Sunday, April 19, 2015

SÓNG VÀ THỦY TRIỀU


em lạc bước vào trang ẩn ngữ
ăn tâm thi và uống mật thơ
ngày lại ngày, hương em diễm lệ
trau chuốt anh thành một giấc mơ
 *
sáng thức dậy thấy về nơi ấy
nắng reo hồng đẫm ngọt lời say
vòng tay thơ ôm tim thức dậy
thiết tha ngầm thủ thỉ bên tai
 *
hạt đam mê nở hoa hạnh phúc
em xuân thì tuổi lúc anh hôn
vài năm nữa cạnh hồ thao thức
gió hồng về thổi tình hừng đông
*
theo con chữ em là mơ ước
chuyện tình mình miên viễn còn nhau
dẫu tóc anh, tóc em trăng bạc
hôn vẫn nồng, đồng tử rỡ sao
 *
sông viễn xứ, buồn, phù sa đổ
xuống đêm Thu, trăng vỗ về giòng
em con sóng long lanh hơi thở
anh thủy triều tình tứ hòa âm
 
đht

Saturday, April 18, 2015

ĐỐ AI

 
đố ai chép được thơ huyền thoại
níu lại mùa Thu thuở ấy về
đối ẩm với thời gian quay mãi
một vòng ba trăm sáu độ mê
 *
đố ai thức được tim mơ ngủ
tôi đền đáp hết nợ thiên duyên
kiếp trước còn nguyên hương ái đủ
treo trên đỉnh mộng cánh rừng thiêng
 *
đố ai vẽ tiếng sông hồn chảy
âm sóng tình yêu luyến vọng người
tiếng lá vàng đêm hay sợ hãi
ôm chặt linh hồn phiến đá côi
*
đố ai tìm bóng trăng đi học
con đường hun hút gió mênh mông
bóng chân cảm xúc lên từng bực
đến cuối thềm yêu, cửa ngóng trông
 *
đố ai yêu nhất anh, tôi cược
 nếu thắng, tôi đành trả túi hôn
và tất cả tình anh đã tặng
từ vạn niên dài, dám cá không ???

đht

 
 

BỐN MƯƠI NĂM RỒI GIẢI PHÓNG


tháng Tư về đó, vời quê Mẹ
hai chữ Việt Nam ngỡ đã quên
vì nửa đời người xa quá trẻ
may tên mình, tên một giòng sông
*
từng chặng nhớ len vào kỷ niệm 
núi rừng, đồng lúa mạ xanh um
hoa ngô đồng thắm,  hàng tre trúc
ngọn khói cơm chiều, đống rạ rơm
*
 trở lại ngày vui nào tuổi ngọc
lội ruộng đầy sình, chân đĩa đeo
chiếc cầu khỉ bắt ngang  ao vịt
cò, vạc rình tôm trốn dưới bèo
*
ngôi miễu đầu làng, con đường đất
đàn trâu nhai rạ ngắm hoàng hôn
thuở ấy thanh bình, chim cu gáy
trên thuyền giở vó, cá đầy sông...

 ***
sao bốn mươi năm rồi giải phóng
 bé không đi học, theo trâu cày
 ruộng không xanh lúa, đồng hoang trống
chim bỏ tồ về đâu đêm nay?
 *
không ưng, mà vẫn hai giòng lệ
nhìn cây bàng chết, mái tranh xiêu
bụi đường che áo em đầy vá
anh nạng, ngồi rê thuốc, ngắm chiều
 *
chị lượm ve chai ra chợ bán
mua đủ chút dầu, một mớ rau
chiều nay dư nửa nồi cơm hẩm
chút mắm sặc, bông bí chấm chao  
 ***

Mẹ ơi! con sống bình yên quá
trên đất người. Nay giữa tháng Tư
 con trở về thăm quê hương cũ
trong mắt còn in bóng lửa thù
 
đht

 

Friday, April 17, 2015

NGƯỜI HÁI LÒNG TA


sao hái lòng ta rồi quay mặt
sao về rồi lại bỏ ra đi
nguyên nhân nào bắt mây trên mắt
người có nguồn vui khác chứ gì!
 *
buồn, lên rừng hát, mưa tầm tả
trăng đã quên về, mây ở xa
ông sao mắc cở, tay che mặt
ta nhớ thương người, mắt ướm sa
*
chợt nhìn đôi mắt rừng hiu quạnh
ta lá mùa Thu, chiếc cuối cùng
lửa nắng ngây ngô bừng cháy mạnh
đồng tử hằn lên vẻ lạnh Đông
 *
người hái hồn ta un thành khói
đốt cả niềm tin, đến tàn tro
thổi gió cho bay như phấn bụi
rụng xuống làm mưa ướt lối chờ
 *
người vẽ thời gian Thu huyền thoại
ngỡ tình xanh tóc ướp huyễn hương
sau khung cửa hẹp, đời quay mãi
xoay cánh môi chờ hôn vấn vương  
 *
thân thể nguyên chiều, ta bắt chợt
thấy mình tan rã giữa mông mênh
từng mảnh thịt da rơi xuống đất
nằm ngủ cùng sương, gối bóng đêm
*
Người nhé có về, xin chậm bước
vui với tình ta một tuyệt vời
xin chút ân cần như thuở trước
những ngày thơ mộng, những đêm say
 
đht

 
 
 

Thursday, April 16, 2015

CẢM XÚC GIÒN TAN


buổi sáng hiện hình hương duyên dáng
em ngồi gút buộc mắt anh say
cho vấn vương nguyên trời thanh thản
tuyệt đỉnh bình yên vọng mỗi ngày
*
một phút còn nhau, ngàn triệu nhớ
như những giọt mưa đếm nổi chăng
mỗi tha thiết, triệu lần tâm sự
em ướm đời trong hơi thở anh
 *
choàng vai bóng nhớ, như anh cạnh
rỡ cả bình minh yên ấm tâm
một phút mông lung phiên phiến lạnh
em vỗ hồn bay bổng quá tầm
 *
tim ngoan ủ dột ru hàng lệ
mơ thẩn thờ xuyên nửa bán cầu
bên nắng bên mưa buồn như thể
em chỉ là rêu bọc đá sầu
 *
mãi miết quẩn quanh về cội gốc
buổi sáng đầy vơi thơm chiếc hôn
đây- đó rưng rưng pha sững sốt 
cảm xúc giòn tan như trái mong
 
đht
 

Wednesday, April 15, 2015

SA MẠC TÌNH

 
nhớ, thương, ta để vào đâu đó
ta mặc tình xa với lệ gần
thì thầm thủ thỉ qua mành gió
ngợp cả trời thơ con chữ mong
*
ta để đêm khuya về với hẹn
ta say hương vị áo quà người
như cạn bình hồ trường rượu niệm
khoác lại xiêm hồng cho cánh môi
 *
ngồi nắn  điệp âm cung sảng khoái
sợ chùng dây nước mắt tương tư
thôi trong, lại đục ngầu hơi thở
rơi xuống thành sương phủ cõi mơ
*
nhớ lại đi hoang vào sa mạc
khô khốc, toàn dư ảnh nắng tàn
nên ta giấu kín sâu trong cát
những dấu chân về một tối hoang

đht
 

CÁM ƠN NGƯỜI



tháng năm mắc võng trên tường
gợi thời gian nhuốm mùi hương đầu đời
cảm ngồi nhớ chuyện người - tôi
chỉ chừng thoáng chốc mà ngời lửa xưa
 *
hướng tôi về phía võng đưa
có ca dao mẹ ru vừa bảy Xuân
tôi mơ giòng sữa chảy hiền
ngọt bùi bên ấm nồng thương đã già
 *
bây giờ giấc ngủ bỏ xa
thức thao nhớ giọng ai tha thiết mình
Mẹ đi trăm nỗi buồn phiền
may còn người khoác áo tình trên vai
 *
cám ơn người, cám ơn người
hong cho tôi ấm lại đời tương lai
giòng sông huyết quản miệt mài
xuôi tôi bằng chuyến khứ hồi tin yêu
đht

CẢM XÚC BÊN SONG

 
bên song nhún nhảy mưa bong bóng
réo rủ thời gian chạy trở về
mang nắng huy hoàng quen lõa thể
quên khoác màu Thu cho lá mê
*
ta đương mắt nhớ tìm giao ngộ
ta hẫng cơn nồng xao xuyến tim
ta đợi ai từ trời viễn phố
gõ một lời thư trên phím đêm
*
mấy thuở lưu đày, chân du mục
sa mạc đời buông trôi mộng mơ
lang thang qua những vùng tâm thức
hiểu chút hoang đường ẩn ngữ thơ
*
ta hát cho vơi sầu vạn cổ
gom chữ thơ người như hồi môn
mai viết trường thi vào huyền sử
mùi hương áo ủ một đóa hồng
 
đht  
 

Tuesday, April 14, 2015

NGỒI NHÌN

ngồi nhìn què quặt trong tâm trí
như một vầng mây quanh quẩn trôi
lén trốn bồng bềnh, bay hớn hở
theo một vòng quay tránh ngọn Hời
 *
tốc độ tâm hồn nhanh hơn gió
hơn mũi tên thần, nhắm cõi riêng
chốn ấy lững trời, xa thăm thẳm
chỉ có tình yêu mới biết đường
 *
 cột sợi tương tư bằng dây lệ
sợ đường mắt ướt sẽ nhoà phai
mất dấu bàn tay luồn trong tóc 
những lúc buồn vây khóe vắng ai
 *
thả lỏng lời môi quen tha thiết
trầm mặc nhìn tôi đuổi bóng tôi
bên song cửa núp mơ tiền kiếp
gập cánh thời gian, đứng nhớ người     
đht 

Monday, April 13, 2015

CÕI VẮNG TRINH NGUYÊN




Một nét bút viết thảo
trên trang giấy hoàn toàn trinh nguyên
thơm mùi hương loài hoa anh trảo
từ một đêm mà trăng mơn nhẹ tóc mình
 *
tôi sống từ tình cảm đó
mở linh hồn đã cửa đóng từ lâu đời
bắt gặp tia nắng vui rơi trên cỏ
vườn tình ai vừa khúc khích cười mọc mời
 *
chợt nhớ về tháng ngày thơ đánh mất
giọt trời mưa sau đồng tử mùa Đông
hằn quanh khóe, quanh chiều dài thao thức
muộn hết rồi, mắt sói nâu long lanh
*
Một nét vẽ dang dở
trên khung tranh vài chiếc lá ngây ngô
tay vô tình lùa bứt vài hoa dại
rồi cắn môi, ngẫm lại những điên rồ
 *
loang thoáng bóng rừng xưa và người cũ
tình chợt hồng ngọn lửa thuở yêu thương
chân rảo xuống thăm ngày tôi rời phố
bóng mơ hoang người, chết điếng thẩm hương  
*
rời vết tích trăm năm buồn thuở trước
dấu còn nguyên những hạt nước trầm ưu
tôi vớt vội, vất xa tầng mơ ước
để thấy mình như cánh hạc lướt hư vô

đht



 

Sunday, April 12, 2015

CỔ TÍCH MỘT HUYỀN THOẠI


thơ tôi vào ngủ trong huyền thoại
con chữ nằm yên trên giường trăng
nghe sóng mùa Thu rung rinh nước
nhẹ như thoáng gió khẽ trên ngàn
 *
chỉ mấy tia vàng thay đổi hướng
bay về soi ánh giữa giòng đêm
nghiêng xuống chạm mình trong nước mộng
bất chợt, hồn sông thôi bình yên 
 *
bắt được liêu trai trong cốt chuyện
lạc bước về xưa tuổi hồng hoang
mân mê tiền kiếp, tôi triều biển
và anh, những làn sóng dỗ dành
 *

tháng Chín giữa Thu, mùa cảm xúc
tôi, cánh bồng phiêu quá nửa đời
linh hồn chân mỏi, rơi bờ vực
may một vòng tay ôm giữ tôi!
*
nay thơ ẩn trú trong huyền thoại
con chữ vô hình với thế nhân
chỉ có mắt tim nhìn mới thấy
chuyện của giòng sông với ánh trăng
 
đht

Saturday, April 11, 2015

NGƯỜI VỀ

 
người về, xin nhốt lòng tôi lại
đừng để trời hoang chia cách nhau
có bâng khuâng, nhớ rừng Thu ấy
một cõi hồng riêng chỉ nắng màu
 *
người về, sau trước luôn duy nhất
hồn để dành cho sơn phết vui
vệt nước lung linh quanh khoé mắt
là giọt tình tôi vừa mãn khai
 *
người về, mở khóa tim tôi nhé
cho ửng hồng thêm chút má môi
cho đám trầm ưu đừng rỡ lệ
ướt cả  mùi hương áo cũ người
 *
người về, máng ánh tình lên mắc
ở lại cùng tôi chia xẻ thương
tôi hát cho người nghe tâm nhạc
lời thơ người, phổ lúc tôi buồn
 *
người về, sảng khoái, tim vui quá
mừng đến trời mưa sau mắt ngoan
trong đôi đồng tử hồng nắng Hạ
môi mọng bầng quân tuổi mấy trăng
 
đht  
 
 
  

ngườ

Friday, April 10, 2015

THỦ THỈ THÌ THẦM

thì thầm thủ thỉ vui như sáo
đôi mắt dẻ nâu tròn, long lanh
nín thinh môi nhoẻn cười thơ ấu
một chốc mà cân cả triệu thương
*
hết vẩn vơ buồn, cho vướng lệ
hết những giờ đau đáu rình sầu
lời yêu có lúc như hoang phế
đày ải tình tôi xuống đáy sâu
 *
chữ cám ơn người qua tiếng khóc
nước mắt xây hồ trong lá thư
hồng lên ngọn nắng đêm mơ ước
chữ cám ơn người qua nét thơ
 *
thì thầm thủ thỉ, trăng tròn hẹn
 nỗi nhớ vòng tay quàng cổ sông
ấm cả rừng thiêng, nống nàn biển
cảm xúc xuyên tình ngay trọng tâm 
 *
nhặt những hương người cài lên tóc
thơm si mê dại ngất ngây hồn
tấm áo tương tư tôi vẫn mặc
như người thường luôn cạnh ngày đêm
đht

Thursday, April 9, 2015

CÕI RIÊNG




ngày nào nhớ nhất, giùm tôi chút
những phút an lành trong cõi riêng
những khắc tâm hồn vui bắt được
mấy lá tình thư tuổi vạn niên
 *
mừng quá, ôm mây ngàn, luân vũ
đến hâm hấp sốt lửa tim hồng
cuối hai khoé mắt sao sa vỡ
chảy miền nồng ấm cược lạnh Đông
 *
Ai đó còn cho tôi tha thiết
và còn tặng tôi kiếp lần sau
cho tôi gần lại thôi xa cách
để nắng tâm hồn ánh khỏi đau 
 *
tôi sẽ mê si đời thế đấy
bởi vì tia đẹp tụ hồng tâm
lung linh những nụ hôn tình cảm
người gửi theo, nhờ một cánh tim
 *
thủ thỉ trở về thăm định quán
đã lâu dịu ngọt lạc xa tôi
chiều qua chuông cửa rung quen thuộc
nước mắt chan hòa : Anh vẫn đây!
 
đht 

QUÊ MẸ VÀ QUÊ TIM TÔI

mùa cuối Xuân, tìm về trên đất hứa
trời long lanh vài ngọn nắng cuối chiều
sợi ráng đỏ thẩm màu hơi hơi lửa
tối bắt đầu chạm trán với hoang liêu
*
vài cánh cò, vài cánh chim vô tổ
đổ về đây định xây lại cuộc đời
tôi nhìn tôi, rồi chợt buồn vô cớ
minh có gì ngoài cuộc tình đôi nơi!
 *
hoang tưởng ấy hay theo tôi ray rứt
lúc hoàng hôn đang khép lại cửa ngày
thoáng dáng dấp bóng một người thường trực
ngủ trong tim mình, nhịp vui đến say
 *
chợt tháng Tư, nhớ tình và quê Mẹ
như nhát dao thật bén cắt tim mình
đau cái đau hai thứ tình hành hạ
kéo lê tôi trên quãng nhớ vô hình
 *
chừ ngồi đấy nghe tâm tư sôi sục
giọt mắt này tôi xin tặng quê xưa
giọt mắt kia tôi dành cho thao thức
để đêm nay nhìn trăng trốn trong mưa
 
đht
 
 

Wednesday, April 8, 2015

CHẬM NHANH MÁU VẪN VỀ TIM



chậm, nhanh máu cũng về tim
theo hồng huyết quản đi tìm tự do
bản thân mình một mối lo
tình mai trời sáng hay là vẫn đêm?
*
* trên môi cười mọng ướt mềm
trong tay mình thủ những niềm tin yêu
lâu dài, hay lạc về đâu
lại như sương khói buổi chiều bay đi
 *
mộng người, ảo ảnh cổ thi
vần Đường khó họa, tự do ngữ từ
dễ thương con chữ, màu thơ
dễ thương nguyên thủy tôi là mơ ai
*
bất di, bất dịch niệm hoài
câu duyên kết nghĩa từ bài đầu tiên
vẽ tôi trong dáng thuyền quyên
người tô hương sắc đôi tim tâm đồng
*
chậm, nhanh máu cũng màu hồng
chảy tròn huyết quản lung linh sắc đời
sảng hào mở cửa tương lai
ghi trên bốn vách: những lời yêu anh

đht
  

CHÚT MẶC NIỆM BUỒN


khởi tự đâu mà mắt tôi rướm máu
giọt đỏ hồng từ huyết quản man di
người manh tâm, đi vào đường dối trá
tim tôi đau, nằm thở dốc, ù lì
 *
tôi ngồi viết mặc niệm buồn, gửi báo
người đừng mua, xin người nhé, đừng mua
lời thơ ấy hậu quả sau cơn bão
đã bắt nguồn ngày mắt biết làm mưa
 *
thuở hẹn ước đã theo vào dĩ vãng
tôi bềnh bồng cùng cơn sốt mênh mang
tay níu gió cột cánh diều quên lãng
nay nghiêng chao về phía lạnh tận cùng
 *
thôi cũng đành đưa tâm tư đi chích
rồi đem thiêu, rải xuống biển nước buồn
tôi sẽ cấm tim mình không được thức
để mai này đời thôi thú đau thương
 
đht
gửi riêng chị. 

Tuesday, April 7, 2015

MẶT TRỜI KHÔNG CHỊU LẶN


ngồi đối diện với mặt trời không lặn
ta thấy ta như phiến đá hoàng hôn
cheo leo giữa một khung trời viễn mộng
niệm hoài chi, hay ai để chùng hồn
 *
đám mây gió ham chơi, không định hướng
mai rồi đây lạc mất dấu chân trời
bên sau núi trốn cánh rừng mơ tưởng
có loài chim tên thật lạ Tình Ơi
*
ta chìm mãi sau ngọn đồi huyền thoại
trăng liêu trai vĩnh cữu dọi lòng ta
trong giòng chảy cổ tich đêm thuở ấy
chiếm biên thùy, ranh giới của tâm tư
*
ta mọng đỏ trái thương yêu chín lịm
nhành hồng nhan trăm tuổi ngọt vị người
thơm sữa thơ, thơm hương tình tròn vẹn
ăn một lần, đời đời nhớ không thôi
*
ngồi đối ẩm với ông sao lẻ bạn
ta chiếc đơn, buồn như một lữ hành
đi buôn muối trong biển sương sa lạnh
phá lệ thường, quay lại thuở đi hoang
 *
mặt trời vẫn không muốn về điểm hẹn
ngay hồng tâm sáng và tối, đêm-ngày
cứ leo lét lửa lân tinh ma quái
ánh thì thầm tim tôi náu tim ai  
 
đht 

Monday, April 6, 2015

TRẢI GIÙM EM KHÚC ĐƯỜNG TRĂNG


trải giùm em khúc đường trăng
lá đêm nằm ngủ, quên chăn đắp người
phải chi nồng, ngọt tiếng cười
cho công viên ấm, cây đời trở xanh
 *
sơn giùm em bờ lề trăng
cho chân ngày tháng khỏi hằn gót côi
đêm đi bên cạnh giòng đời
song song với bóng của trời không gian
 *
khép giùm em cửa sổ trăng
sợ hơi thở lạnh ngực trần phai hương
uốn quanh cơn mộng bình thường
trăm năm mãi cứ như tuồng lãng quên
 *
níu giùm em ngón tay trăng
mời sương pha muối sa nhanh giọt hồng
vùng trời chung thủy ngoài song
biến em hạt lệ mùa Xuân trang đài
 
đht 
 

Sunday, April 5, 2015

EM VỀ

 
em về chậm bước thiên thu
mai đây nếu lỡ lá mùa rụng rơi
gió lê thê cuối chân trời
theo ai quyến dụ để rồi tim đau
 *
em về tịnh dưỡng chiêm bao
một trăm năm nữa hồi trào trần gian
đón trăng, rỡ tuổi ngọc hồng
môi Xuân đượm thắm chiếc hôn thiên thần
 *
em về thay áo dung nhan
thêu lên yếm thắm nốt đàn chờ nhau
vẽ lên khay tráp trầu cau
nét mừng muôn thuở ngọt màu tiên duyên
*
em về với gói niềm tin
nửa đêm anh đến ru em, hẹn lời
tim anh, tặng em trọn đời
dù mai trăng chết, mặt trời vỡ tan
 
đht

 
 
 
 

Saturday, April 4, 2015

SUY TƯ

 
cúi mặt xuống cho tia sầu đừng đọng
thả cho rơi, dù vơi được ít nhiều
tìm một thế giới niềm tin vỗ cánh
đường quá dài, sợ mỏi, cánh liêu xiêu
 *
cúi mặt xuống cho đất gần tâm sự
khỏi chồm lên, tay không với tới hồn
tâm tư lại dằng co, tim loã thể
rồi buông trôi, mặc khải chuyện vui buồn
 *
cứ lóng ngóng, nếu mai này quên mặt
mình làm gì cho nhớ lại thân quen
nhớ lời hứa từ hồng hoang đã lạc
ngày tôi đi tìm cái vỏ huy hoàng
 *
cúi mặt xuống, thật gần hơn vậy nữa
tìm dấu chân người mình đã yêu thương
phủi lớp bụi thời gian bao tim vỡ
tìm tiếng cười thuở ấy thử còn không 
 
đht 
 

CHỜ BƯỚC TRĂNG VỀ


khuya nhìn sương rơi trên giòng nước
lòng sông háo hức đón trăng về
với lấy không gian, vui bất chợt
 vỗ sóng lên bờ hôn phù sa
*
đôi mắt sao sa rưng xúc cảm
long lanh vệt sáng, chạm gót triều
thả mặc pha lê rơi phí phạm
không dừng chân được, rũ bên nhau
*
tôi vắt tâm hồn lên mây núi
ngồi yên nghe tiếng hát côn trùng
gió bắt bậc cung cho đúng nốt
còn tôi, tôi nắn phím cuồng ngông
 *
khuya trở bước, quay về nguyên quán
cảm nhận lòng xây một mái buồn
vườn thiên thu cửa luôn luôn đóng
khóa, đợi cuộc chờ trăng hồi hương
 
đht

Friday, April 3, 2015

CHƠI VƠI


sáng nắng, trưa mưa, chiều lạnh gió
bần thần nghĩ đến nợ trần gian
nợ cha, nợ mẹ, nợ sông núi
nợ tình, trắng tóc trả chưa xong
 *
rồi đây ăn nói sao cho rõ
rằng con tim đói tự ngàn đời
đi mãi lang thang tìm trái cấm
chỉ rừng thuở ấy mới mọng thôi
 *
đêm ngủ, ngày rong theo lối mộng
sáng đi, chiều đến liệu nổi không
mai leo thang núi, hồn tuếch rỗng
khát một ru nhau, một ấm lòng 
 *
chơi vơi giữa nắng mưa, sương tuyết
chỉ sợ trăng già, quên mất sông
run run níu bóng khuya, thao thức
quờ quạng tình thư trong nhớ mong
 
đht
 

Thursday, April 2, 2015

NGHE HẠT NẮNG REO


sáng mừng nghe hạt nắng reo
lá Xuân vắt vẻo cheo leo trên cành
mắt trong như ngọc kim cương
phải chăng vì nhớ trên ươm thì thào
 *
sáng mừng rơi hạt chiêm bao
từ trong sâu ấy tuôn trào suối cay
vẩn vơ tia nắng chào ngày
rộn ràng sau những ngọn mây các đài
 *
sáng mừng, em chắp cánh bay
cùng chim én liệng tung trời chào Xuân
vẽ hình ảnh chiếc hôn anh
cảm ơn tình khúc riêng dành cho em
 *
sáng mừng, giả giọng vành khuyên
ru anh bằng những nỗi niềm dễ thương
em nghiêng mái tóc dạ hương
rủ anh vào mộng hoang đường kiếp mai.
 
đht   

Wednesday, April 1, 2015

SAU MÀN MÂY TRẮNG



màn nắng sương mù treo lữ quán
chân dừng, độ nhật hạt cơm thơ
uống vài hớp lệ trời di tản
nhìn thử phù sinh, ghét cả mơ
*
không vội bôn ba, dừng cuối kiếp
xem đời thiên hạ có vui không
có phải quay cuồng theo sự nghiệp
quên cả tình yêu, quên nụ hôn
 *
chỉ sợ mong manh tình huyền thoại
níu nắng hồng dư cuối hoàng hôn
vá mảnh yêu ngưòi lên tay nãi
tránh lối ngày xưa, ngõ biết buồn
 *
chợt bỗng thinh không trời hửng sáng
bình minh thuở ấy trở mùa Xuân
khoé mắt long lanh từng hạt nóng
màn sương treo lữ quán tan dần
 *
hết ghét cơn mơ, tìm vào mộng
đường về thăm thẳm đến vô biên
thân lạnh nhưng lòng nghe vẫn ấm
vì sau mây trắng sẽ bên anh.
đht