Thursday, March 11, 2021

NẮNG RƠI

Trên cao nắng rớt xuống ngày

con chim sáo cũ, nhớ bầy mùa qua

vắng hoe nụ lá ngủ, chờ

sắp Xuân, chỉ lũ tầm ngơ ngáo buồn

*

Tâm hồn băng giá, rỉ han

vết trầm tư vỡ, cong vênh tầm nhìn

lướt tay, dạo thử phím câm

thời gian phó mặc bụi hồng làm vua

*

Phủ buồn nốt lặng, thiển thô

mọt mê gặm phím, vô tư đêm ngày

trên cao, nắng rớt  cuối trời

qua song cửa sổ, thơ Người vọng âm

*

Chỉ vài hôm nữa là Xuân

nắng chưa đủ ấm độ nồng nàn hôn

nên chi tim vẫn phong trần

giá băng tím lạnh nguyên hồn thơ tôi

*

Tay buồn cuỗm ít làn mây

che cười đẫm lệ đầy vơi quanh tròng

 

đông hương

Wednesday, March 10, 2021

CHẬP CHỜN

Chập chờn, nghe gió thiên thu

thổi muà Đông cũ sương mù trăm năm

xốn xang giấc điệp...mơ màng

buồn đi trên vách tường hoang phổi trần

*

Trầm tư, tim vượt phù vân

xin trời hoá kiếp vọng âm sóng đời

những con hoài niệm chơi vơi

đánh rơi cảm xúc những ngày còn anh

*

Có gì đâu, mỗi giấc em

ưa rưng rưng nhẹ giọt tình mong manh

có ngàn năm cũng vẫn dành

cho đêm không ngủ riêng hình bóng thơ

*

Chập chờn...nghe lá mùa Thu

_Sẽ ngày nào đó trong mơ...Người về

 

đông hương

Tuesday, March 9, 2021

NẮNG ĐỔ TRƯỜNG SƠN

Ngoài trời nắng trổ trên mây

trong vườn hoa góa, buồn cây đợi thời

vài cô tằm tím hổ ngươi

chờ mong đủ tuổi thay đời bướm xuân

*

Ngoài kia xa lắm, bóng rừng

che tàng khuất cả pơ lăng bên triền

con đường mòn cũ nằm yên

nhớ hương áo trận, buồn triền miên xuôi

*

Ngoài kia mưa cao nguyên rơi

tim tôi lần bước, tìm người Lính thương

dấu Saut, phủ kín bụi hồng

cả đường đất đỏ Trường Sơn, truông, hào

*

Người về trong những chiêm bao

trong thư đầy những ngọt ngào riêng em

Người giờ đâu, rung cảm riêng

em ngồi trầm mặc lung linh giọt sầu ....

*

Ngoài trời em ở, mưa mau

nắng chùng, gió lạnh, nỗi đau còn hoài

hương xưa, tình cũ, nguyên đời

làm sao quên được, tơi bời tim em

 

đông hương

Friday, March 5, 2021

TÌNH CỜ

Ngắm trời, thấy bóng chân mây

vũ luân quanh gió, điệu quay xoay vần

cuối trời chút xíu tàn trăng

dụ hư vô rủ bạt ngàn chu du

*

Tình cờ dải lụa tâm tư

bay ngang, chạm phải sương mù vùng tim

tôi yên phận, chẳng muốn tìm

yên bình tượng đá, khỏi cần phân tâm

*

Hằng giờ bóng tím hoàng hôn

lung linh trôi giữa giòng sông sắc màu

chênh chông vài cánh hạc chiều

sải đôi cánh trắng ngược chiều về non

*

Tâm hồn tôi bỗng chợt dưng

nao nao bùng vỡ sau đồng tử ngoan

tình cờ, tôi cảm hoang mang

tầm nhìn ngắn lại, tàn trăng bềnh bồng

 

đông hương

 

Thursday, March 4, 2021

DÕI MỘNG

Đêm dõi mộng, ngỡ mình là chim én

bay đón Xuân nhưng nắng chín chưa về

theo không kịp bánh xe đời luân chuyển

ngõ thiên thu, hoảng hốt tuổi xuân thì

*

Cái tôi bỗng lạc loài trời thiên hạ

nhớ hương xưa lẩn quẩn gác thiên nhai

vườn thơ đó, vườn người thơ bị khoá

Đông còn đầy, nên hoa cỏ vàng phai

*

Giòng sông cũ, kỷ niệm triều cao sóng

đập vào bờ trái tim nhỏ đơn côi

rồi tan rã những mảnh tôi vương vấn

thành rêu rong bám chặt thềm thơ người

*

Mộng cũng lạ, in sâu trong lồng ngực

nhịp thở dài theo phím nhớ trầm thăng

mỗi trở mình khẽ thôi là thao thức

vợi vời mong khuya rạng tí nắng hồng

*

Tim trở bịnh nên phổi trần khó thở

vết sướt sâu, bờ huyết quản rỉ hồng

chỉ có thơ mới thể mong băng bó

thơ xa rồi, tia sống cuối... mỏng manh

 

đông hương

TÌM LẠI ĐIỆU RU

Mở vô thường nghe điệu ru

ca dao buồn giữa giấc mơ Mẹ về

vùng trời Mẹ chợt pha lê

võ oà đọng khoé rèm mi nhắm nghiền

*

Mở vĩnh hằng, tìm Mẹ hiền

nhìn quanh năm tháng...toàn phiên khúc buồn

mãn khai giòng mặn từ hôm

tháng Mười Một...đã hăm lăm bốn mùa

*

Mở hình dung trên bàn thờ

theo từng sợi khói nhang, ngơ ngẩn người

tim con rạn, vết đỏ tươi

giòng sông nhớ mẹ chưa ngày cạn khô

 

đông hương

Monday, March 1, 2021

MŨ NÂU ƠI

Phải chi Hương là cơn mưa mùa cuối

tháng Mười Hai, Huế lạnh cóng, tiêu điều

phùn trắng xoá, như mặn em hờn dỗi

anh có còn đâu mà tim không hư hao

*

Thăm chi Huế vài ngày rồi từ giã

cho Trường Tiền in gót bước giày Saut

và cùng tận, tiếng còi tàu buồn bã

Mũ Nâu ơi, tim Huế tím tự...bây chừ

*

Nửa đời rồi chứ phải mô chốc lát

mắt Huế phùn và lạnh cả thiên thu

thương aó trận màu rừng chưa phai nhạt

Mũ Nâu ơi, kinh đô phủ sương mù

*

Ghét Người lắm, bây chừ và vĩnh viễn

Ai dặm ngàn và ai cứ chờ mong

đại dương xa, xin chuyển giùm sâu kín

aó tím xưa, tà thất thểu soi giòng

 

  đông hương

KỂ NHƯ THƠ CŨNG ĐƠN CÔi NHƯ MÌNH

Sửng hồn ngắm lặng vần thơ

mênh mang vài phút tình cờ phân tâm

ngòi rong hờn dỗi, thăng trầm

hối con chữ chạy trên hàng phím rong

*

Lạc tiêu ý tứ lang thang

lại thêm vơ vẩn hoang đường từ ngôn

nhắm thiêm thiếp mắt tâm hồn

vì đâu chữ trở ngược đường thơ đi

*

Sửng hồn, bời rối tâm thi

bài thơ tình thảo thành di chúc đời

buồn buồn, tôi nói với tôi

kễ ra thơ cũng đơn côi như mình

*

trên bàn,phí lặng im thinh

ơ, con bà nó ...sao...lung linh rèm

 

đông hương

Wednesday, February 24, 2021

ĐÀN SẺ TRẦM NGÂM

Trễ ngày, nắng cũng vừa lên

gió xoay lưng lại mây đùn, bay hoang

vài đàn sẻ đứng trầm ngâm

bay đi...ở lại...phân vân nửa chừng

*

Trong vườn, lá ngủ chờ Xuân

nụ hờn, sâu nản, tằm ngoan đợi thời

rũ dài sương trắng lả lơi

cong vênh trên cỏ vàng, phơi ngực trần

*

Lang thang đám gió lưu vong

về Tây ? về Bắc ? về Đông ? hay là...

muộn rồi. mưa chợt ...vừa sa

 

đông hương

Monday, February 22, 2021

ƯỚC GÌ

Người ngồi ngắm bóng trời mưa

Autan già tuổi, đòng đưa lá gầy

thẩn thờ, mây như rượu say

keó buồn xuống phố, vắt vai khung trời

*

Người ngồi bắt giọt mưa rơi

xỏ xâu chuỗi hạt, tìm vui nhất thời

phố đang ngủ, chỉ một người

là tôi, thủ thỉ cùng tôi chiếc thià

*

Khuấy tròn tách đắng café

lòng ngây, khờ khạo cơn mê luân trầm

sáng đi qua Thành Phố Hồng

vẫn cơn mùa lạnh ướt giòng Garonne

*

Ước gi có một nụ hôn

mỗi chiều chủ nhật tri âm nồng nàn

người ngồi ngắm giọt lang thang

qua từng gớc phố, bỗng dưng...thiế́u Người

 

đông hương

Sunday, February 21, 2021

TRI ÂM CHỮ NGHIÃ

Lâu lâu mới thấy tôi về

lau khung chữ nghĩa bộn bề nhện giăng

hồn thơ mất hẵn rộn ràng

vì không còn sức rong hoang bước đời

*

Anh_tôi tình cũng chơi vơi

sợi tri âm sợ nay mai mỏng dần

đong đưa trong gió phù trầm

tôi tìm cách buộc bầng nồng nàn tôi

*

Lâu về ngắm cõi thiên nhai

đất thiêng , trái cấm rụng đầy vườn xưa

hai đồng tử khép, ướt mưa

dấu chân nhau cũ in mờ nhạt phai

*

Tri âm đã vắng xa rồi

thì thôi mình...tượng đá hoài vọng phu

ngồi im, tay quấn sương mù

quấn thành cuộn chỉ dệt thơ tặng Người

 

đông hương

BẤT CHỢT

Ngực trần tì vết môi anh

nụ hôn cháy bỏng da hồng tâm tim

xiêm y đậm dấu tay tì̀nh

nghiêng chao hơi thở cong vênh... sảng hào

 

đông hương

Friday, February 19, 2021

NHIỀU KHI MUỐN...

Đôikhi muốn tránh chán đời

rong chân vào một cõi trời phù hư

tầm nhìn vướng phải trầm tư

nghĩ_ Con bà nó...cứ vu vơ hoài

*

Thiên thu nếu đếm mỗi ngày

chắc tôi mọc rễ, vỏ đầy rêu xanh

bám đầy váng nhện tênh hênh

dưới _trên bụi phủ cong vênh nhành gầy

*

Lại ưa, trời ạ, vẽ vời

coi chừng mốc nửa hồn tôi...không chừng

ngắm mình trong suối vô thường

_Tôi đây sao...phản bóng buồn dị nhân

* _Về thôi, hun hút phù vân

quay lưng , trở lại trần gian...phố phường

bởi vì tiếc nuối yêu thương

nào ai ngồi nhớ mà mong rồi buồn

*

Chán đời ? chui mộng tìm Anh

nghe tim nước mắt khóc giành thân quen

 

đông hương

Sunday, February 14, 2021

CẢM GIÙM MỒNG 3

Mồng 3 nhìn gió qua trời

bỗng thương cho một nụ cười đã khô

qua song cửa sổ, hồn thơ

rong đêm chơi lạc ở mô chưa về

*

Mồng 3 chỉ gió hả hê

xui tôi quên những nhiêu khê tháng ngày

ừ, con bà nó, cũng hay

ghìm chi tim mãi nhịp chày độc đơn

*

Mồng 3 nghe nặng tâm hồn

mở hào phóng, rải lời buồn lên không

te tua dải mặ̣n lưng tròng

còn ai nhớ Phố mà mong với chờ

*

Mồng 3 nắng héo, bơ phờ

lạnh ...tôi thấy nỗi hao hư xa Người

 

đông hương

Sunday, February 7, 2021

MÀU TRỜI ƯƠM NẮNG

Tôi ngồi gắng vẽ trời ươm nắng

đề đừng buồn thấy gió mưa qua

những cánh hoa sao xoay lãng đãng

rụng xuống đường xưa cuối Hạ về

*

Những ngón nhành gầy hơi lúng túng

mực màu hư ảo loạn trên khung

nét bút vô hồn không giữ vững

nghiêng xiêu theo âm sắc vô chừng

*

Trang vẽ màu còn hơi tươi rói

ngòi bút vô tình để cọ rơi

màu nắng lang thang trên tờ bổi

một thoáng chiều hoang tím lịm trời

 

đông hương

Wednesday, February 3, 2021

Sáng nay chợt thấy buồn mình qua tay cửa sổ nắng hanh vô màu con tim chạm phải gai,đau đổ thừa tôi thích vẽ sầu trong thơ * Bão mới đi qua đêm ,chào giấc hồ nghe những thì thào đưa tin có bờ môi ấm thân quen -Mừng em vỗ giấc đài trang rất tình *

Tuesday, February 2, 2021

SỢI BUỒN ĐỌNG MI

Mây len qua những nhành gầy

hạt mưa uốn khúc chạy dài vỏ khô

tháng Hai chập choạng... mơ hồ

dường như chưa nhận Xuân, chờ nụ xanh

*

Từng đàn sáo đá lượn quanh

luyến lưu mắt nhớ,muà hanh nắng vàng

đứa tôi nấn níu phân vân

đường xưa Hiệp Phố chờ mong Châu về

*

Còn Người? nồng độ si mê

hỏi tim, tim bảo vấn đề do tôi

khảo mây, khảo gió qua trời

ngang hư vô có cảm đời...mong manh

*

Giọt sương đêm rụng, sa cành

rưng rưng tội nghiệp sợi buồn đọng mi

 

đông hương

Thursday, January 28, 2021

RU TÔI TRÊN MỘT CUNG SẦU

Ru tôi trên một cung sầu

nốt đầy héo hắt, rũ màu thời gian

chơi vơi giữa mộng bạt ngàn

đưa tôi xa tít ngọn buồn lời ru

*

Đời qua một quãng sương mù

cong vênh bóng tối, ngục tù ảo hư

đường mây bay chạm gió mưa

đong đưa cánh võng bốn mùa phù vân

*

Nhớ Người, lời ru trở âm

nhẹ như sương khói trên mông mênh trời

tôi lừa tôi...quên từ nay

chợt nghe tim khóc nguyên ngày...nên thôi

*

Ru tôi mà ngỡ ru Người

mỗi đêm ôn lại hôn môi ban đầu

thâm tâm đầy vạn niềm đau

mỗi trang cổ tích, mỗi sầu khó vơi

 

đông hương

Monday, January 25, 2021

VẼ THEO MỘT NỖI NHỚ

Vẽ theo một nỗi nhớ đầy

mong maanh như dải khói ngày quầng mưa

vẽ thêm những giọt nắng mùa

trên khung trời biếc nhạt nhoà mênh mông

*

Vẽ từ cảm xúc mùa Đông

lả lơi hoa tuyết phiêu bồng đó... đây

vẽ thầm kín ủ lòng tay

rưng rưng ký ức di hoài cố nhân

*

Vẽ tôi soi kiếng trên tường

mặt mày một kẻ dị thường trời sinh

vẽ mình theo những cảm rung

nửa chừng...ngòi gãy...mực loang khung hình

 

đông hương

Tuesday, January 19, 2021

BÀI THƠ VẪN TRỮ NHỚ ĐẦY

Bài thơ vẫn trữ nhớ đầy

long lanh như nắng mặt trời qua gương

dưới ngàn sợi lụa tơ vương

đong đưa qua kẽ lá vườn chênh chao

 *

Bài thơ cũ viết đã lâu

chuyện xưa...cổ tích về nhau ngỡ là

sau nhiều nổi sóng phong ba

cảm ơn đời đã vị tha thơ mình

*

Nhởn nhơ giọt mặn vô tình

loang nhanh hơn cả từ trường chu lưu

đánh rơi trên bổi phẩn u

những lời trâm tích thiên thu tẩm buồn

*

Giòng thơ chảy giữa mênh mông

lăn tăn lời_ý tư trầm vô cương

ngòi rong chạm phím qủi thường

bỗng như hồn nặng...bềnh bồng tương tư

 

đông hương

Saturday, January 16, 2021

PHẢI CHI EM LÀ CƠN MƯA MÙA CUỐI...

Phải chi em là cơn mưa mùa cuối

tháng mười hai, Huế lạnh cóng tiêu điều

phùn lả tả như nước mắt hờn dỗi

anh có về đâu cho hôn khỏi hư hao

*

Thăm Huế chi vài ngày...rồi từ giã

cho Trường Tiền ôm xa xót niềm đau

và cùng tận...tiếng còi tàu trở lạ

Mũ Nâu ơi, tim Huế chợt ghim sầu

*

Gần nửa đời chứ phải mô chốc lát

tim Huế phùn và lạnh cả thiên thu

nhớ áo trận màu rừng không hề nhạt

Biệt Động xa, kinh đô mãi sương mù

*

Ghét Người lắm, bây chừ và miên viễn

ai dặm ngàn...ai tháp cổ vì mong

đại dương dài, nghe chăng lời âm vọng

áo tím xưa tà thất thểu soi giòng

 

đông hương

TRĂM NĂM MỘT PHẬN NGƯỜI


Trăm năm dài một phận người

vậy mà phút chốc rối bời hồng nhan

nghe khuya chới với bạt ngàn

thời gian rối loạn trên tầng phím ru

*

Chờ khuya ngắm đọng sương mù

len qua kẽ lá cuối mùa sắp rơi

nhành gầy nắm níu mây xuôi

chênh chông có mỗi tên người...cố nhân

*

Lẽ nào tim giả vờ quên.

nhịp đa dạng gõ...hữu duyên thì còn

ờ, như tôi nghĩ...thật không

mím môi cắn nhẹ trái buồn chín cây

*

Trăm năm ủ dột phận người

vũng ao ước cũ đầm lầy, rêu rong

nghiêng tay rót rượu hồ trường

mềm môi cạn giọt cuối cùng...mềm môi

*

Dù say, huyền thoại Người_tôi

vẫn là cổ tích tuyệt vời viễn miên

ngủ thôi, mai sẽ...bình minh...

 

đông hương

Wednesday, January 6, 2021

NHẮN GIÙM NHÉ HUẾ

Ai về nhắc Huế giùm em nhé

nhắn với người xưa đã có lần

nhảy tàu, ghé thăm kinh đô cũ

nhìn giòng Hương vỗ sóng lăn tăn...

*

Ngờ mô có một tà áo tím

trên Trường Tiền gió nhẹ tung bay

nghiêng vành nón giấu che...răng khễnh

mở tim cho khách lạ...vào đời

*

Thơ ngắn nhưng cần chi dài quá

đủ để trời mơ em thiên thu

giày Saut, áo trận hương rừng núi

quấn quýt hồn O Huế đến chừ

 

đông hương

Tuesday, January 5, 2021

TÔI ...LIÊU TRAI MỘT ĐÊM TRĂNG CUỐI MÙA


Chỉ còn lại những ngày xưa

mở toang cánh cửa mơ hồ có anh

lắng nghe gió lạnh qua mành

sau lưng, song sắt mênh mang một niềm..

. *

Chào từng phút chốc dễ thương

trên tầng phím nhớ, nỗi buồn rụng rơi

ngòi rong tiện tặn tên Người

sợ mai cô quạnh trên mười ngón tay

*

Long lanh đồng tử hình hài

của hương dư vị một trời vấn vương

lang thang tuyết nhẹ trắng đường

vòng tay, nhắm mắt nhớ vườn thiên nhai

*

Đã thiên thu, cọng một ngày

âm thầm quên _nhớ nặng vai miên trường

tâm hồn chưa tuổi tròn trăng

hồn thơ..thích thú tròn lăn dị thường

*

Lăn tăn đợt sóng từ trường

loang xa...tan rã trong vườn cố nhân

chỉ là như thoáng mong manh

tôi...liêu trai m̀ột đêm trăng cuối mùa

 

đông hương

Sunday, January 3, 2021

GIỌT BUỒN CHƠI VƠI

Ngắm đời qua giọt trầm tư

ưởn cao người để mơ hồ thấy anh

lặng nhìn...cửa sổ mênh mông

xa xa từng mảnh tâm hồn đang rơi

*

Long lanh hạt mặn chơi vơi

lăn tròn quanh khoé xuống môi...âm thầm

cảm đời qua những vọng âm

phân vân nửa giấc mộng thèm...viễn du

*

Tay ôm giọt ấm, nắm chờ

phiên mình mai hết bơ vơ xa Người

xin cho thức giấc nụ cười

và dư hương chiếc hôn ngày xa xưa

*

Ngắm đời qua giọt trầm tư

sao nghe lòng chạnh buồn vô cớ về...

 

đông hương