Thursday, May 7, 2015

CUỐI TUẦN DÀI NHƯ CẢ THIÊN THU



ngày thứ sáu, khoảng đời xưa mình ghét
những cuối tuần đau đáu nỗi đợi mong
vặn con chữ cho nhàu, lời trốn biệt
sau khung chờ, ngòi viết mất an nhiên
 *
rồi liên tiếp bao nhiêu mùa rụng lá
bao nhiêu Thu hương sắc nhớ thẩm dần
sâu tâm tưởng, giọt hồng không yên ngủ
cứ rong về phá rối phím, không ngoan
*
chiều thứ bảy, đếm giờ đi thật chậm
bốn mươi tám giờ, như cả thiên thu
chung quanh mình, hoàng hôn tim tím sẫm
gói trọn hồn trong màn mắt trời mưa
*
đêm chủ nhật, bước chân khuya nhẹ hững
cuôi khóe mình, một đốm sáng bình minh
tiếng tim vui nghe từ xa âm hưởng
ngày đầu tuần, tình khoác áo thiên thanh 
 
đht 

Wednesday, May 6, 2015

LOÀI HOA NƯỚC MẮT

trèo tột đỉnh ngắm loài hoa nước mắt
nở đêm về khi sương mọc cành khô
trên từng cuống lá xanh xao sắp chết
ta nhìn mình, ừ giống nhỉ tim ta!
 *
ngồi xuống, sợ trợt chân rơi miệng vực
dưới chân mình sâu hoắm mặn trời cho
ai đo được lòng con sông buốt nước
Xuân không hề rã nổi tảng phù hư
 *
nắng chưa chín, mới ửng thôi đã rịm
nhũn giữa lòng, ngoài vỏ vẫn còn xanh
ta hong sơ kiếp tằm cho tơ nhả
quấn lại tình hôm qua nợ tim anh
*
nghe yên ngủ rúc rích cười tâm sự
lần đầu tiên lá cay đắng đâm chồi
trên nhánh gầy con chim sầu làm tổ
sáng nay về bỗng vỗ cánh bay xa
 *
chừ tột đỉnh sau mùa hoa nước mắt
suối thương yêu mạch cạn nước, hồi Xuân
giòng lưu chuyển vào tim ta, trôi mất
lời đắng cay ta  đã rải vườn anh
 
đht  

Monday, May 4, 2015

BƯỚC THỞ DÀI TIM


thôi người cứ để cho ta ngủ
trong chuyện thần tiên những giấc xưa
 đừng đem mưa gió giăng phong lũ
rồi mộng châu trần chết giữa thơ
 *
người dễ quên nhưng ta mãi nhớ
con đường về ngõ phố tình thâm
bóng ước mơ quen ngày tao ngộ
 bụi phủ mờ nay trong có, không
 *
người rạch tim ta, lời bén nhọn
xé toạt tri tình, vất thật xa
vết thương loét mãi, sao lành lặn
huyết quản mai rồi khô cặn khô.
*
thôi cứ xem như lời trối cuối
của một ngày không có nắng về
không gian yên lắng trong đêm, rối
 bước thở dài tim gục xuống, mê

đht

NHƯ CỔ TÍCH SÔNG TRĂNG


ta nhắm mắt, đợi qua mơ thiên cổ
tìm an nhiên trong trí nhớ ẩn tình
ai nào khác ngoài thơ mùa lá đổ
và bước người trên lối nhỏ công viên 
*
buồn như đám mây bay không định hướng
ta ngù ngờ, giấc thức giữa mênh mang
hỏi, tự hỏi, thực hay là tưởng tượng
bóng chân tình trong mắt một đêm hoang
 *
ta đắm đuối cơn mơ dăm bảy bữa
đi lạc vào rừng, gặp gỡ thần tiên
Người là khói, ta là sương du mục
từ mãn khai đã nguyền, hẹn châu trần
 *
 từng nghĩ là huyễn mơ không ngày đến
nhưng chuyện tình lưu trữ đã trăm năm
con bướm nhỏ và đóa hoa hồng tím
rủ nhau vào thăm cổ tích sông trăng  

đht

Sunday, May 3, 2015

TUỔI BIẾT BUỒN



em vào tuổi mơ, chân đời thong thả
đi lang thang trong cõi  mộng thì thầm
loang thoáng gặp bên trời đêm trăng phả
những hôn nồng anh thắm thiết, vương mang
*
mai đây xa cách lòng nhau sông- núi
em về rừng âu yếm thảo nguyên xanh
cho bay tóc ấm lòng trong gió nhớ
nguyên hương tình đêm ngược thuở hồng hoang
 *
 mắt say nắng, nụ cười như khúc khích
anh lẻn vào tâm hồn dụ môi ngoan
lời nói anh đẹp những mầm ao ước
gieo vườn mơ em ngàn đóa lạ thường 
*
rồi hết tuổi mộng qua, mơ trở tím
khẽ khàng đây hai khóe ngọc tuôn trào
tiếng cười thuở nọ chợt ngừng, chết lịm
hẫng hụt mùa sầu đông cánh nghiêng chao

đht

Saturday, May 2, 2015

KHI LỜI VỚI Ý CHẠM NHAU



khi lời với ý chạm nhau
cho rưng nét mực, cho màu vào thơ
điểm trang giác sắc tình cờ
rung lên vần điệu trên bờ phiên âm
 *
à ơi, giòng chảy xuyên tâm
xuôi con sóng nhớ, cuộn ngầm cơ duyên
à ơi, hiện hữu chân tình
cõi thơ nguyên thủy ngôi vườn hoa hương   
*
ảo đời hạnh ngộ xa xăm
câu mời mật ngọt môi tròn dễ thương
nét văn ẩn chữ tơ vương
chìm trong sâu thẳm giữa trang, cuộn mình
 *
khi về tuyệt đỉnh từ chương
rơi từng nốt nhạc trên khung điệu vần
vọng người, trăn trở luân tâm
ý lời thiêm thiếp trong vòng tay thơ
 
đht

NIỀM TIN NUÔI SỐNG


một vết thương nhỏ đủ làm hoen rỉ
máu cuộc tình, bằm tím bức tâm thư
và nỗi nhớ chỉ là anh trong trí
khắc âm thầm trên trang vở học xưa
*
em luồn ngõ tâm tư bên ngực trái
rón rén vào mở cửa lẻn song mơ
dáng cảm xúc trên giường khuya vời vợi
long lanh trào ướt chiếc gối vô tư
 *
em viết lại chuyện gót chân du mục
quảy trên vai túi đựng những niềm tin
em viết lại trên giòng đời hư thực
tiếng chân tình đang quay bước tư riêng
 *
tờ thư ấy mực băn khoăn không hiểu
vị trí nào người đã sống trong em
thương nhiều lắm hay chỉ là hạnh điệu
để trang hoàng ngày tháng, riết thành quen
 *
vết đau ấy chừ được tình băng bó
bởi tay Người và linh dược thần tiên
nhanh chóng lắm, giòng xanh xao trở đỏ
máu trở hồng nuôi mạch sống đời em
đht
 

Friday, May 1, 2015

NGHE NHƯ NHỮNG BƯỚC TRI ÂM



mới đó đã qua đời cơn mưa, nắng
quay vòng vòng từng nghiệt ngã thời gian
lưu vết lại bước tâm hồn xáo động
khuya tình người, con móc gắn thinh không
 *
mới đó đã lung lay từng ánh nguyệt
trong cánh rừng lá ngủ cội già nua
tiếng chim giẫm trong nửa đêm tiền kiếp
gợi trăng về đốt lại ngọn nến xưa
 *
mới đó đã hơn trăm năm hẹn ước
trái tim ta xiêm áo rỡ ràng màu
sắc cầu vồng giao duyên mùa hạnh phước 
sắc mây đùn điệp khúc cách xa nhau
 *
mới đó đã dư âm từ biển gọi
em nghe không tiếng sóng cuốn bờ anh
tiếng mi chớp như gió đêm hôn núi
tiếng lời tình anh gói gửi trao em 
*
mới đó đã ngàn mùa Thu tình ái
trên thinh không hạc ngàn kháo chuyện mình
anh với em, hai trái tim sôi nổi
nhịp vụng về luân vũ bước tri âm

đht

MỘT THOÁNG BUỒN TRÔI


hôm dừng ngang bãi âu lo
chung quanh trống vắng, đồng khô lúa tình
một mình, ta sợ một mình
mân mê giọt đẫm, môi chùng nụ hôn
*
bóng người trong nước thời gian
 giữa thinh không rộng, mênh mang cõi hồn
rớt lời yêu khẳm dư hương
đôi khi quay quắt vỡ từng lời thơ
 *
vạch tìm lại mảng phù hư
lở hôm tuần trước, chợt từ vết thương
tôi băng bó trái tim cuồng
nhịp chùng, nhịp thẳng, nhịp lung tung hoài
 *
ngỡ từ nay chết tương lai
niệm hoài mỗi viết mỗi dày xéo thêm
giả vờ trang điểm ấm êm
cho lung linh nét tình mềm cánh môi
 *
trở trăn, chạm phải thơ người
thấy tên ta khắc, ghế tôi riêng dành
vui mừng, xếp, giấu băn khoăn
vất vào thăm thẳm, sống ngoan tháng ngày
*
trở về với những mê say
gọn tròn thiêm thiếp vòng tay ủ mình
 
đht
 

Thursday, April 30, 2015

MỘT KHẮC NGẮN




một khắc ngắn rồi  về ngây ngô cũ
hai tâm thư trên vết mặn đầu đời
thật xa xỉ, bán trời mua tuổi lệ
ta bỏ rơi ta, ngoảnh mặt  rối bời 
 *
dây thủy lệ vắt ngang cầu biên giới
đầu này trăng và cuối ngõ là sông
những bước lăn thăng trầm xa vời vợi
thúc miên trường thôi đừng vọng dư âm
 *
chỉ một khắc đã nghe tim thoi thóp
phổi cũng buồn, hơi thở thật mong manh
sau mắt nhắm có tâm tư tan- hợp
rơi bàng hoàng chao trên gió trầm luân
 *
mỗi tưởng tượng cho lòng ta dậy sóng
mỗi nhớ người cho cay mắt cay môi
mỗi lần gót chân đời lê chiếc bóng
gọi ta về nhận lảnh quà đơn côi
 *
mỗi khắc ngắn giấu tiếng mừng khúc khích
mỗi buồn dài mở khóa lệ long lanh
lửa hương xưa cháy nám trang sử tích
ta ngù ngờ đếm nhẩm tuổi hồng hoang
 
đht
 

TÂM SỰ CHIA HAI


xé sầu, băng một chuyến đi
ngựa thồ dạ héo, ù li không ưng
thiếu bầy gặm cỏ trên đồng
ta đau thân thế, ta cuồng gót chân
 *
mời ai mở cửa phù vân
cho riêng một chút ngày không nắng sầu
tôi ngồi vá víu chiêm bao
giữa đêm trần trụi da màu tâm thi
 *
giữ cương, giục vó mê si
qua sa mạc nhớ, lưu ly tầm nhìn
canh cho đúng ngõ cuộc tình
vén màn tim  thấy vẫn mình giữa thơ
 *
ruỗi rong qua biển phù hư
thinh không quả rộng, mơ hồ vô biên
mắt tình say, nẫu tiền duyên
điếng hồn, đồng tử như thiêm thiếp dài
 *
xẻ lòng, tâm sự chia hai
buồn tênh một nửa, khôi hài nửa kia
ta xiêm áo đổi xuân thì
trang đài gương lược phòng khi thơ về
 
đht 

Wednesday, April 29, 2015

NGOAN


(viết theo lời thơ Anh )
@
ngủ ngon vần nhé thơ em
nằm yên nghe tiếng thở giòn trên môi
cõi anh dạo nửa lưng trời
dành phần còn lại cho người anh thương

hong tim em lửa hoang đường
gót hồng thật nhẹ bềnh bồng trong trăng
quẳng chồng thơ cũ hoang mang
gôm luôn dĩ vãng , sợ em sững sờ

trong anh , em súng sính mơ
xiêm y là lượt đợi chờ cơ duyên
ánh trăng huyền ảo lưỡi liềm
vắt lưng chừng gió anh nghiêng tim vào

ru hời chạm mảnh chiêm bao
lời anh dài vận ca dao rất hồng
giọng giòn dã ấm môi nồng
ngủ đi Tình nhé ! anh dành riêng Ngoan

đht

NGÓN BUỒN VỜN CÁT

 
tha thiết nhất trên ngón buồn vờn cát
vẽ đời người - mình, rồi gửi về đâu
giòng thức giấc, vỡ giữa lòng con sóng
nước thời gian uốn khúc về ban đầu
 *
em lặng lẽ nhìn vào sâu tâm sự
mở khóa hoài, chỉ có bóng tim thơ
tuy không nhạt vì ân tình rất thật
ngỡ mong manh nhưng đầy nhớ vỗ về
 *
say cơn gió đem hương rừng về biển
chân lang thang trên cát, gót mục du
em lượm sỏi, sắp thành hàng hoài niệm
và tên anh vẫn giấu dưới ẩn từ
 *
tay lọng cọng vớt cọng rong chết đuối
em rũ cho khô ráo nước bâng khuâng
trên mái tóc yêu anh đang còn nuối
sợi bàng hoàng rung rức mỗi xa xăm

đht

BÁT CANH SƯỜN ( Tùy Bút )

Vũ ơi,
*
Tối ni mở tủ lạnh, thấy có mấy miếng sườn mình mới đi chợ mua hồi sáng, nghĩ thôi không biết nấu gì cho bữa cơm tối nay, mình lấy sườn ra nấu canh với poireau,  chợt nhìn miếng sườn non đầy sụn, bỗng dưng mắt mình lại một lần mờ đi, lại nhớ anh vô ngần.
*
50 năm trước , đêm cuối cùng anh ở Bầu Vá với gia đình em và em . Ngày mai lại anh và anh Bích phải nhập ngũ .
 Chiều đó Mẹ bảo mẹ nấu những món mà anh thích nhất, vì bắt đầu ngày mai  anh sẽ xa nhà, xa ba mẹ, xa em , dấn thân vào đời lính nay đây mai đó với cái sống chết cận kề ... Mẹ lo cho anh và Bích, em lo em xa anh ; lỡ có gì, em sẽ mất anh vĩnh viễn .
Chiều đó mẹ nấu canh sườn với su su và miến, tôm kho đánh, gà xé phay chấm nước mắm gừng, có chút ới cay cay, anh ăn và hít hà .
Em ngồi cạnh anh, chờ lúc mọi người đang ăn không ai để ý đến mình, anh và em nắm tay nhau dưới bàn . Trời tối mịt, nhà thắp đèn măng sông vì lúc nớ Huế làm chi có điện. Ánh đèn có gió, lung lay và chiếu lên tường bóng anh và em đang chụm đầu vào nhau như đang hôn nhau. Em cũng thèm những chiếc hôn anh chi lạ .
Em vừa ăn vừa buồn, nghĩ ngày mai anh đi rồi, em ở lại một mình, buồn ơi là buồn. Được cơ hội ăn ớt cay, không ai hay là mắt em đang rơm rớm lệ, nhưng hình như anh biết, anh quay lại nhìn em, em gượng cười, hít hà như vì cay ớt .
Cơm xong, mình xuống bến ngồi chơi, trời có trăng thượng tuần, mới mười bốn, rất sáng, mình ngồi bên nhau như vậy không biết bao nhiêu thời gian. Hai đứa không ai lên tiếng, anh dang tay quàng vai em, kéo em gần sít lại, nghe hơi ấm thân người anh trên thân mình, có một chút gì rạo rực , như đêm em đã tặng anh nguyên cuộc đời con gái trên nhà Ba anh.
 Chỉ có chị anh biết, ngoài ra không ai biết em đã là vợ anh đêm trăng ấy .
Lúc sau anh hôn em, nói về những dự định trong tương lai, bảo nếu anh may mắn còn sống và trở về, em có chịu khó đợi anh hay không để mình thành vợ thành chồng chính thức .
 Em không biết nói gì hơn vì lúc đó những xúc động và viễn ảnh xa anh làm em không nói được lời nào, chỉ có những giòng nóng hổi trào như suối, ướt hết cả áo anh ...
Và chiều hôm sau, em nhất định đòi anh cho em lên ga đưa anh đi như những người tình khác, anh Bích cũng có chị Hải theo ... và tàu chuyển bánh, và chỉ còn thấy mái tóc anh bay dưới gió xa dần xa dần ...
Từ đó, em thề với Mạ là em không bao giờ muốn thấy bát canh sườn nữa, đau tim quá ....
*
50 năm về sau, trong thời gian này, không bao giờ thấy bát canh sườn trên bàn ăn. Em ngỡ là mình sẽ không còn dịp ăn lại canh này nữa cho đến hôm điện thoại reo, em bắt lên, rồi té bịch xuống đất, tay còn cầm ống nghe và mấy tiếng:
- Allo , Hà đó hả, anh đây, Vũ của em  nì .
Trời ơi ! Anh vẫn còn sống, vậy mà em đi tìm anh khắp nơi, em cho mình một thời gian là 17 năm chờ đợi trước khi em lấy chồng, em lấy chồng, em vừa 26 tuổi .Em lấy chồng không phải là anh và cũng không yêu, chỉ vì hứa với Mẹ trước khi Mẹ nhắm mắt qua đời.
Sau khi liên lạc lại với nhau qua điện thoại  anh đã kễ cho em nghe tất cả đời anh trong bao nhiêu năm mình xa nhau đó, anh có về tìm lại em thì em đã đi xa rồi, nhà ôn cho dì Ba ở, mọi người vào Nam sống nên anh tìm em không ra, rồi anh cũng lập gia đình..
Tất cả chừ đều đã muộn, nhưng anh cũng gắng tìm cơ hội để cho em những ngày thần tiên cạnh anh. Em đã nấu canh sườn cho anh ăn những lần anh về P. anh vẫn thích ăn nhưng chê em nấu không ngon bằng Mẹ ...
Chiều nay ngồi chan cơm với canh, nhai những miếng sụn, em lại nhớ anh quay quắt, và lần đầu tiên trên bàn ăn có bát canh sườn rắc chút ngò xanh xanh, xanh như tình yêu của anh và em vậy ...

đht

Tuesday, April 28, 2015

TRĂNG MÙA THU CŨ


 trăng mùa Thu cũ day về phía
có lá vàng rơi xuống giữa sông
đến nay nỗi nhớ chìm di sử
bến cũ mây viền quanh nhớ mong
 *
Trăng ơi, hoài niệm lời tin tưởng
đời vẫn là nhau, không phù sa
sóng uốn cơn mơ cho âm hưởng
tình thuở hồng hoang giữa chữ thơ
 *
ánh mắt đam mê, sông thao thức
cơn chìm trong giòng chảy yêu thương
trang giấy vẫn lung linh nét bút
rung cảm từng li tí mạch hồn
 *
bao nhiêu đã rõ trong huyền thoại
trước mặt tình thơ, vươn vấn vương
cao tuyệt đỉnh thi, giòng cảm hứng
sông gọi trăng về chia giấc thương
đht 

Monday, April 27, 2015

VÀI CON ÉN CŨ


lũ chúng em, một vài con én nhỏ
đứng bên đường nhỏ lệ khóc mùa Xuân
mùa bỏ đi, lưng quay qua bên đó
quên mất ân tình, quên cả trăng sông
 *
chao nghiêng cánh, con đường xưa mất dấu
cánh đồng thương, hun hút bóng cuối trời
nay nắng chết, trong mây tàn, cư ẩn
thơ u tình, nhạc lạnh phổ mưa rơi
*
Xuân đã chết, nhường cho Đông bắt phím
dạo tơ chùng bời rối chiếc hôn xưa
rồi tan rã thành mong manh xao xuyến
cảm xúc đầu thời gian xóa tâm thư
*
lũ chúng em, một vài con én cũ
người trồng Xuân nay đã quyết đổi thuyền
nào đâu biết phù sa tình bờ lở
thôi ôm nhau cho ấm đỡ tim buồn
 
đht

Sunday, April 26, 2015

DƯỚI ĐÈN BẠCH LẠP


đêm về bên nét chữ thơ
dưới đèn bạch lạp bơ vơ tầm nhìn
 khi không hẫng nhịp tim mình
nghe môi lạc giọng gọi Mình, vô âm
*
 em còn có mỗi tình anh
 cho trong cuộc sống đừng đan thảm buồn 
  sụt sùi rưng rức giòng tuôn  
rỉ ra rỉ rả, vũ luân máu hồng
*
  anh xa, biết có còn gần  
em xa quá, vắng cội nguồn vòng tay
 mở tâm tư, giọt ấm đầy
hồn nhiên như suối đời đời thành sông
  *
 bước hồn, chân mỏi, băn khoăn

  đâu rồi bóng dưới triền ngoan thầm thì
  giờ Hời chạm lá Thu ru
em vào huyền thoại chuyện từ hồng hoang
*
   đêm về thao thức, bâng khuâng
  cạnh giường, cảm giác hôn anh phù trầm

đht

Saturday, April 25, 2015

HÒN VỌNG NGUYỆT XANH XAO




thư gửi người đang vỗ về giấc lạ
tôi còn nguyên, chưa từ tạ mơ đầu
dừng ở tuổi con sâu tằm cuộn lá
nhớ một ngày thuở ấy môi chào nhau
 *
cõi toàn mơ hình như không khí đổi
nắng không hồng, mây cũng chẳng buồn trôi
vòng tay cũ nới, buông lơi trên bãi
biển cuối chiều, hoàng hôn nhuộm tình phai
 *
màu tím bầm loang trên thân ngực trái
nhịp mục du chưa biết ngả phương nào
hướng năm xưa hay hướng đời khép lại
tim ngục tù thoi thóp phút chờ nhau
 *
quay nửa kiếp, thấy mình như nhành gãy
đêm phong ba gió đánh bạt xa người
tôi hoảng hốt, viết lên trên cát ướt
lá thư tình với nước mắt hoài rơi
 *
biển đã mặn, hôm nay sao quá mặn
làm rong rêu không biết trốn vào đâu
sợ rách nát trái tim côi đang lạnh
hóa đá thành Hòn Vọng Nguyệt xanh xao
đht 

Friday, April 24, 2015

CON SÂU QUYẾN LUYẾN


tôi chợt sợ làm con sâu quyến luyến
đeo đẳng đời trên nhánh lá yêu thương
lo sao hóa được thành cô bướm tím
lang thang bay về phía gió vô thường
 *
rủi tối nào đông phong vùi dập tổ
tôi lấy gì thay xiêm áo, làm duyên
mưa lại nhũn mất tấm chăn vỏ cũ
tôi cuộn tròn trong bong bóng hương đêm 
 *
tôi rất nhát, sợ cuộc tình đổi bến
tôi van trời cho máu đỏ hoàn nguyên
từ huyết quản người mớm tôi màu sống
vóc vui buồn, nhung nhớ lá dâu quen
 *
mai thức dậy, nếu còn nghe hơi thở
ngực phập phồng bên phía trái trầm - thăng
như tiếng mõ cầu kinh trong tích sử 
huyền thoại người mà tôi gửi tim ngoan
 
đht

   

MỘT BỮA EM BUỒN


một bữa em buồn, đi rong chơi
đêm lên, con phố cũ thưa người
quán xưa vắng ngắt, tình quên lại
chỉ có thời gian đứng cạnh thôi
 *
cốc rượu hương tình men chẳng say
chút vương thương nhớ lạnh lòng tay
ngác ngơ hơi ấm nào quen thuộc
len giữa môi mình một chút cay
 *
một thoáng ngập ngừng, vô ý thơ
rơi quanh mắt bóng một đời chờ
lung linh huyền ảo như giòng chảy
rưng rức trong hồn, bối rối mơ
 *
một bữa em về thăm phố thương
công viên  thiêm thiếp lũ chim buồn
em chào đám lá Thu tiền kiếp
tim nẫu, qua đời xuyên khói sương
 
đht
 
 
 
 
 

Thursday, April 23, 2015

MÊNH MANG


tôi, một con bướm tím
mơ giấc mơ bên người
chuyện tình vô cùng tận
trong huyền thoại đời tôi
*
một lần hoang mang cánh
tình lạc mất dấu chân
trên tầng trời di ảnh
biết ai xa mà gần
 *
mênh mang, mênh mông lạ
thức giấc tỉnh mộng xưa
hai bên triền khóe đổ
suối hồn hay suối mưa
 *
tôi bay về ngã nắng
loay hoay đường nhớ, quên
hỏi đời ai có biết
người tôi chờ ngồi bên?
*
tôi một con bướm khóc
mắt ướt loang cả thơ
đậu trên hồ thao thức
buồn như sóng vỗ bờ
 *
lần này nhiều sợ hãi
tôi trốn vào vỏ mơ
như con sâu tình ái
đợi lên đoạn đầu đài
 *
biết mình tim gần chết
vá víu vết tương lai
rỉ âm thầm đoạn kết
thấm dần nguyên vòng tay!
 
đht 

Wednesday, April 22, 2015

BAY ĐI BÔNG TRẮNG

 
bay đi bông trắng gửi Người
gió chờ, gió hỏi muốn xuôi phương nào
tim cuồng trong mỗi nghiêng chao
nhớ ơi một khắc cũng xôn xao hồn
 *
bay đi, hương giữ trong lòng
gửi mây tiền kiếp mênh mông bên trời
cho dù chỉ ngọn nắng côi
giữ tay một phút, trọn đời không quên
 *
bay đi, đôi cánh phiêu bồng
gieo mơ giữa đất người trồng cây hôn
hoa em mọc giữa ngập ngừng
mãn khai từ độ ấm nồng môi anh
 *
bay đi, ánh mắt dịu dàng
vỗ về giấc ngủ đêm toàn yêu thương
bay đi, bông bồ công anh
nhớ về rung gió phong linh đúng giờ
 
đht 
 

Tuesday, April 21, 2015

ANH CHỢT HIỂU


em chẻ, chia anh nửa tim còn sống
một nửa dành khi nếu  lỡ anh quên
anh đánh rơi trên đường qua  kẽ lạ
rồi bảo rằng tim em đang ngủ yên
 *
em lỡ dại nghe lời anh, rong ruỗi
đi sâu tìm tĩnh lặng cánh rừng xưa 
như con sóc nhỏ vui không muốn đuổi
hạt dẻ tình rơi trên lá sang Thu
*
anh ngồi chẻ tình anh ra làm bốn
một nửa anh chia cho ngọn mây Tần
một nửa nữa, anh tặng chân tình mới
hai nửa còn dư, may quá! dành em   
 ***

chừ ngồi cạnh, đếm thời gian đã mất
em thấy như mình hành khất ngày xưa
anh quấn quýt môi em, lau  mặn giọt
- Băng tim nhau, mình vá lại từ đầu.
*
sao quá dại chia ai tình diệu vợi
để em đau, nhức nhối, vết sầu loang 
sâu trí nhớ, trái tim em thật đẹp
anh ngớ người, chợt hiểu : vẫn yêu em!

đht
 

TẦM MƠ BUỔI SÁNG


sáng trở về, tim em vừa thức dậy
nhìn mây vui, nắng khoác áo thiên hồng
 bẽn lẽn nhận hôn anh thơm hương mật
nụ đầu đời vừa trỗ mã bầng quân
 *
long lanh ngự sau đôi sao nâu ấm
tầm mơ anh miên viễn là vô bờ
vươn thật cao, vướng trên tầng mắt nhớ
em bâng khuâng cánh nũng nịu thiên hà
 *
soi mê si trên giòng tương ngọc bích
  tiếng cười em, cơn gió nhẹ vờn Xuân    
 trong mênh mông âm ba tròn khúc khích 
rung động ngàn con sóng vỡ lăn tăn
*
 sáng còn đọng trong mắt mơ thật tuyệt 
  giữa khung trời xao xuyến cảm nhận em
mặt giụi áo thân quen, tìm hơi hướm 
gối lên giọng người, nghe tim lênh đênh
 
đht



Monday, April 20, 2015

TA, NGỌN RONG BUỒN


dỗi triều, tiếng sóng ngừng hơi thở
giòng đau, giẫy chết, đợi trăng về
ta ngọn rong buồn, ôm gành đá
rưng rức hoang đường môt dáng mê
 *
đong đưa theo gió, lao xao cát
đợi nắng hoàng hôn bước cuối cùng
rũ chút ánh tình cho ta ấm
nồng một đêm dài với nhớ nhung
 *
chiêm mộng tương phùng, rong thức giấc
quay mặt về bên phía thấy nhau
ngớ ngẩn, lặng yên nhìn ánh bạc
trăng sẽ còn yêu rong bữa sau ?
 *
khờ khật, ta hờm bên kia biển
gối đầu lên môi sóng, trầm tư
ray rứt theo từng âm triều vọng
mắt nhớ trăng đầy nguyên giấc mơ 
 
đht