Sunday, August 15, 2010

HUẾ VÀ ANH - EM




Lần sinh nhật ngày em mười sáu tuổi
Quà từ anh , màu tím áo em xưa
Tập tùy bút trang đầu nhành hoa bưởi
Cánh bướm hồng lạc giữa lá hương thơ

Mô rồi hỉ ? thời ngây thơ Đồng Khánh
Chừ em về , mùa phượng đó còn không ?
Lớp đệ nhất , bên trời anh Quốc Học
Cửa im lìm ; tay chạm phải bâng khuâng

Mong thấy chút dư âm thời tuổi ngọc
Tình còn đây , trang vở cũ đang cầm
Dấu tay anh gôm nhoè , lan dấy mực
Em xoa lên nét chữ , nhớ âm thầm

Tóc mảnh khảnh trôi bồng bềnh gió nhẹ
Buổi chiều êm nghiêng sáu nhịp cầu ngang
Uả hôm ni giọng cười nghe đơn lẻ
Bóng em dài theo chéo áo , lang thang

Nay Huế muốn mời em dừng gót lại
Nhìn sóng buồn , mơ trên nước mong manh
Hàng long não, lá ướt mưa môi tái
Theo em về trên Xuân Thượng mơ anh

Anh mô rồi ? buồn với em tí nhé
Ngực hoàng cung , tim Tôn Nữ máu bầm
Không khóc được , đời qua nhiều sứt mẻ
Nhưng nhớ thương , em vẫn để dành anh

Thương nhớ hoài trời phố núi xa xăm !
Thương nguyên đời , tình Huế giữ cho anh!

đht


https://mail.google.com/mail/?ui=2&ik=9da8afd516&view=att&th=12a72cd4c508c6e8&attid=0.1&disp=inline&realattid=8e758328ca2e752_0.2&zw

Saturday, August 14, 2010

CHIỀU SAiGON - CHIỀU PARIS




Trời Saìgòn sao thu hơi lành lạnh
Chuyện chúng mình nay cũng thế mà thôi
Anh còn đứng dưới đường đèn hiu quạnh
Đầy chung quanh ngập xác phù du rơi
***
Em còn vẫn vui chơi? Anh nghĩ thế
Trời Paris đêm đầy dẫy sương mù
Sông Seine lặng sầu mênh mông tư lự
Theo chập chờn nỗi nhớ xác màu thu
***
Em có hỏi một lần anh chẳng đáp
Trời Sàigòn nay khác lắm không anh ?
Anh chỉ nhớ ngày anh rời xứ Pháp
Tuyết dâng tràn métro St Michel
***
Đường Catina chiều, anh hay còn tới ?
Ngồi nhớ em , anh vẫn nói trong thư ?
Không! chỉ thấy ly rượu buồn lạnh đợi
Đêm mất hồn !Sàigòn cũng tương tư



Đông Hương

Friday, August 13, 2010

HAI NỬA




Chiếc bòng chẻ
làm đôi : thành hai mảnh
Nửa là Anh
nửa còn lại là Em
Trời hạnh phúc
trổ cầu vồng duyên phận
Hai bán cầu
nối lại sẽ Anh - Em

Hai cạnh biển
một bên nhung , bên nhớ
Vùng đất yêu
một bờ tím bờ hồng
Cày , xới , ươm
Hạt giống tình viễn xứ
Nở đúng mùa
rộ những đoá Thương Yêu

đht


EM ĐI THẲNG TIẾP ...




Lang thang mãi
Chân bắt đầu cứng đá
Tình vô màu
Vì âm hưởng vô không
Bước giong đời
Chỉ gió chiều gàn dở
Em : ngựa rừng
Từ bé đã không cương
Buồn em : lốc
Lũ sau ngàn sợi mắt
Nhìn thu đi
Đông đến, ngoảnh lại mình
Thử mở tim
Máu xám xì, xám xịt
Thiếu khí trời
Thương nhớ : cõi u minh
Nay hoảng hốt
Ngã ba đường trước mặt
Hai hoàng hôn
Một thẳng , rất nên thơ

Hai ngã tê
Mây đùn lên , dày đặc
Vậy sao mình
Không chọn ngõ đầy hoa ?
Ơ!
Em vừa vặn !
Đầu ghé vai người lạ
Thấy trong mơ
Từng thao thức mồ côi
Vòng tay ấm
Em cánh hoa xinh nụ
Nhụy cười giòn
Vừa khoe sắc trên môi

đht






Thursday, August 12, 2010

VỊM THƠ ẤU


Vịm * thơ ấu , mở nghe tim hấp hối
Chiều mưa già, nắng trở lại chiến trường
Từng ghim đạn cắm sâu em , lạc lối
Nhức vai gầy , hạt lệ ngỡ là sương

Chén cơm buồn chưa vị, thèm mặn muối
Nuốt vào lòng , ngày lên 7 đơn côi
Tay đan nhau , dại khờ ơi , ngần tuổi !
Nửa trăng tròn giong mãi tháng năm , trôi

Tuổi bỏ đi , để lại em tay trống
Vô gia đình , nhìn gió chiếm tương lai
Bạn với chim , với khoảng không thật rỗng
Cửa linh hồn ngày ấy khóa, chờ ai !

Mơ thật nhỏ , đơn sơ như giòng suối
Trôi mất thương , trôi luôn nhớ , khó dừng
Tội mắt, môi , tim chưa lần tựa gửi
Theo bước đời lầm lũi hướng vô phương

Trời nhìn xuống : Sa mạc xưa , nay biển ?
Lũ từ khuya dâng ngập một bán cầu
Trên cát mịn, dấu chân còn liễng xiễng
Tuổi thơ này đang duỗi bước về đâu ??

đht
*vịm = cái thẩu bằng sành , tiếng rất Huế.

Wednesday, August 11, 2010

CHÙM TÓC LẺ LOI



Em ngồi thao thức xem thư
Hôm qua anh gửi qua từ đường trăng
Hôm ni em trải mênh mông
Nhìn hoa hạnh phúc nở hồng trên cây

Mãi ngồi mơ lá thơ hay
Vạn chiều còn đậm hương say tím rừng
Bâng quơ, tay gõ nhịp , buồn
Chờ anh ru mát trong từng khuya em

Em ngồi nhắm hạt mi nghiêng
Mấy khi sầu rụng ngoài tim mà lầm
Cược hồn , hơi thở ngấm ngầm
Gánh từng gióng nhớ nhón chân vượt đời

Em vừa bạn với mây trờ
i
Vào - đi - ở - gặp mùa sai trái cuồng
Nhận trong mười ngón tay thương
Làn tim nổi sóng - lên rừng - mơ hoang

đht




HƯƠNG - MƠ




Em ngồi thao thức xem thư
Hôm qua anh gửi qua từ đường trăng
Hôm ni em trải mênh mông
Nhìn hoa hạnh phúc nở hồng trên cây

Mãi ngồi mơ lá thơ hay
Vạn chiều còn đậm hương say tím rừng
Bâng quơ, tay gõ nhịp , buồn
Chờ anh ru mát trong từng khuya em

Em ngồi nhắm hạt mi nghiêng
Mấy khi sầu rụng ngoài tim mà lầm
Cược hồn , hơi thở ngấm ngầm
Gánh từng gióng nhớ nhón chân vượt đời

Em vừa bạn với mây trời
Vào - đi - ở - gặp mùa sai trái cuồng
Nhận trong mười ngón tay thương
Làn tim nổi sóng - lên rừng - mơ hoang

đht




MÙA RẰM THU

DÀI THƯƠNG NHỚ

Monday, August 9, 2010

ĐÔI MẮT





Xin trả lại cho em đôi mắt cũ
Đôi mắt xưa anh đem giấu trong hồn
Năm tháng ấy, giờ im nghe nắng nhủ
Bờ quạnh hiu xuống lấp lối không tên

Nhưng nếu trả,em biết anh buồn lắm
Tưởng trăm năm được giữ mãi bên người
Mắt mi hoen , giờ buồn đi trên ngọn
Nụ mây hồng lề mưa xám vừa rơi

Em đòi anh, nợ anh vay chưa trả
Trả luôn em suối tóc chảy bờ vai
Trả cho anh mấy dòng thư viết dở
Đến hôm qua còn thương nhớ từng giây

Hôn đi anh lên mắt đầy ảo tượng
Để em về chan nốt chén tương lai
Đôi mắt sói, ngóng khu rừng vô hướng
Mắt anh yêu còn chót mỗi di hài

đônghương

QUYẾN LUYẾN



Đêm qua ra ngồi nhìn trăng
Ai dè gặp phải tình đang trốn tìm
Giấc khuya nở đoá anh linh
Hạt sương quyến luyến chiếc nhìn châu sa

Đêm qua mơ ánh Hằng Nga
Có hai chiếc bóng trăng và sông yêu
Gió khua nhẹ tóc mỹ miều
Vờn qua môi ấm làm điêu đứng hồn

Đêm nay trăng có tròn không
Chìu em hướng ngõ mênh mông thoại huyền
Sóng chao độ dốc mạn thuyền
Hạt ươm thương nhớ chỗi tiền kiếp nhau

Đêm mai nhớ góp ngàn sao
Cho em toàn vẹn ngày sau cuộc tình
Giọt mùa ngâu gởi viện binh
Rào quanh biên giới bình minh nỗi chờ

đht

CÁNH DIỀU MÙA LÊN BẢY


Em ngồi bên cạnh sóng thơ
Buồn vui lẫn lộn giấc mơ trong ngày
Tự dưng nổi nhớ , ngất ngây
Lui về tìm vết môi cay tuổi hồng

Nhớ anh như lũ cuồng sông
Hẹn từng chủ nhật băng đồng , anh qua
Trên tay ôm cánh diều ngà
Anh vừa mới dán đầy hoa đủ màu

Nhớ chi lạ ! mối tình đầu
Anh vừa mười một, em vào bảy thu
Lội mương bắt cá trời mưa
Nạng giàn thun, đạn mù u túi đầy

Mỗi khi tay chạm bàn tay
Nghe gì châm chích ngây ngây, buồn buồn

Trăng lên, trăng lặn nhiều lần
Giờ ta người lớn ! mình còn thơ ngây

Bước đời đánh mất tình tôi
Còn đây một chuỗi sao rơi rụng , tàn
Mắt em , đê vỡ triệu lần

Gọi tên bóng ảo cứ dần mờ xa


...............
.
Anh chừ ! anh của người ta
Em dù mái tóc sương sa vẫn chờ
Nay ngồi bãi cạnh sông thơ
Nhớ như chưa nhớ bao giờ Tình ơi !

đht



THÔI ĐÀNH



Đht rất cảm ơn Nhạc sĩ ĐẠI SÂN đã phổ bài thơ THÔI ĐÀNH thành một bản nhạc rất hay.
đht

THƯƠNG ƠI


Sunday, August 8, 2010

CÓ ANH CHỜ


Em ! đi thẳng hết con đường
Lá thu vẫn ngọn, chưa tuồng muốn bay
Cuối mùa , nắng mỏi không hay
Ngủ trên bờ mộng , mây dày thế chăn
Dậy thôi ! nhớ đã băn khoăn
Bởi tim chia nửa yêu anh thế mình
Nửa còn , cửa ngõ vẫn trinh
Nguyên trên cánh ngực yên bình trong em
Em ! đi thằng phía tim anh
Trời hồng cúi xuống vương lên tóc, chào :
"Chờ em , ta nhắn ngọt ngào
Qua cầu gió lạ đụng đầu yêu thương
Có anh chờ ...cuối dốc đường
Nhanh lên em nhé ! kẽo buồn chiếc hôn!"

đht


MỖI





Mỗi chữ ,
đầy lá thư tình
Mỗi ngày
cả một bình minh cạnh người
Mỗi thu nắng rực rỡ ngời
Mỗi mình anh giữ
cuộc đời của em

đht

Saturday, August 7, 2010

BÓNG NHAU


Bóng đời thoáng tựa vai em
Sâu vào ánh mắt trong đêm thì thầm
Ngủ đi em nhé , anh thương
Ru ca dao mẹ ấm vườn thơ anh
Một mai lỡ gió qua mành
Hiển nhiên lời muộn màng lần cho nhau
Bóng đời lẩn quẩn đi sau
Trời mơ anh mở ,em vào đam mê
Bóng em chắc đã cận kề
Bóng anh một nửa mời hê hả mời
Còn nhau khuya nhón gót rời
Giấc mình hoa nở buồn lơi lối chờ .

đht

HƯƠNG PHẤN




Tối hôm ấy , Huyên đi làm về khuya. Trên chặng đường về nhà, dù là xa lộ , hai bên đường là rừng vắng thật hoang vu. Đêm tối , mỗi lần đi quãng đường này, anh hơi sờ sợ, có lẽ vì không đèn đuốc và ít xe cộ, anh nhấn ga cho xe chạy thật mau vì khoảng 2 miles nữa là thành phố đèn sáng trưng .Đêm đã xuống lâu rồi. Đang phóng xe nhanh , bỗng Huyên thấy trong vệt đèn xe anh chiếu trên đường có 4 đốm sáng như lân tinh gần 10 thước đằng xa. Huyên thắng xe kịp, anh mở cửa bước ra đến gần xem :thỏ , nai hay gấu ?
Không , đó chỉ là hai mẹ con con sói. Con sói mẹ hình như chân sau bị xe nào chạy qua vừa cán, vì máu đang còn ướt trên chân và trên mặt đường.Thấy Huyên đến gần, sói mẹ hoảng , lết chân que băng vào rừng . Huyên để ý và hơi lấy làm lạ là con sói chạy đến đâu , có một vệt sáng xanh mờ mờ ảo ảo theo cạnh ; sau đó chắc quá xa nên Huyên hết thấy con sói và vệt sáng .
Con sói con , chắc còn trẻ lắm , thấy Huyên cúi gần vuốt ve, nó lính quýnh cụp đuôi , rên những tiếng nho nhỏ, anh thấy tội , bồng nó lên xe đem về nhà
Mấy ngày đầu chắc nó nhớ mẹ ; không chịu ăn uống gì cả ,Suốt ngày chui trốn dưới sofa . Được Huyên săn sóc tríu mến, nó bắt đầu quen người , quen cảnh . Huyên đặt tên nó là Mi. Con sói lớn trong thấy, rất dễ thương , bộ lông nâu vàng mịn như nhung. Lâu ngày , nó tỏ ra tríu mến chủ , Huyên đi đâu Mi cũng theo quấn quýt. Mỗi lần Huyên đi dâu , Huyên dẫn nó theo, vừa mở cửa xe, Mi nhảy tọt lên băng sau , đứng chồm ngay cạnh sau ghế Huyên , hất mũi ướt liếm cổ anh
Ngày ngày Huyên đi làm hay đi phố, nó nằm sau băng ngủ chờ đợi chủ .Mi thích gặm xương gà, và đặc biệt là chè hạt sen, nhưng Mi rất nhõng nhẽo với chủ, mỗi lần anh ăn gà rô ti, vẫn thường để dành cho Mi đầu cánh , hay cổ, nhưng anh phải để vào lòng tay anh Mi mới chịu ăn, còn anh để vào dĩa nó, Mi quay lưng đi nằm trong xó nhà, buồn hiu

Khi nào Huyên đi đâu chơi với bạn ; anh không đem nó theo, Mi nằm trước cửa chờ Huyên về, nghe tiếng xe đằng xa, nó mừng rỡ, chạy loanh quanh ra điều rất vui.. Khi Huyên đậu xe, bước xuống, Mi chạy theo anh, giựt cặp da hay gói đồ , hay giỏ chợ Huyên đang cầm trên tay kéo đi , có nghĩa là : đưa tui cầm vào trước cho !


Khi nào Huyên vào phòng làm việc , Mi nằm dưới chân anh , lâu lâu nó đứng dậy ra sau lưng Huyên , lấy hai cẳng trước đập đập vào lưng anh , như muốn đấm lưng cho anh khỏi mõi. Mi rất thông minh , và như hiểu tiếng người . mỗi lần Huyên vuốt lưng nó, Huyên hay nói chuyện vói Mi như nói với người bạn , Mi rít rít như hiểu anh ,chạy lại giụi gịui đầu vào ngực anh , liếm mặt anh , hay nhìn Huyên một cách tríu mến . Huyên rất lạ vì mỗi khi nhìn Mi, anh có cảm tưởng anh đã thấy cặp mắt nâu trong vắt này ở đâu rồi ,Huyên nhớ đến cặp mắt cuả một cô bé lên 7 tên là Phấn ngày xưa quen Huyên nhưng sau đó Huyên vì gia đình đổi đi xa không còn gặp nữa; Huyên hơn Phấn năm tuổi, và nghe tin Phấn đã chết vì bịnh tim . Phấn vừa tròn mười tuổi ! đôi mắt Nhỏ rất đẹp , lúc như cười , lúc buồn xo làm Huyên cũng buồn vui theo Mi
Mỗi tối , biết đến giờ chủ sắp đi ngủ ; Mi chồm lên mặt Huyên , lấy mõm hôn lên má Huyên, xong nhảy lên giường trước nắm ngay chân giường chờ.

Đợi lúc Huyên ngủ say, Mi nhổm dậy , len lén rúc vào vòng tay anh ngủ ngon lành vì Huyên nằm yên ít khi trở mình .
Nhiều lúc giữa khuya, Huyên có cảm tưởng anh đang ôm một người con gái trong tay, anh lấy tay sờ , hình như anh chạm phải một bờ vai, một cánh tay trần da thịt ấm thơm mùi phấn thoa da mặt mà ngày xưa mẹ anh hay dùng , anh hé mắt nhìn , một mái tóc vàng rủ trên gối bên cạnh anh , nhưng lúc anh mở rõ mắt nhìn, bên cạnh anh là Mi. Huyên lúc đầu thấy lạ lùng , tưởng anh đang mơ, sau anh nghĩ chắc tại trong ngày làm việc mệt mõi , thêm vào những phim TV nên mới có sự ngộ nhận giữa mơ và thật huyễn hoặc như vậy, sau đó với bao nhiêu công việc hằng ngày , anh cũng quên khuấy giấc mơ thường xuyên ấy .
Một hôm , Huyên phải đi xa mấy tháng trời vì công việc hãng đòi hỏi , Huyên không thể đem Mi theo; vì anh ở khách sạn không tiện dắt chó, nhất là lại là một con sói. Anh nhờ chị anh ở gần mỗi ngày đến chăm lo
Mi có linh tính anh không cho nó theo, đêm trước ngày đi, Huyên làm va li; nó nhảy lên giường nhìn anh , đôi mắt buồn xo, Mi lấy chân cào cào vào quần áo Huyên đang sắp vào va li.
Huyên trở lại bàn giấy , sửa bản báo cáo cho ngày mai; Mi ngồi nhìn anh , đầu đặt trên lòng anh, đôi mắt ướt như khóc.
Nhà Huyên là một căn biệt thự sâu vào trong con hẽm cách đường cái chừng vài trăm thước. Sáng hôm sau , trước khi lên xe đi; Huyên ngồi xuống vuốt lưng Mi, âu yếm dặn dò nó ở nhà ngoan , nó lấy hai chân trước ôm lấy cổ Huyên , liếm mặt anh; liếm tay , liếm cổ.
Xong anh đứng dậy; mở cửa xe, rồ máy . Xe chạy còn trong đường đất nên không nhanh ? Mi sãi theo , vừa sãi vừa sủa gâu gâu ...bỗng Mi bật lên tiếng người anh ..anh ...a..n..h! ngay lúc đó Mi tự nhiên biến thành cô gái có mái tóc cùng màu lông của Mi, lấy tay vẫy vẫy theo xe Huyên gọi với : Anh ...anh ..vĩnh ...biệ...t ..a..nh, nước mắt cô chảy xối xả , ròng ròng.
Tự nhiên lúc ấy , Huyên nhìn vào kiếng chiếu hậu, Huyên không còn thấy Mi , mà chỉ thấy cô gái , Huyên lấy làm lạ, ngừng xe và lui lại.Khi anh vừa bước xuống xe, tự dưng cô gái biến thành một làn khói bay mất .
Trước sự lạ lùng đó, Huyên sững sờ , anh chạy lại chỗ cô gái vừa đứng , dưới đất chỉ còn sót lại chiếc khăn choàng cổ bắng voan mỏng màu nâu nhạt thơm mùi phấn. Huyên nhặt chiếc khăn lên , đưa lên mũi , lòng chùng xuống . Huyên úp mặt anh vào chiếc khăn quàng , hôn thật lâu , đôi mắt sũng ướt .lần đầu tiên từ bao nhiêu năm nay , nước mắt Huyên rơi trở lại vì thương con sói .
Huyên cầm chiếc khăn, đi trở về xe, rồ máy tiếp tục .Anh đặt chiếc khăn lên ghế bên cạnh :
_ Em là ai ? Anh không biêt , là Mi cuả anh hay là người vẫn nằm trong vòng tay anh mỗi đêm ? nhưng anh vẫn giữ mãi cạnh anh chiếc khăn này, xem như là em vẫn còn bên anh . Chỗ em từ đây , không còn là băng ghế sau lưng anh , mà là ghế bên cạnh anh mãi mãi . Anh sẽ đặt tên em là Hương Phấn .

đht

CUỘC TÌNH VỪA NỞ HOA



Tâm hồn lúc đó còn là một tập giấy trắng,cuả một người con gái định viết thành một tập thơ tình mà chưa tìm được nguồn thơ, mỏng dày đang còn trên kệ , cô ta chưa xếp lại cho đàng hoàng,cô ngồi trước mặt với ngòi viết trên tay định viết , thấy trời mưa và lá thu rơi, chạy lại mở cưả sổ nhìn để tìm hứng, bỗng dưng có ngọn gió thổi vào làm giấy bay lung tung đầy phòng, cô buồn quá nên ngồi khóc , vưà lượm định xếp cho có thứ tự, nước mắt rơi đầy trên mặt giấy, loang lổ những đốm tròn hồng hồng , chưa hiện diện ra tại sao, cô quay đầu nhìn vào tấm kiếng cưả sổ, qua ánh sánh buổi chiều hoàng hôn đang xuống, cô thấy hai vệt dài hai bên má từ mắt xuống môi màu hồng, à là thế! dòng pha lê hồng đang rớt xuống đánh độp trên giấy , cô lấy tay xoa chùi , bỗng sau khi cô chậm cho khô nước, cô thấy một hiện tượng lạ
:trên mỗi trang giấy , một cánh rừng xanh rậm, dưới những hàng cây một con đường dài vô cùng, bên bờ lề đường , một con sói con lông trắng toát, mắt vàng nâu đang ngước nhìn lên ngọn cây , tìm một cái gì đó , hình như cây này là cây bồ đề thì phải , vì khi nó đang nhìn, có chiếc lá rơi trên đầu nó và nằm yên, nó lấy chân kéo chiếc lá xuống trên bãi cỏ , ngắm : chiếc lá vẫn xanh và có hình trái tim . Con sói đưa cái mũi ướt nho nhỏ hôn lên mặt lá , chiếc lá ưởn mình :
Một ông tiên vưà hiện ra trước mặt.
Ông tiên lấy tay vuốt đầu sói :
__ lâu nay ta sống cô đọc trong rừng già , tu luyện một mình cũng buồn, ta sẽ hoá con thành cô tiên bé với đôi cánh nho nhỏ để làm bạn ,với ta , con chịu không ?
Con sói hình như hiểu tiếng người , nó thè lưỡi liếm tay ông tiên, và tự dưng biến thành cô tiên bé như ông tiên nói , xiêm áo màu vàng óng , có đôi cánh nhỏ sau lưng như cánh chuồn chuồn trong vắt với những đường gân trăng trắng màu xanh lá, mới nhìn tưởng là một đoá hoa hướng dương vưà mới nở ban mai .
Con đường rừng hồi nãy bây giờ trải tấm thảm nhung màu huyết dụ, hai bên đường là hai hàng cỏ thiên thần , mỗi ngọn cỏ là một thân hình bé tí , tay cầm ống tiêu , thổi một điệu nhạc du dương , như tiếng sóng nhẹ về đêm trăng khuya lặn gió, như lời tình tự cuả hai người yêu nhau,nhẹ như cái vuối đầu cuả người yêu , như tiếng lao xao cuả ngọn gió nhẹ luồn trên tóc quanh vai, như một giọng ca cuả thiên thần vẳng từ trời xa mà người trần gian không bao giờ nghe được , hoạ hoằn là những người có căn tu, có một trái tim thuỷ tinh không chút gợn bụi.
Ông tiên và cô bé sống trong cánh rừng đó, ngày ngày cô bé bay tìm những hạt sương mai đem về pha trà cho ông tiên , bay tìm những giọt mật trong những đoá hoa giữa rừng đem về pha với những hạt pha lê cuả mình , trộn với nhuỵ hoa , nhào trộn thành bột , hơ lên lưả cuả chính con tim bé cuả cô thành những chiếc bánh ngày ngày nuôi ông tiên và cô.

Người con gái xếp lại tập giấy phồng ướt trên tay, đem đặt lên bàn, tự dưng ngòi viết như có một sức sống xoay xoay trên mặt bàn , cô gái lấy làm lạ, lấy tay cầm cây bút , tự dưng dưới tay cô, những hàng chữ thần trải dài trên một tấm giấy , rồi hai tấm rồi ba tấm , và cứ thế cho đến trang cuối cùng ; cô gái quá ngạc nhiên , ngồi đọc lại những hàng chữ :cô vưà viết xong
Chuyên tình cuả ông tiên và con sói nhỏ ngày xưa .
Cô gái bây giờ , với thời gian , đã được ông tiên mớm cho làn hơi thở , mỗi lần nhìn qua ngực mình , vẫn thấy con tim trong như pha lê đập nhẹ nhàng và mãi mãi không già.

đht

SƯƠNG ĐÊM



Vừa chia tay với hai cặp bạn cùng ở Pháp về Việt nam chơi.
Sau mấy tuần ở Hà Nội _ Huế? Nhân thuê xe cùng với bạn ra thăm Nha Trang. Cái thành phố biển dễ thương này ngày xưa là thành phố mà Nhân đã gửi biết bao nhiêu tình yêu đầu đời cho Hương , người con gái dịu hiền dễ thương quen từ ngày còn mài đỉnh quần ờ Trung Học.
Hai người yêu nhau thắm thiết , nhưng cha mẹ đôi bên không đồng ý chỉ vì hai tôn giá khác nhau.Chuyện tình rốt cuộc không đi đến đâu, hoàn cảnh và chiến tranh đã bắt Nhân rời bỏ Nha Trang lên đường theo binh nghiệp như bao người con trai khác.Cái tuổi 23 cuả Nhân đã bị lửa đạn, tình yêu đồng đội , chết chóc xung quanh những trận đánh Đồng Xoài, Pleime làm cho Nhân trở thành con người không còn tình cảm
Sau đó; Nhân lập gia đình với một cô giáo sư người Huế quen ở Phú Bổn. Gia đình Nhân cũng không mấy vui vì Nhân tính nết cau có, muộn phiền vì hoàn cảnh đã tạo cho Nhân, vợ Nhân lại đa tình , lãng mạn , hạnh phúc đổ vỡ.

Nhân ly dị vợ, về Sàigon làm cho tình báo , sống cuộc sống vẻ chán đời , chán sự nghiệp , Nhân tìm vui trong những vũ trường , trong men rượu mạnh. Tuy không say sưa, Nhân chỉ muốn quên cuộc đời trống rỗng.

Saigon 75. Tháng tư đen ;Saigon thất thủ. Nhờ Nhân quen với giới ký giả Úc, Mỹ , họ cho Nhân tháp tùng máy bay quân sự về Mỹ .
Ở đây , Nhân không quen lối sống , thấy mình lạc loài, ngày ngày phải đi học lại tiếng bổn xứ, tìm việc làm, cô đơn. Sau bao nhiêu mối tình tạm bợ qua đường , Nhân lại càng mệt mõi , trở thành người đàn ông khô khan, Nhân bỏ Mỹ, qua Pháp sống gần người chị ở Paris .
Nay sẳn dịp Noel , có hai cặp bạn muốn về Việt nam , Nhân nhận lời tháp tùng về thăm quê một chuyến sau 16 năm xa quê.
Nhân cũng muốn nhìn lại bộ mặt mới cuả quê hương xem có thể c hấp nhận được cuộc đời mới cuả quê cũ.
HàNội_ Huế, chuyến tàu liên tỉnh làm phiền Nhân ít nhiều với sự đối đãi không công bình với người việt chính cống và Việt Kiều .
Hôm nay đến Nha Trang, Nhân và bạn tìm ra được khách sạn tốt ngay cạnh bờ biển , Khách sạn Hải yến.
Sau khi tắm rửa , ăn cơm tối , bạn Nhân mệt , xin cáo từ Nhân đi ngủ sớm.
Không biết làm gì cho qua buổi tối , Nhân đi bộ dọc theo biển , Nha Trang đêm trăng đưa Nhân về với kỷ niệm cũ. Nhân cố tìm lại điạ chỉ người cũ, nhưng chịu thôi vì bây giờ toàn là khách sạn và quán ăn , không còn dấu vết ngôi nhà mà bao lần Nhân và Hương hai đưá đứng trước cửa dưới cây trứng cá trái đỏ mọng như môi người yêu.
Buồn buồn , Nhân quay bước đi trở lại con đường dẫn về khách sạn. Dọc bờ biển cát vàng rào rạo dưới chân. Nha Trang đêm trăng , gió nhè nhẹ thổi rì rào qua lá dừa nghe như tiếng hát cuả Ngọc Lan với tình ca muôn thuở._
Tội nghiệp cho người ca sĩ dễ mến đó, nhân chép miệng thở dài!
Mõi chân và chưa buồn ngủ, Nhân tìm đến ngồi trên ghế đá nhìn biển. Đêm nay không gió nên sóng im lặng , thuỷ triều xa bờ dạt dào sóng li ti vào ra, dưới ánh trăng, mặt biển vàng theo những con sóng chạy dài theo bãi . Trời thật xanh nên xa xa , Nhân nhận ra hòn Chồng . Nhân nhắm mắt ....
Một chiếc bóng trắng bay lang thang qua những rặng tàu dừa ; một hồn ma vô định chưa biết phải về đâu đêm nay. Hồn ma rất trẻ, khoảng 25. Định rà rà trên mặt sóng nhìn trăng; hồn ma thấy Nhân đang trong cơn mộng. Hồn biến thành cô gái trong chiếc áo dài vàng màu hoàng vua; quần lãnh đen; tóc bối cao ; khuôn mặt thật đẹp ; nhất là đôi mắt rực sáng trong đêm trăng như đôi mắt thỏ bị đèn xe chiếu . Cô ta đi thật nhẹ, chân vừa chấm mặt đất không tiếng động. Cô lại bên canh Nhân , ngồi xuống, lấy tay chạm nhẹ vào tay Nhân
Nhân rùng mình tỉnh . Nhân ngạc nhiên nhìn cô gái , giờ này đã hơn giấc khuya mà sao lại có người con gái đẹp trên bãi vắng ? Cô gái nhìn Nhân mĩm cười .
Nhân hỏi
_ Cô là ai ?sao giờ này còn lang thang ngoài bãi đêm ?
_ Dạ , tại nhà em xa lắm, và ở đây em không có gia đình , nên chưa biết em sẽ đi đâu đêm nay.
_ Vậy cô ... cô gái nói
_ anh cứ gọi em là em vì chắc anh lớn hơn em ;
_ Vậy cô .... à ừm .. em đã ăn cơm tối chưa ?
_ dạ chưa , nhưng em không đói
Sẳn có gói kẹo menthe trong túi áo , Nhân lấy ra mời cô gái nhưng cô từ chối .
Cô gái hỏi Nhân:
Anh là người lạ ở đâu đến phải không ?vì em chưa gặp anh lần nào !
_Phải ! tôi mới ở ngơại quốc về thăm lại quê hương sau bao nhiêu năm lưu lạc xứ người .
_ Em hay đến Nha trang chơi nên biết anh là người khách lạ.
câu chuyện giữa hai người trở nên đậm đà, cô gái kể cho Nhân nghe những thay đổi trên quê hương , và đặc biệt Nha Trang. Nhân nhìn đồng hồ
_ Trời ! 1h rưỡi hơn, sáng. Một chiếc lá dưà đong đưa trong gió làm ánh trăng dọi ngay mặt.cô gái .Hình như có giot nước mắt chảy dài theo má cô gái. Đêm quá khuya Nhân đứng dậy chào cô gái , lòng thấy ngổn ngang vì tội nghiệp , lại thêm vào một tình cảm mới mẻ chợt đến lâng lâng trong tim Nhân.
Nhân quay lưng định băng qua đường , nghĩ sao , Nhân quay mặt lại, cô gái vẫn ngồi yên trên ghế
_ hay cô này là một cô gái ăn sương ?
Nhưng nếu là gái ăn sương sao lại ăn mặc cổ kính như vầy ? mà cũng không hề đề nghị theo mình về khách sạn ?
lại đang khóc ?
Lòng bất nhẫn , Nhân quay lại ; đi rón rén đến sau lưng cô gái; cô đang úp mặt vào hai tay , khóc.
Nhân đặt tay lên vai ; cô gái quay lại.
_ Anh ? Anh chưa về ngủ ? Đêm khuya rồi !
_Còn em?Em sẽ về đâu đêm nay ?
_Dạ ... và bỏ lững câu trả lời .
_ À, mà từ nãy giờ em chưa cho tôi biết tên em ?
_ Dạ..tên em xấu lắm , anh biết làm gì ? vả lại mình cũng sẽ xa nhau mãi mãi !
Lòng Nhân càng chùng hơn:
_ Hay là em về khách sạn với tôi đêm any ?
_ Dạ ... em không phải là hạng người anh nghĩ . Anh cứ về đi , mặc em !
Nhưng Nhân nắm tay cô gái đứng dậy cô gái không cưỡng; tay cô lạnh ngắt .
Nhân dìu cô gái về phòng .
Phòng Nhân chỉ có một giường nhỏ. Nhân nói:
_Em cứ tự nhiên , tôi cho em mượn bộ đồ ngủ; em vào tắm cho mát rồi đi nghỉ.Khuya lắm rồi .
Cô gái nhận bộ đồ ngủ, đi vào phòng tắm
Nhân ngồi trên ghế sofa cạnh cưả sổ nhìn trăng . Ánh trăng chiếu vào phòng lung linh sống động ; có chút gì liêu trai.Nhân mở tủ lấy chai rượu mạnh , rót vào hai ly . uả sao lạ! Nhân không nghe tiếng nước chảy từ vòi sen rào rào mỗi lần có người tắm ?

Rồi Nhân lại tựa vào cửa sổ, quên khuấy mất câu hỏi mình ;
Cô gái súng sính trong bộ đồ ngủ quá rộng Nhân đưa ., mặc dù Nhân rất gầy .
Cô gái đến cạnh Nhân, . Nhân cầm ly rượu mời nhưng cô từ chối
_ Em không hề biết uống rượu.
Nhân bảo cô _
_ Thôi mình đi ngủ đi! Em lân giường ngủ, còn tôi nằm ở sofa được rồi.. Dụ dự một hồi , cô gái đề nghị Nhân cùng lên giường ngủ với cô.
_Em sẽ không choáng chỗ nhiều đâu , anh đừng lo.
Thích qua, được người đẹp cho ngủ chung giường, Nhân nhận lời tức khắc., Nhưng vì quá mệt mõi trên chuyến Huế_Nha Trang hôm nay, Nhân ngủ thiếp ngay.
Trng giấc ngủ chập chờn , Nhân thấy hơi lành lạnh; Nhân mở hé mắt nhìn cô gái bên cạnh , hơi thở cô đều đều, cô gái đẹp quá trong giấc ngù, lòng Nhân gợn lên ý bạo , Nhân quay lại ôm cô gái .uả sao Nhân chỉ thấy vòng tay mình như ôm một khoảng trống ?. Nhân giụi mắt nhìn đồng hồ :5h sáng . Nhân lại thử vòng tay ôm lưng cô gái lần nữa , trong tay Nhân chỉ có bộ đồ ngủ không người trong tay.
Hãi quá, Nhân chồm dậy mở đèn .: chỉ có bộ đồ ngủ mỏng trên giường .
Hay cô gái vào phòng tắm ? hay toilet ? Nhưng không lẽ hồi đêm cô ngủ trần truồng ? Lạ thật !
Nhân đứng dây đi tìm cô gái cùng căn phòng ? không có ai . Nhân lại mở thử cửa phòng ? Cửa vẫn khoá chặt bên trong !
Nhân đi lại ngồi cạnh giường phiá cô gái nằm hồi đêm; suy nghĩ mãi . Một làn gió nhẹ thổi vào phòng , thân trên áo ngủ ưởn lên , rơi trên mình Nhân
Trên giường chỗ cô nằm , có mảnh giấy , Nhân đọc
_ Em xin lỗi anh , em chỉ là mpột hồn ma lang thang từ bao năm nay chưa tìm ra chỗ cư ngụ , đêm nay em đang lang thang thì gặp anh , thấy anh có vẻ hiền nên em đến gặp , cho bớt được một khoảng thời gian trống vắng cuả em .
Anh hỏi em tên gì ?

_Em tên là sương đêm
_Vĩnh biệt anh !

Sương đêm
đht

Friday, August 6, 2010

CHUYỆN MỘT GIÒNG SÔNG CŨ




Buổi sáng lớp , buổi chiều ngồi thư viện
Chục năm dài , tim vẫn tuổi mồ côi
Đi tìm mắt quê hương ngày mới lớn
Khuôn mặt người , mưa nắng chẳng phai phôi !

Nhiều lắm khuya , giật mình ngồi đọc mãi
Thư sau cùng em nhận trước đi xa
Em mân mê cánh phượng khô , lệ chảy
Quệt ngang tay , biết chỉ mấy khắc giờ

Hồn như xoáy nước ngày mưa lũ lụt
Màu Hương Giang bùn ngàu đục giòng sông
Tính thời gian : biết em đang dần mất
Lời ước thề : vài mảnh vụn bâng khuâng

Chim đã bay, ngày em rời xứ mẹ
Tình học trò đầy nét chữ yêu thương
Dài chiến tranh , vết đau chưa lành hẳn
Tim em thua : nhung nhớ vẫn cội nguồn
....
Cú điện thoại hôm nay...! , em ngỡ mộng
"Phải em không ? cô bé giữa thơ anh ?"
Mười bảy năm giạt trôi , anh còn sống !
Trời ơi trời ! mặt đất thật gần em ..

đht


DA DIẾT NHỚ




Ngày không anh , từng cơn mưa chập tối
Bay qua hiên ngừng lại trước song hồn
Em với thử, chỉ vầng trăng vời vợi
Trên mái đầu buồn quá, tóc pha sương

Chỉ còn nỗi nhớ anh cao tuyệt đỉnh
Hoa thế em , gượng gạo chút tình xa
Lấp trống vắng , vá đỡ bờ tâm trạng
Nhịp từng hồi , tim phổi lũ giông qua

Bấm ngón, tìm vị trí cho ngày tháng
Nay cuối hè, nắng ngại chẳng làm thân
Ngoặc dấu hỏi, tâm tư như con rắn
Trườn cát dài , mặt biển lúc hoàng hôn

Chỉ dành dấu tay anh nằm mái tóc
Bụi muộn phiền tung gió tính tha phương
Em ghét lắm , cuối tuần môi lăn lóc
Ngậm nỗi sầu da diết nhớ anh thương

đht


Thursday, August 5, 2010

ĐỪNG !




Đừng thương em
Vì em không có thật
Em hoang đường
Huyền thoại của tình yêu
Tia mắt em
Có khi làn nắng mật
Một buổi chiều
Anh say , ngã liêu xiêu

Đừng bắt em
Vì em là chiếc bóng
Đêm trên tưòng
Khi giấc anh chưa nồng
Em thoáng mây
Bay qua ngàn khoảng trống
Ru tâm hồn
Thao thức lúc đêm buông

Đừng nhớ em
Vì em là mộng mị
Đời vô hình
Tình em cánh chim hoang
Trên mênh mông
Tuổi sàng vô thế kỷ
Nụ cười buồn
Lời gió thoảng không gian

đht

Wednesday, August 4, 2010

HUẾ MÔ RỒI EM ?




Thơ thẩn Huế những chiều mưa dỗ ngọt
Lá bàng rơi như nước mắt em yêu
Anh đứng lại nhìn con đường ngập gió
Buồn theo về Thượng Tứ chợt liêu xiêu

Anh muốn nhìn đôi mắt trong veo lạ
Thời mười lăm trăng mới rộ sau rèm
Cây bông sứ nhà Ôn vừa trổ mã
Hoa anh chừ biết hái để chi em ?

Một thoảng nhớ về đêm thu Đập Đá
Một dạo chờ em Đồng Khánh thơ ngây
Mái tóc dài xanh mây trời tháng hạ
Bay theo chiều gió cuốn lối Cầu Hai

Em ở mô ? đường phượng bay tàn vỡ
Chữ học trò nghiêng giấy lá thư tay
Vương với vấn con đò qua ngạn hữu
Quốc Học sầu , trống vắng cả anh đây

Buồn muốn tuôn theo giòng Hương ra biển
Chiều Thuận An , hoàng hôn nắng ngã dần
Thôi hỉ em ! Mơ anh không thể hiện
Hàng me chùng , chân lạc ngõ Huyền Trân

Anh qua cầu ghé Đông Ba, Gia Hội
Những gánh chè đậu ván , bánh bèo cay
Rạp ciné Tân Tân mình trao đổi
Chiếc hôn đầu ngừng trên trán em tôi !

Anh vẫn nhớ , còn thương cô bé Huế
Áo màu em tím ngát cả góc trời
Mùa phượng đỏ, đàn ve sầu kể lể
Rân rân vang lòng anh mãi em ơi !

đht