hương sơn
*
Về rừng thay áo dị nhân
xiêm y thật mỏng _thấy trong lẫn ngoài
thịt da tích tụ buồn_vui...


dông hương

Tuesday, November 6, 2018

Ở ĐÂU ĐÓ...


Ở đâu đó có mong manh nhiều lắm
tôi vụng về đánh mất thuở yêu thương
nên đời tôi chìm _nổi giữa vô thường
từ tảng sáng đến đêm rơi trăn trở
*
Ở đâu đó những giấc mơ đã lỡ
cứ ngượng ngùng sao mở được hồng tâm
vết thương tim chưa băng bó_chưa lành
chỗ vết cắt đỏ còn đang rỉ rả
*
Ở đâu đó, vũng buồn đê bị vỡ
chảy xuống đời thành giòng nhớ thật sâu
tôi úp tay lên đôi mắt đổi màu
từ ngọc bích ra màu sầu thẩm tím
*
Ở đâu đó toàn mênh mông hoài niệm
trải ra dài chắc miên viễn thiên thu
quay sau lưng, hương ái cũ mịt mờ
quanh quẩn trọn trong giòng thơ tình nẫu
*
Ở đâu đó, thời gian là sâu khấu
mà anh _tôi hai nhân vật của tuồng
" Không Bao Giờ Gọi Nhau Là Cố Nhân"...

đông hương


Monday, November 5, 2018

CHỜ MỘT CÁNH CHIM


Chờ bóng chim về, trưa nắng đổ
giờ bay chưa biết, giữa mênh mông
em bơ vơ đứng ôn huyền sử
trang mấy, Hạ đầu hay cuối Xuân
*
Mong manh nỗi nhớ, mong manh lắm
biết sẽ mình đau, cũng vẫn chờ
tối đã hoàng hôn màu tím thẳm
mình về có lạc giữa hư vô?
*
Tội tóc ướt sương  còn mê mãi
đợi cánh chim dù chim đã bay
đã nhắn tạ từ _không trở lại
bao giờ_nên đồng tử cay cay
*
Đêm đã về khuya, trời khá lạnh
chung quanh toàn hiu quanh vây tròn
khoảng trống, đồng không _thêm gió chướng
về thôi, tim trở bịnh tâm thần
*
Chim không về nữa, không về nữa
Cuộc chờ... cổ tích... cánh ngàn bay

đông hương


Sunday, November 4, 2018

GÓC TIM

 
Còn đây được một góc tim
giấu trong cùng tận khi buồn mở xem
cuộc tình phủ bụi thời gian
vết chân nước mắt trên trang chưa mờ
*
góc tim cùng tận phù hư
chỉ mình tôi nhận cảm từ hồng tâm
những khi cảm xúc bềnh bồng
ngón lầm ngờ ngợ tri âm bước vào
*
 người thôi về đã từ lâu
chỉ là bóng nắng rọi vào gương soi
phòng không, chỉ bốn tường đời
rêu phong xanh phủ gót giày người xưa
*
mở tờ lịch cũ người cho
đếm nay cũng đã gần như vô chừng
cúi đầu nghe bước thinh không
vụng về đạp phải dư âm cuộc tình

đông hương


CỨ MỖI LẦN BUỒN

7/11

Mai có mùa Thu vừa trở chứng
mang lá vàng đem thả biển chơi
nhìn lá rơi rơi như mưa rụng
nắng nhẹ đầu Đông sững_ vợi vời
*
Buổi sớm công viên Thu khóc tượng
ôm vai, đàn sẻ cũ nhìn nhau
trên lối sương về đem sa lạnh
ghế gỗ đinh sầu, sơn tróc màu
*
Miên miên chìm trước từng nỗi nhớ
chuyện người nuối một cánh chim xa
tôi chắn môi đang thèm hạt vỡ
lăn tròn quanh khoé cứ nhạt nhoà
*
Cứ mỗi buồn tôi lần xuống phố
ngồi chờ, nhưng quên khuấy chờ chi
đâu có ai về từ đây nữa
vẫn lặng chìm trong...những... tại vì
*
Tôi cũng như Thu, vừa trở chứng
mang hết yêu người thả xuống sông
luôn cả hứng thơ và cảm xúc
rồi lủi thủi về lại cõi không

đông hương

Saturday, November 3, 2018

TƯỢNG ĐỒNG QUÁN MƯA

  

Quen rồi góc phố mùa Đông
mưa hay dừng bước đây hòng gặp ai
quen rồi con phố chiều nay
bên hiên quán cũ, em ngồi chờ anh
*
Quen rồi mưa chạm tim em
đợi chiều anh đến...nghe hồn chơi vơi
quen rồi ướt mắt chào môi...
lo chim xa cất cánh bay về ngàn
*
Quen rồi đê vỡ tan hoang
tay em không chặn nổi hàng pha lê .
quen rồi giọt rớt say mê
trên bàn, hạt gõ buồn lê gót buồn
*
Nhớ anh ...nhớ lắm trong lòng
quen rồi con phố mùa Đông thì thầm:
_Họ nhìn nhau suốt ngàn năm
miết rồi... đã trở... tượng đồng quán mưa

đông hương

L'IF ET LE PRINTEMPS



C' est si amère que cela
d'être mal aimée ?
j'ai failli tomber de l'arbre de vie
or, je ne suis qu 'une feuille d'If
que le vent qui ne m'aime pas
essaie de me faire tomber
Mais Toi_ la branche de Printemps qui me retiens
toute l' année même en Automne
car tu m'aimais, même encore hier!
mais aujourd'hui, hélas
tu me le laisses faire
Ah, je sais pourquoi
car à côté, y a un cèdre bleu qui
te fait des avances et du charme
et Toi, tu as la nature des hommes
tu aimes le vert de la jeunesse, la coquetterie,
même la bouderie des nobles fleurs
et maniérée des femmes
et moi, une feuille d' if
qui ne meurt jamais et
qui ne se fane jamais pour Toi.
Tu sais, les roses meurent
mais moi, je ne meurs pas
je reste là à t'aimer pour toujours
donc...

đông hương

KHÓI SƯƠNG


Tôi không là ảo gíác đời
chỉ là con nhện giăng vài giấc mơ
tâm tình lúc thật_ lúc hư
khi quên_khi nhớ dật dờ tư riêng
*
Một trời_trăm ngã nợ duyên
mấy ai tìm được mà huyên thuyên hoài
bờ nào hạnh phúc mãn khai
bến nào lui tới vãng lai chán chường
*
Bỏ sau lưng cội yêu thương
rong theo sự thật chênh chông niệm từ
mơ chi nữa những tình cờ
chiếc hôn ngọt sáng trên bờ môi ngoan
*
Trốn vào một góc khói sương
hạt sa ngày mới trong vườn huyễn như...

đông hương

Friday, November 2, 2018

TÌM MỘT TINH CẦU


Vừa một thoáng nắng vàng hiu hắt
xuyên bềnh bồng qua đám mây bay
tôi bỗng chợt nhớ người quay mặt
tim trầm tư sắc thái hằng ngày
*
Tôi cũng vậy, hồn như đông lạnh
mới giữa Thu mà nhớ hoang tàn
có lẽ vì Xuân không còn đến
mà tôi là chiếc lá cuối chăng?
*
Đời mình ừ nhỉ _vô duyên quá
chới với theo từng hạt vỡ_rơi
níu nắm phong phanh dây duyên nợ
uẩn khúc chảy qua 8 kẽ tay
*
Thân mình_ngọn gió vô nguồn cội
bay quanh tìm mãi một tinh cầu
có vạn buồn vui xoay loạn rối
nụ cười qua song cửa chiêm bao
*
Ròng rã trăm năm rồi, chân mỏi
thử mình gập cánh một thời gian
ngủ lại thiên nhai giường chờ đợi
ai về_ai ở_ai mơ hoang?

đông hương