Friday, January 17, 2020

LLỐC GIÓ THĂNG TRẦM


Trời vẫn mây và đời đầy gió bụi
trái tim tôi vẫn thui thủi nhịp buồn
tôi mang máng dường mình đang rong ruổi
đi về đâu, sao gót bước thăng trầm
*
Đêm vẫn đen và khuya trắng thao thức
mai phải tìm đúng cõi Nirvana
̣̣̣đừng lạc lối, sẩy chân vào miệng vực
cõi u minh cửu tuyền khó ngày ra
*
Giấc ưa chìm vào vùng chiêm vô vị
cảm xúc từng ngạc thở, vỡ ào, tung
nhiều mảnh nhỏ rơi cõi gieo vùng rễ
cổ thụ già, vô số  trái mơ hoang
*
Sợ buông tay lại rơi vào hụt hẫng
không cân bằng, chao đảo giữa hư vô
gợn tí gió là tâm hồn trầm bổng
xoay lang thang, quay mãi  giữa vô bờ...

đông hương

Tuesday, January 14, 2020

CƠN LỠ GIẤC


Nhận cảm thật cuộc đời như sung rụng
gần mỗi ngày có một kẻ đi xa
giấc không yên, với chừng dăm ba mộng
chồm giật mình...rừng nước mắt đơm hoa
*
Thời gian đẩy tuổi thơ vào biên giới
khỏi tầm nhìn và khỏi mãi tầm tay
từng sợi tóc phản ảnh màu tiêu muối
như lá Thu rụng lãng đãng mỗi ngày
*
Thật ra ước có chi nhiều để viết
thèm một lời dịu ấm của cố nhân
thèm chút đắng tách càfé ...da diết
vài hàng thư tình viết tặng riêng mình
*
Nhớ nào hết những phôi phai tình lỡ
những vui buồn sâu kín gói trong tim
những con chữ yêu thương chưa vàng võ
bóng vòng tay và ánh mắt rất tình
*
Nay nhớ lại sao mình ư dại - vụng
đ̀ể từng ngày giao hợp với ly bôi
từng mảnh đời mình rơi như sung rụng
bạn rồi tình - tri âm đã bỏ tôi
*
Chừ mộng mị chỉ là cơn lỡ giấc
tôi - tháng năm vẫn tiếp tục quay tròn
quanh tinh cầu cõi riêng là trục đất
xoay âm thầm theo được - mất - hợp - tan

đông hương

Monday, January 13, 2020

BUỒN XUÂN



Buồn Xuân, cỏ giẹp vàng bờ
cây chưa nụ , lá chờ mùa theo qua
bên song cửa sổ gió già
giận hờn quay quắt, la đà heo may
*
Lửng trời một cánh chim côi
rưng rưng mắt nhớ xa vời tận đâu
nhành không lá, sẻ chụm đầu
ríu ra, ríu rít lao nhao chia mồi
*
Trên thềm quẹt giọt sương rơi
tay tha thiết vẽ lại lời nhớ xưa
cái thời đồng tử ưa mưa
nhạt nhòa loang hết chữ vừa chưa khô
*
Chênh chông trên dưới bốn mùa
sao tìm ngẫu hứng cho thơ đừng buồn
con bà nó, giọt hồng vương
đỏ quanh khóe lạnh, lăn tròn vòng môi
*
Buồn, Xuân chấp cánh bay rồi
thôi thì mặc kệ cuộc đời ...xem như...

đông hương

Saturday, January 11, 2020

ĐI TÌM TUỔI THƠ ĐÃ MẤT


Thành phố xưa chừ đã trong quên lãng
ngậm ngùi nào cay mấy vẫn cầm như
tiếng ''  SàiGòn '' chợt như là âm vọng
chiều tui đi, Tân Sơn Nhất mưa...mưa
*
Về tìm lại ngọt ngào thân quen cũ
từng ngõ đường, từng bờ dậu trên quê
bé học về, chân sáo vui hớn hở
chiều hôm ni diều hợp gió cao ghê
*
Thương đến nổi quắt quay tìm Long Thọ
nhà Mệ xưa chừng như cả muôn đời
vườn cau trầu, Hạ thơm hương mận, ổi
đêm trăng đầy tiếng dế hát inh tai
*
Cạnh chái bếp, lu nước mưa trong vắt
cái gáo dừa anh gọt đ̣ẹp cho em
- Cho mi đó, thích thì đem về bển
luôn ống đồng hồi mình nhỏ thổi chim
 *
Trăng tháng Sáu có còn tròn độ sáng
bầy lau chau chơi cút bắt trong vườn
tui sợ ma, mấy anh tui bắt nọn
- hù con ni cho hắn đ... trong quần
*
Rứa mà chừ nổi trôi mô mất hết
đám lau nhau biết ai mất...ai còn
đi một vòng hỏi thăm trong làng xóm
- có hai người nạng gỗ, một xe lăn
*
Hăm lăm đứa còn ba, tui là bốn
Nguyệt Biều chừ  hàng xóm chỉ người dưng
chắc lần chót vì tui không về nữa
lên nghĩa trang thăm Ôn Mệ...đợi hương tàn...
*
Đi bỏ lại Huế- SàiGòn -Đà Nẵng
cảm tim mình như phiến đá ngàn cân
buồn nhưng không thể ở thêm nhiều nữa
vì trong tui SàiGòn đã không còn

đông hương

Wednesday, January 8, 2020

MÙA TRỞ GIÓ



Về theo mùa gió qua trời
bóng chân lủi thủi chạy dài đường xưa
cây gầy, lá cuối đong đưa
đánh rơi sương lạnh mới vừa ngủ yên
*
Lanh chanh vết nắng vô tình
hắt bờ rêu phủ chênh vênh cành buồn
sáng chưa đủ tuổi màu dương
nên mây đêm cũ vấn vương xoay tròn
*
Hư không bảy ánh cầu vồng
nửa chừng chìm giữa đại dương vô bờ
triệu ngàn con sóng vô tư
lăn tăn nhún nhảy trường du ra - vào
*
Tôi ngồi ôm một vì sao
khuya qua rụng xuống trên đầu rèm mi
nguyên đêm không hiểu...tại vì
chờ ai để được tay về vỗ tôi

đông hương

NỢ ANH


Nợ anh một thoáng tình buồn
một lời thơ nuối tiếc từng nhớ quên
nợ anh niềm khúc chuyện mình
đã thành hoang phế miên miên rã tàn
*
Nợ anh, thao thức vấn quân
có còn những phút dễ thương ngày nào
sợ là vũng nhỏ ngọt ngào
nay mai đóng buốt - trắng màu tóc phai
*
Nợ anh nguyên cả gia tài
thơ em viết cả triệu bài về nhau
anh chừ  muốn em trả sao ?

đông hương

MẢNH HỒN ĐI HOANG


Đầu tuần bừng tỉnh giấc mơ
dáng ai như dáng thơ chờ ý tâm
rộn  lời, con chữ phân vân
dạo trang miên khách, cảm đồng sở thân
*
Sở hoài tôi : phù lãng nhân
can qua cũng tại đàm không mơ hồ
tôi về khoác áo vô tư
quay rong lạc quốc ngoạn du sơn hà
*
Ích gì nắm mãi thiết tha
ủ sầu thường nhật trên toà chân tâm
an nhiên tự tác trung nhân
mỏng manh như lá trâm luân vô thường...

Giữa lần bóng tối vũ luân
mảnh hồn tôi bỏ đi hoang quên về
bàng hoàng chợt tỉnh trầm mê
tay nghiêng trăng xuống, vỗ về mơ ngoan


đông hương

Sunday, January 5, 2020

ĐÔI MẮT THỨC ĐÊM


Người đàn bà có đôi mắt thức đêm
mỗi khuya xuống ̣đầy tàn trăng in vệt
quanh hai khoé, vài nếp nhăn mỏi mệt
ngồi canh sao băng rụng cạnh bờ thềm
*
Trong đám cỏ vàng mùa Đông buốt trắng
bản đàn buồn của anh dế mồ côi
 vẳng tiếng chó sủa ma bên hàng xóm
lá rùng mình, phủi nhẹ hạt sương rơi
*
Hai tay bấu chặt đôi vai, rưng rức
với nỗi buồn không tên họ, trầm tư
muốn thử đếm lại thời gian đã mất
sợ lạc về giòng nhớ chảy về xưa
*
Người đàn bà có đôi mắt đăm chiêu
ngồi tấm tức ôn lại thời ngà ngọc
vài giọt lẻ tản mạc trên mái tóc
của cơn mưa vừa mới ngớt lúc chiều

đông hương

Wednesday, January 1, 2020

BÀI THƠ CŨ


Bài thơ xưa giở lại
ngỡ mới viết vừa xong
tên anh đầy lòng giấy
cảm xúc ào mênh mông
*
Ngày đầu tiên năm mới
bóng anh lung linh nhoà
ngủ đi, buồn khoan dậy
vì vui vừa thoáng qua
*
Em gõ thêm hàng nữa
chúc anh đến cuối đời
đừng bạc thêm tóc nhé
hạnh phúc và an vui
*
Bài thơ em giở lại
đọc trên thềm hôm qua
gì làm nhem lòng giấy
có phải ...mưa đầu mùa ???

đông hương

Monday, December 30, 2019

BÀI THƠ CHO MỆ



Đường xưa nắng cḥạy trên đồi
con thương làng Mệ, một đời chưa quên
Mệ xa, buồn- nắng cửu tuyền
con lần từng bước chông chênh tuổi hồng
*
Nguyệt Biều lạ hoắc mông lung
nghe giòng lưu niệm trôi bồng bềnh xuôi
giàn bông dạ lý mô rồi
vườn cau, vườn bưởi chộ người- êm rơ
*
Nắng hè nóng rát chiêm mơ
mộ con vàng vện bây chừ chỗ mô ?
khóm mai Tết cũng chết khô
cây bông giấy tím buồn- hoa ỉu xìu
*
Hàng rào giậu đổ, bìm leo
giữa sân  cái giếng rong rêu phủ đầy
nhà chừ chủ đã thế thay
còn mô tiếng Huế của ngày xưa kia
*
Khó ưa trọ trẹ Trung kỳ
Nghệ An- Hà Tỉnh...giọng gì chán ơi
dù bao năm Huế đổi đời
mà răng còn đậm sâu lời Mệ ru
*
...À ơi, em ngủ cho mau
Mệ còn ra chợ mua cau mua trầu...
Mạ con xa đã tự lâu
để cháu lại mệ... tuổi đầu ...vài trăng

đông hương


Tuesday, December 24, 2019

BỖNG CHỢT

 
Rồi một ngày ta bỗng chợt thấy ta
đang loay hoay lăn tròn theo nỗi nhớ
những nỗi nhớ im nằm trong một xó 
mê lang thang, tản lạc giữa thiên hà
*
Rồi một ngày ta chợt thấy...Chúa ơi
đã quá trưa giòng thơ già hơn tuổi
bóng hoàng hôn lãng đãng màu sương muối
lấm tấm viền loang nét mực thơ ngây
*
Rồi một ngày mang mặt nạ chiêm bao
gót lửng thửng bước theo chiều mây khói
vài ba bận muốn dừng chân nghỉ mỏi
ô, chết rồi, con bà nó, rồi sao??

đông hương







Saturday, December 21, 2019

THÔI THÌ NHƯ VẬY NHÉ THU


Thu qua mới đủ một ngày
mà nghe như cả môt đời ...thiên thu
hoang mang lá nhũn vàng vua
Đông về, mũ aó đội mưa trắng mùa
*
Cuối năm rồi, nắng se sua
chạy theo mây để đong đưa võng buồn
lời ru mây khói chứa chan
rải trong vụng dại phế tàn tháng năm
*
Mang mang hồn  -bước hoang đường
bấm sâu trên đầt gập ghềnh thiên nhai
tầm nhau đã triệu đêm dài
đến cùng chắc cũng trên vài đời sau
*
Thu này nhớ lại... mất nhau
trong đồng tử lạnh, loang màu trầm tư
chút gì phiên phiến nghe như
nỗi buồn dày đặc hơn mù sương đêm
*
Thôi thì cứ bước qua Đông
không sao đâu, cũng không buồn gì Thu...

đông hương


THIẾU...


Bơ vơ
tìm vết tích nhà
thuở chưa sa đọa
dưới tòa Atula
*
Bơ vơ
bẻ trái cấm già
hút tim mật ngọt
sa đà - liêu xiêu
*
Bơ vơ
ôm bóng tim yêu
kiếm thiên nhai cũ
ẩn triều mặn môi
*
Bơ vơ
lòng chạnh nhớ Người
con buồn sổ sữa
chê tôi quá gầy
*
Cũng vì
thiếu... một vòng tay

đông hương

Friday, December 20, 2019

ẢO ĐỜI


Ngắm đời
qua bóng gương soi
trong khung mắt khép
cửa trời phù du
*
Ngắm đời
phản chiếu hư vô
lặng yên, có thể
mộng mơ dội về

Ngắm đời
trong phút cuồng mê
dang tay nắm thử
bốn bề ...mênh mông...

đông hương

Wednesday, December 18, 2019

MÀU THƠ CŨ


Trở vào ngắm lại màu thơ cũ
vàng - nhũn từ khi...quên mất rồi
chữ vẫn dễ thương như ngày đó
chỉ hồn thơ lạc mất đường bay
*
Trang giấy bổi xưa lem nhem mực
chữ nhoè...chữ trọn cả nguyên trang
hay mắt mình già vì ưa thức
nhìn đêm ngồi nhớ thuở huy hoàng
*
Tay tập kẽ theo hàng chữ nhạt
ngòi run run dưới hai nhành gầy
bỗng những niệm từ xưa lưu lạc
chạy về theo sức nhớ của tôi
*
Tên Người. chỉ  có dăm chữ cái
bắt đầu bằng...thôi không viết ra
sợ tim tôi khóc nên tôi ngại
nhoà hết an bình xưa đã xa

đông hương

ÁO TÍM CHỊ TÔI


Aó tím  về đâu, chiều bãng lãng
bên ni bờ cạnh mây xuống gần
vuốt tóc thơm hương - mùi hoa nắng
ửng chín muồi Thu vàng Kontum
*
Tà áo tím vui Cao Nguyên gió
vấn vương một chút tím bằng lăng
bao Thu đi -đến âm thầm nở
dường cả ngàn năm vẫn rỡ ràng
*
Bài thơ ưu ái từ thăm thẳm
nửa qủa địa cầu xa thật xa
bên ni trời cuối Thu nên nắng
yên ngủ im lìm trên cỏ hoa
*
Viết tặng cho người mê áo tím
của xứ dã qùi vàng quê hương
thành phố Pleiku đầy lưu niệm
cả một đời thương  lính...còn vương
*
Bài thơ riêng tặng cho người chị
chưa lần giao ngộ, lại trùng tên
chỉ biết nhau qua màn không khí
mà sao sâu đậm hơn thâm tình ?

đông hương




Tuesday, December 17, 2019

CÂM NÍN ĐẾN VÔ CÙNG



 Anh rời Huế ngày em lên mười sáu
anh trở về, em đã tuổi hăm lăm
chíến binh ơi,  Mũ Nâu làm sao hiểu
chờ mãi chừ... em... nước mắt qua sông
*
 Ngày tiễn anh, ga buồn, nhòa nhạt mắt
 đợi từng ngày...nay em lên xe hoa
pháo nổ giòn, xác đầy trên mặt đất

thế là xong ...tim người đợi...hóa già
*
( Huế không anh, gió qua cầu câm lặng
tim Hoàng Cung  tối hơn đêm ba mươi
nghe Thiên Mụ chuông ngân, hồn xao động
hứng tay đầy những hạt mặn quanh môi )

*
Em vẫn biết thương Lính thường là thế
ở hậu phương đêm dài cả thiên thu
người ngàn dặm, chiến trường ...sinh với tử
đạn bom gầm như cơm bữa liên tu

 @

 Em câm nín nhìn anh, đôi mắt ướt
chồng em vui, ngỡ cô dâu nhớ nhà
mô có dè tim sắp đang ngừng đập
tay vô tình chạm viên đạn ...quà xưa
*
 Anh nhớ không, chiếc khăn voan màu tím
ngày theo chồng em vẫn lén choàng lên
dưới lớp áo đỏ tươi như màu máu
ngày vui này, ngày đưa đám tim em !
*
 Anh thương em ngày em lên mười sáu
để xa em mãi mãi, đến vô cùng

đông hương

PHỐ HỒNG MÙA TRỞ GIÓ


Con chim câu đơn côi tìm hốc đá
ghế công viên lạnh quá, chẳng ai ngồi
gió ỡm ờ trêu mây dưng xứ lạ
giữa lưng chừng vi vút cuộn tròn quay
*
Mặt trời dỗ ông trăng còn luyến tiếc
đêm hầu tàn, sương núi cũng dần tan
trong vườn , cỏ lá uá vàng giập chết
tôi bồi hồi ngắm tóc trở dung nhan
*
Đàn sẻ gầy chụ̣m đầu nhau, mệt mỏi
lông cánh già, màu muối trắng trên lưng
đậu cành nhọn như ngón tay phù thủy
bươi đất vườn vì đồng chỉ... còn rơm
 *
Sáng nay gió Autan về thật mạnh
nắng trốn rồi, mây kéo đến dày thêm
Phố Hồng lạnh, quán càfé khách vắng
con què - tôi, hai đứa đứng...tần ngần

đông hương

Monday, December 16, 2019

CHỢT GIỮA NẮNG VỀ


Nắng về trang sức lối đi
quanh triền núi biếc xuân thì đoan trang
trời vui nhuộm má hạ hồng
và mây lữ thứ bềnh bồng cõi xưa
*
Nắng về sau chuyến tàu mưa
để đường sắt khỏi gieo mùa cỏ hoang
hai lề hoa dại nở vàng
cong vênh ưởn cánh khi tàn chiều rơi
*
Nắng về hong ngọn mây côi
lững lờ trôi nḥẹ gót hài xa xa
vân du sớm tối sa đà
đường bay vô định hằng hà trầm thăng
*
Nắng về, lòng chợt mênh mang
hình như có chút đa mang dỗi hờn
tâm tư xáo trộn vui- buồn
mãn khai tự kỷ trên đường nắng qua
***
Ủa, mình đang viết gì ta?
sao vô cớ nhớ vần thơ cũ mèm
không hay mình cũng đang thèm
cắn môi chờ một ...vô duyên...dị òm

đông hương

Saturday, December 14, 2019

ÁO HOA RỪNG TRƯỜNG SƠN


Sao nhiên nhớ áo hoa rừng
màu hoa lá của Trường Sơn vợi vời
nhớ người đi qua đời tôi
thiên thu nước mắt càng rơi càng nhòa*
Sao nhiên đêm tối nở hoa
 thinh không rạng rỡ thiên hà hỏa châu
tì tay trên cửa sổ lầu
trong bầu lửa đạn ngỡ màu pháo vui
*
Ước ao lúc đó... một mai
giụi đầu vào áo trận ...ngày vu qui
chợt dưng mộng ảo quay về
chỉ là...một thoáng hương mê cuối đời
*
Có chờ đợi cũng vậy thôi
mình giờ lạc lỏng xứ người xa xăm
còn anh - người Lính tôi thương
đâu còn mà uống mùi hương hoa rừng
*
Sao nhiên... muốn khóc ..quá chừng
nỗi buồn này biết... không ngưng... bao giờ

đông hươmg





Friday, December 13, 2019

TRẦM TƯ


Nghĩ sao mà chuốc lấy phiền
gieo buồn cho trái cấm thiên thu mùa
soi vào tầm mắt già nua
tiếng chân hơi thở viễn du bước đời
*
Gợi hình người đã quên tôi
dù chăng nữa vẫn nguyên đời một tên
đâu đây đàn mộng cánh nghiêng
rủ tôi tìm xứ bình yên tâm hồn
*
Lỗi tôi thèm một nụ hôn
khi trăng mười sáu vừa tròn thinh không
nghĩ sao mà cạn chén buồn
cho vương mắc nợ người cầm tim ngoan
*
Vui - tay bóc vỏ đa đoan
thật sâu mới gặp hồng tâm ức hoài
tri âm làm xốn mắt cay
ngỡ mình nghe gót mơ ai quành về

đông hương


Tuesday, December 10, 2019

HƯƠNG KHÓI GIỌT CHỜ


Vươn cửa sổ buồn, cây thở khói
mình lòng chùng xuống, vớt vương mang
đắn đo, tay ngại hôn tờ bổi
một nửa thơ hồn bay lang thang
*
Lịch tuổi mất Người : mười hai tháng
tình cờ chổi dậy níu chiêm bao
mở cửa mông lung tìm dĩ vãng
của một thời hương ái thắm màu
*
Bài thơ huyền thoại trong cổ tích
bị bỏ quên từ đêm phế hoang
ám ảnh còn dư đầy dấu tích
dù giấy nhàu vàng theo thời gian
*
Nửa thơ rong ruỗi theo tim lạ
chợt vọng âm tìm nỗi nhớ xưa
đọng lại bờ sương long lanh lá
mỗi gió là hương một giọt chờ

đông hương



Monday, December 9, 2019

PHỐ HỒNG BUỔI SÁNG NAY


Sương mai xuống phố hôm nay
lạnh đàn chim nhỏ, rùn vai thân gầy
mình -sau song cửa nghe mây
cúi gần hôn nhẹ tóc hai thứ màu
Phố Hồng buổi sáng mà sao
như còn ngủ nướng - chiêm bao anh về
chỉ là bước gió thoáng qua
dư âm vọng lại trên bờ Garonne

đông hương

Tuesday, December 3, 2019

NỖI SẦU TÍCH CỔ


Theo ngày nhìn cõi trời vô tận
có những loài hoa quấn quít nhau
và gió thiên nhai thơm hương phấn
chỉ cỏ vườn xưa tóc vàng màu
*
Rơi mãi một giòng mưa  bích ngọc
thành suối giang hồ  xuôi viễn phương
sỏi đá thẩn thờ...con bà nó
rủ ren tìm nhớ giữa vô thường
*
Nên cõi tôi nhìn toàn mảnh vỡ
lưa thưa xoay xoáy tròn thinh không
chao đảo , cong vênh sầu tích cổ
chạm trán đời thêm một tuổi buồn
*
Giả hầu không có ai mà nhớ
thì mình an phận cuộc đời côi
có thể miên trường không ướt khoé
vùng quên cảm xúc khỏi lạc loài

đông hương


Sunday, December 1, 2019

KỶ NIỆM THƠ ẤU CÒN DƯ



Ba năm qua tôi về thăm Huế cũ
thăm nhà Ôn, nhà Mệ ở Nguyệt Biều
tan thương quá, dọc Huyền Trân công chúa
xơ xác hàng cây trứng cá buồn hiu

Thời ấu thơ, mấy tháng hè nghỉ học
anh em tôi cả đám rủ nhau về
nhà Mệ rộng, vườn trái cây thỏa thích
bưởi, thanh trà, thơm, ổi thấy mà mê

Sáng ngủ dậy, chõ xôi nếp lạp xưởng
dĩa khoai lang, sắn nóng hổi trên bàn
đang bụng đói, vèo vài giây là hết
như đám tằm trong rỗ lá dâu xanh

Bên ni sông hữu ng̣ạn là Long Thọ
bên tê sông tả ngạn là Kim Long
chiều chiều nghe tiếng chuông chùa Linh Mụ
lúc nắng về ̉Kim Phụng loảng trong sương

Tôi xa nhà từ khi lên mười bảy
chiến tranh về, các anh khoác chiến y
người mất Đồng Xoài, người thành thương phế
và hai người xương gửi lại Charlie

Khi tôi ghé về, một anh còn nhớ
nhìn ra tôi, ôm tôi chặt trong lòng
đưa tôi đi vào nghĩa trang thăm mộ
năm ngôi mộ buồn mưa nắng phong sương

***
Năm tháng qua...thời gian như  vó ngựa
Ôn, Mệ, Bà đã thiên cổ từ lâu
anh em tôi, xưa đúng hăm lăm trự
còn lại ba, tóc đã khá thay màu

Đàn cá cấn trong sông Hương ngày nớ
chắc bây chừ chúng cũng đã qua đời
cũng không còn tiếng từ qui buồn lạ
hát trong vườn khi chiều xuống chơi vơi

Trước ngày đi, tôi gom từng niệm kỷ
đầy buồn vui thời tuổi ngọc năm xưa
chợt nhìn thấy cờ sao vàng máu đỏ
muốn xé tan ra làm giẻ lau nhà

đông hương