Thursday, August 16, 2018

NỖI SẦU MẶN MUỐI


Những nỗi sầu  không cần pha thêm muối
vẫn mặn hơn là nước biển ngày khô
trên cát trắng dấu chân xưa trần trụi
triều cào mòn, muốn gặp phải hư vô
*
Hạt cũng mặn như pha thêm nước biển
uống một chung thật nhỏ cũng khát hoài
vô cùng tận trong sâu tim vĩnh viễn
biển trong người, làm ngực nặng gãy đôi
*
Có trách ai, chỉ trách đời, xuôi ngược
như hai nhánh sông chảy hai phía trật giòng
phía cánh trái con đường ngồi thao thức
phía bên kia là nắng cuối hoàng hôn
*
Tôi trầm lăn theo mấy con chim biển
đám hải âu mà tôi là đầu đàn
dẫn chúng bay theo trầm kha mị mộng
chưa biết về trời còn chút mưa Xuân?
*
Những nỗi sầu không cần thêm muối mặn
lạnh kết tinh ngọn núi trắng trọc đầu
cỏ nào mọc nổi, chết dần theo năm tháng
tôi nghe mình buồn, bước cũng đảo chao

đông hương

NỖI BUỒN NÍN CÂM



Buồn như mùa nắng tháng Ba
về đây mói hiểu lòng ta bấy giờ
tuyến đường dài tận hư vô
chạm trên sương khói hai bờ môi ngoan
*
Buồn như những chiếc lá vàng
chưa qua Thu đã vội vàng lìa cây
giữa vời vợi Hạ hồng say
lặng nghe cánh thép giải bày trên cao
*
Buồn như một đoạn kinh cầu
buổi chiều Thiên Mụ ngân sầu hoàng hôn
cánh chao nghiêng lạc Ngọ Môn
ngạc nhiên Huế lại bềnh bồng trầm tư
*
Làm răng giải thích bây chừ
tim đang nắm cả giấc mơ Hoàng Triều
ai xa cũng nhớ Huế nhiều
lọ là Tôn Nữ _ trăm chiều vấn vương
*
Buồn như mất dấu cố hương
con đường cũ_cánh phượng hồng _ve ran
Huế khi mô cũng rứa anh
ờ mô cũng thấy mong manh tâm hồn
*
Buồn như núi Ngự_ sông Hương
một lần gặp gỡ_ đủ thương nguyên đời
nón bài thơ_ tà tím bay
giòng xưa nhầm thoáng mây trôi_ bóng Người
*
Nao nao bến cũ bồi hồi
Buồn như Vỹ Dạ trăng soi... một mình...

đông hương




Wednesday, August 15, 2018

THÁNG TÁM



Tháng Tám mùa Thu đang qua
Hạ nồng chết đã mười ba ngày rồi
trời còn chút nắng mà thôi
chùng chình xiêm áo, phai phôi cỏ vàng
*
Tháng Tám đàn mây bông gòn
ủn a ủn ỉn trên đường cô thôn
lược tay chải lọn mi buồn
có vài hạt nắng rỡ quanh khoé sầu
*
Tháng Tám mình sẽ ra sao
tìm về trời cũ_ cõi nhau Nha_Kỳ*
ngỡ là đã mất từ khi
ngọn đèn phi đạo hài di một tình
*
Tháng Tám tim chợt hồi sinh
tự do nước mắt long lanh tuôn ào
_Anh đây sao? Em đây sao
chào nhau lòng cảm nghẹn ngào, cắn môi
*
Tháng Tám vừa hiểu tim người
vẫn dành nguyên chỗ cho tôi một mình...

đông hương

*Bá Nha Tử Kỳ

NÓ ĐÓ_TRÁI TIM THƠ


Nó biết giờ đến_giờ đi
chỉ ngày sẽ phải chia ly_vô chừng
Nó biết giờ vui_ giờ buồn
nức nôn lúc phải giục cương lối về
*
Yên là tấm đá phẳng lì
khắc kinh sám hối_vụng về đa đoan
nên tôi và đám chim ngàn
quay tròn trời rộng chờ tan hoang sầu
*
Nó biết nguồn cội ở đâu
mà người làm hụt hẫng, đau tình đời
giờ đi nó vẽ cho tôi
mai sau tôi khỏi phải ngồi tịnh suy
*
Tánh tôi nóng cở Trương Phi
đập tan từng mảnh mỗi khi giận trời
con bà nó, nguyên một đời
chỉ trong giấc ngủ tôi ngồi_rất ngoan
*
Nó thương tôi_ đứa cô đơn
trong đời có mỗi tâm hồn bạn thân
nó là trái tim thơ vàng
giúp tôi trong cuộc sống còn đến nay

đông hương


Tuesday, August 14, 2018

CÕI ĐI TÌM


Cõi đâu ở giữa vô thường
tôi tìm tự lúc mẹ sinh đến giờ
tên đường_bảng chỉ Chân Như
thật_ hư quốc lộ bắt từ có_ không
*
Trăm năm cỏ mọc một lần
lèi tèo sỏi đá âm thầm nhú lên
xứ gì nghe nặng buồn tênh
ơ con bà nó rẽ bên lối nào?
*
Gặp người trọng trách chiêm bao
_Đó, bên trái có hàng sao đứng chầu
thiên nhai xa độ bao lâu?
nhoẻn cười :_không biết, dường đâu...in là
*
Dốc kia là chốn phồn hoa
nghe chim về kể toàn là bi ai
mời nhau cốc rượu tỉnh _say
đừng mềm môi nhé rồi cay chua đời !

đông hương

Monday, August 13, 2018

LẠC VÀO CÕI THƠ



Bay cao lên giữa vô chừng
để nghe xáo trộn thinh không trở mình
quãng đời hội ngộ mông mênh
chiều cao_chiều dọc_điạ hình chưa quen
*
Lâu rồi ngày tháng lang thang
vòng quay tròn đã bao lần không nhau
nhớ thương nay cũng bạc màu
lọ là thơ mộng, nhũn_nhàu từ khi
*
Lang bang mãi kiếp thiên di
đâu ai xây tổ mà về ghé chân
vấn mây, mây cũng ngại ngần
thiên nhai cửa khoá, phân vân nẻo về
*
Người bảo: _Em bay cao đi
thật cao dễ chọn ngữ thi ngọt ngào
nghe người, tim bỗng nôn nao
may ra mình sẽ lạc vào cõi thơ
*
Ước gì mở được vườn mơ
như lời di chúc nhận từ ...thiên nhai.

đông hương



HUYỀN THOẠI MỘT ĐỜI CÔ ĐƠN


Ngồi khuya tỉnh thức_ ngẫm đời
con đường du mục cõi ngoài trần gian
với tôi, nhắm đúng trăng tàn
nhẩn nha nhìn hạc về ngàn bay cao
*
Ngồi khuya nứt_ nẻ tế bào
của tim_của ruột, cồn cào loạn thơ
riêng tế bào những giấc mơ
miên man mị mộng_hững hờ an nhiên
*
Ngồi khuya thấy rõ nhãn tiền
không là gì cả _ôm phiền cá nhân
ngày đi trên những phân vân
chờ qua biên giới phù trầm cải trang
*
Ngồi khuya tình cảm tri âm
giấu từ chắc thuở hồng hoang_giờ buồn
nhỉ ừ_ lo chuyện phiêu bồng
bay quanh ngày tháng_chồn chân_mỏi về
*
Ngồi khuya nhớ những đam mê
bỗng nhiên khờ khạo, bộn bề rối ren
mở chai giọt mặn lên men
hớp vài ngụm để cho quên sự đời
*
Ngồi khuya thẩm thấu tim tôi
chỉ là huyền thoại một đời cô đơn *

đông hương

*la légende d'une vie solitaire

Sunday, August 12, 2018

CHUYỆN NÓ VÀ TÔI


Nó đã không còn là tôi nữa
nó là kỷ vật chuyện liêu trai
bắt gặp một đêm tàn trăng cũ
nó ngồi trên mộ khóc cuộc đời
*
Chuyện buồn của nó tôi thường gặp
trong một vùng bên kia thế gian
khoảnh đất hoang vu đầy thánh giá
mà tôi quen đến vẽ linh hồn
*
Trong nghĩa trang buồn heo may gió
nó mở khung trời riêng nửa đêm
nó mời tôi đến giờ tương ngộ
độc ẩm cùng nhau rượu nhớ quên
*
Nó từ giã tôi, về với đất
tôi người ở lại, rất bơ vơ
người hỏi tôi nó là ai vậy
nó là chiếc bóng tôi trong thơ.
*
Lâu rồi nó bỏ tôi đi mất
trên mồ chỉ cỏ dại _ sa sương
tình cảm cho nhau chứ tàn tật
và tôi...cạnh mộ nó...không hồn

đông hương

Saturday, August 11, 2018

CÓ CHẾT ĐÂU MÀ ĐIẾU VỚI TANG


Rứa là thuở ấy nay xa quá
buồn vui cũng đã chết nhiều rồi
có giữ được gì, đôi mặt lạ
mình giờ như chỉ hai người dưng
*
Như mưa _ như nắng, trời thiên hạ
xưa quen_ nay gặp, bước đổi bờ
ngòi bút trầm hà theo năm tháng
lời_ý loãng dần _theo với thơ
*
Ta cũng ngây ngô, tin đời đẹp
như những lời thơ viết gửi mình
đâu ngờ chữ nghĩa xa chân thật
hiểu rồi, không cần phải chứng minh
*
Cũng phải cám ơn người thì sĩ
đẹp những vần thơ, xấu tâm hồn
bội phản từ khai thiên lập địa
miệng mở: Thương thì phải có...niềm tin
*
Thôi_sao cũng được...con bà nó
ai chết đâu mà điêu với tang...

đông hương



ƯỚC MỘT NGÀY VỀ THĂM ANH




 
Người đi vào tối, ( em ngoài sáng )
ngủ giấc thiên thu đất chiến trường
áo trận, giày Saut, giây lưng đạn
 nhuộm đỏ đường đâu đóTrường Sơn
*
Nghe những truông mây_ rừng lá thấp
thì thầm kể những cuộc hành quân
vết giày chưa đủ mờ trên đất
nón sắt nằm phơi bụng dưới trăng
*
Thư anh viết từ Khu Bưu Chính
con tem rách góc với thời gian
giòng chữ chưa phai...tình tứ lắm
_Hẹn một mai về...chờ nhé em
*
Kỷ niệm còn đây: thư báo tử
tim em như đập nhịp cuối cùng
thoi thóp ...sắp ngừng cùng hơi thở
nước mắt âm thầm tuôn thành sông

....

Tro anh, em rải như anh muốn
nửa ở Pleiku_nửa Thuận An
thật nhẹ như ôm anh đặt xuống
cho tròn tình Huynh Đệ Chi Binh
*
Một lạy này thay lời tình nghĩa
em vẫn là em_thuở gặp đầu
son sắt_dù đời ra sao nữa
vẹn thề như đã hứa với nhau

******

Em ước một ngày về thăm lại
đại lộ kinh hoàng_An Lộc nay
Cổ Thành Quảng Trị _cờ ba sọc
trên đất anh nằm...phất phới bay

đông hương



Thursday, August 9, 2018

MÂY BỀNH BỒNG


Mây bềnh bồng mây trôi về đâu
buổi sáng hầu như không có thật
đàn sáo đá bươi tìm độ nhật
tôi lo tôi mai mốt thế nào ?

Lá cũng dại, cứ đùa với gió
quên muà Thu rình rập sau lưng
cuống có ngày rụng về dưới đất
lại dập vùi, nhũn cả xuân xanh

Sao nghe tim thóp thoi lên_xuống
một vài lần hờ hững im thinh
tôi khờ khạo tin môi nở muộn
đợi ai về thắp lửa yêu tinh

Mây lại bềnh bồng trong trời cũ
chiều đi qua, nắng tắt lâu rồi
cây ô liu nhành nghiêng nhìn tổ
dụ chim về ở trọ cho vui

Tôi không anh, mai biết về đâu
đêm che màn, rưng rưng giọt nhễu
mấy sợi tóc đài trang_nũng nịu
tựa cổ mình, ưởn ngực nhìn sao

đông hương

Wednesday, August 8, 2018

MỘT LỜI TẠ TỘI


Xa xót quá, đã bao mùa Xuân _Hạ
ngày về thành, thân xác chỉ xương_da
không tù lao nhưng gây guộc_khằn già
một tay đủ, một tay còn cùi chỏ
*
Tuổi hăm lăm một thiên thần Biệt Động
từ lâu rồi anh trả lại quê hương
còn giữ cho em, chiếc áo hoa rừng
ba lô cũ thấm đầy hương máu bạn
*
Súng đã gãy, lửa thù còn ngùn ngụt
trong tim này dấu vết chiến trường xưa
anh nhớ người tình M 16 trong mơ
đêm bật dậy tìm claymore, lựu đạn
*
bạn thân anh, gục trong hào một sáng
một B_4o rơi đúng ngực, chết ngay
anh lặng câm, không nói được một lời
chỉ kịp tháo tấm thẻ bài đeo cổ
*
Chờ nếu tiện, mang về cho vợ nó
cùng thư tình nó vừa viết đêm qua
"...thư gửi em...không dài lắm...Lính mà
đọc chừng ấy vì khúc sau thấm đỏ

....

Anh đào thoát, không lao tù gian khổ
chỉ biển xanh, làm bạn với sóng thần
may không làm mồi hà bá _thủy thần
đến bờ bến tự do_nhưng ngực nặng
*
Anh xin lỗi đã qua bao mùa mưa nắng
không một lời từ giã bạn tri âm
không biết em chờ hay đã lấy chồng
người con gái đã một lần ước hẹn...

đông hương







Monday, August 6, 2018

MỘT CHÚT NHỚ VỀ TIÊU ĐẨU
*
Thuở ông đi công việc do vua sai đi bên Tàu, ông chỉ có một cái vali cũ mèm. Mẹ tôi thấy ông ra vườn mang vào mấy cục gạch đỏ bỏ vào vali cùng với một bộ đồ .
Mẹ tôi hỏi ông:
_ Tại sao cha đem theo gạch làm gì vậy?
Ông trả lời:
- Để cho nặng nặng một chút đó con.
Rồi ông đi.
Ôluông qua Tuu không bao lâu thì ngả bịnh, ông may mắn được một gia đình hai mẹ con người Việt Nam đem ông về cho nằm dưỡng bệnh và lo thuốc thang
Lâu sau ông hết bịnh, ông cảm ơn gia đình ân nhân đã lo lắng cho ông và ông xin cáo từ vì đã hết cônhiệm vụ, ông phải trở về nước
Sáng cuối cùng, cô gái bưng lên cho ông bữa cơm sáng rồi lui sau bếp.
Ông nhìn trong khay , thấy có mảnh giấy viết tay cô để lại:
_Chiều chiều lên bãi hái dâu
cành dâu thì bỏ, lá dâu chăn tằm
Bắc_Nam chút nghĩa đồng tâm
vương tơ luống những âm thầm đợi ai.
Ông không nói năng gì, trước khi ông chào mẹ con cô, ông để lại trong khay mấy chữ
_Kià ai lên bãi hái dâu
khi về nhắn nhủ một câu cho tằm
vương tơ, vương khéo kẻo lầm

MỘT THUỞ NHỚ VỀ...BIỂN ƠI



Trời nóng quá, làm nhớ về biển cũ
có vài ngày nhưng nhớ sẽ không quên
không cần ghi những khắc giây ngắn đó
vì là nơi tim mọc cánh thiên thần
*
Gom lại hết bao tâm tư lẫn lộn
buồn_với vui, nước mắt và tiếng cười
những bàn tay nắm chặt nhau_ lưu niệm
chân trên cát nồng dù sương khuya đã rơi
*
Biển về đêm, trăng vũ luân cùng sóng
biển lúc ngày, con thuyền thúng đậu bờ
mấy hàng dưa nhìn chúng mình, cảm động
"_Chúng vui đùa như hai đứa trẻ thơ..."
*
Trời quá nóng, mùa Hạ còn nằm võng
đòng đưa theo cơn gió nóng oi nồng
Anh xa quá _ không gian em trống rỗng
biết khi nào tim mới hết mùa Đông?

đông hương

Sunday, August 5, 2018

THÀNH PHỐ ƯỚT


Một ngày nào em sẽ trở phố thăm
có con đường mưa hoài không chịu tạnh
trời dị thường nếu không là lạ lẫm
vài vầng mây ưa mắc cở, trôi nhanh
*
Thành phố ướt vì mưa ưa nũng nịu
quen được vỗ về bởi gió thu phong
chưa cuối Hạ đã dang tay_ đuổi khéo
nguyên lũ ve đang rỉ rả phượng hồng
*
Đại lộ dài nhưng lối về ngõ cụt
bờ cỏ vàng lưu luyến_ mắt tương tư
có một thuở chúng mình hôn nhau hụt
làm em buồn nên môi_mắt làm nư
*
Em chờ đến đầu năm sau như hẹn
một đời người được nửa tháng không đau
đến để nhớ những giờ vui kỷ niệm
liệu...hôm về...nhận ra ...bóng anh yêu ?

đông hương



Saturday, August 4, 2018

NẮNG CHIỀU CÒN VƯƠNG



Nắng chiều treo trên vô hằng
cõi ta sắp đến, phân vân ít nhiều
tâm hồn lẽo đẽo theo sau
muốn tìm dấu ấn mai sau...thế nào
*
sắc_không như là chiêm bao
mất nay, mai có, tại sao _đâu cần
lỗi mình hay khoác bâng khâng
trên vai ngày tháng những lần sợ quên
*
Nắng chiều chiều nay thảm thương
héo như cô gái chậm đường... chồng con
gầy trên đám cỏ chết vàng
chút hanh tàn lụn chờ hoàng hôn qua

đông hương

Friday, August 3, 2018

TRĂNG THIẾU NỮ



Đã lâu lắm vắng vầng trăng thiếu nữ
soi giấc mình những khuya trắng không anh
làm trăn trở sóng giòng sông cảm xúc
nhẹ hơn mây từng thỏi nhớ vô hình
*
Trăng cuối mùa nhanh chân về ngủ núi
cảm hoài riêng tôi, nương náu trong lòng
tìm giấc ngủ không mấy tròn, ngồi đợi
biết tìm gì nhưng vẫn cứ thử mong
*
Vầng ngày cũ trên giòng xưa thơ mộng
xa lắm rồi, mấy niên kỷ trôi qua
theo thứ tự không gian và nỗi trống
cứ tròn lăn, tránh bờ nhớ vực hà
*
May còn lại cảm hứng thơ nguyên vẹn
cho mơ tôi đầy phong độ, chưa già
tôi gói ghém một tâm hồn thật trẻ
tuổi ban đầu là trăng vừa mười ba
*
Rồi mới đó mang hình hài thiếu phụ
tóc hạ tuần mang sợi nguyệt hai mươi
sắp rời khỏi khung trời tôi đang ở
để băng qua dan díu với mơ người

đông hương

NGỌN ĐỒI CỎ TRỌC


Ngọn đồi cỏ trọc, sâu từ chối
chim về không chỗ đậu, buồn cây
cái nắng ngủ ngồi, vô biên giới
chùm mây không sắc đứng ngây người
*
Phiến đá khắc tên người tử sĩ
lâu rồi phai nhạt dấu hương xưa
chữ với nắng mưa còn chỉ nửa 
thời gian_ năm tháng đã lu mờ
*
Quãng đường in dấu bao gục ngả
co ro xương cốt, bọc tàn y
sương trắng phủ thây, im lìm ngủ
say giấc ngàn thu, một kiếp người
*
Tôi lại trở vào cơn ngông cũ
im nghe tiếng đại bác vọng về
từ đã bao năm còn như thể
áo trận, giày Saut, tiếng Sát kề
*
Hạ Lào 31 còn vang dậy
 bom đạn rền nguyên dãy núi rừng
nguyên dãy Trường Sơn làm điểm hẹn
cho đàn lính trẻ yêu quê hương
*
Tôi tìm thấy dấu chân tình cũ
bằng tượng tượng thôi_ với trái tim
trên đỉnh Cheo Reo buồn muôn thuở
từng đêm nghe lời gió ru anh...

đông hương



KÝ ỨC HỘI AN


Khi tôi về lại thành phố này
thấy con đường chiều đang úa nắng
nguyên vẹn còn một vài tấm mẳn
nghe nao nao bời rối hồn nhiên
*
Thành phố rất hoang vu, hiu quạnh
ảo ảnh xưa còn sót bên đường
sông Hàn xuôi, con nước mênh mang
những chiếc lồng đèn lung linh _trầm cảm
*
Khi tôi về, nghe bước chân vụng dại
trái tim tôi nẫu _nghĩ tới anh
rơm rớm lệ niệm hoài ngày cũ
theo tháng năm nhựa sống không còn
*
Khi tôi về, lặng nghe cỏ khóc
kể chuyện người có thuở yêu tôi
cây cầu nhỏ lặng mình đứng ngó
nhìn thời gian chẻ dọc cuộc đời...
*
Vậy là hết, Hội An kỷ niệm
xa nhau rồi... lối rẽ càng ...xa

đông hương



Tuesday, July 31, 2018

HỒ CẢM XÚC MUỐI SẦU KẾT TINH


Mở đêm, nhẹ gió hiền lành
mây đùn mặc kệ, thả hồn đi Hoang
thinh không treo mảnh vàng trăng
có bầy dơi quạ lang thang_ vỗ ngàn
*
Mở tôi, ngọn suối sầu dâng
trong hồ cảm xúc, lâng lâng ngây hồn
ưởn người, mái tóc hoàng hôn
rủ nhau rơi nhẹ một màn bâng khuâng
*
Mở tim, gặp bóng tôi buồn
lặng yên trong một góc phòng_ đơn côi
bụi mơ cao quá mắt tôi
chỉ  khung tri kỷ chơi vơi sắc màu
*
Mở từng vũng mặn tìm nhau
cạn khô, còn lại muối sầu kết tinh
chen chân sỏi đá chênh vênh
chuyện mình sẽ lại gập ghềnh buồn vui
*
Mở toang lồng ngực ngậm ngùi
có_không hậu kiếp mà đòi tương như

đông hương

Monday, July 30, 2018

NÓ VÀ TÔI


Nó nghiêng về một phía
có kẽo kẹt đưa nôi
có giòng xưa bến cũ
những chùm dâu ngọt Truồi
*
Ngẩn ngơ thương cái dạo
nhãn lồng chín đòng đưa
lũ chim về hái trái
hồng bầng quân đang mùa

Chiều ngân chuông Thiên Mụ
chim nhạn nhắm hoàng hôn
bên ni là Bến Ngự
bên tê Vỹ Dạ buồn
*
chân giẫm trên đất đỏ
đường mang tên Huyền Trân
ngày xưa nhà Nội nó
chừ ở mô, xa _gần?
*
Cây bằng lăng tim tím
cây trứng cá sau vườn
bông anh trảo ngát lịm
hòn non bộ trước sân
*
Tình cảm lông bông lắm
biết bắt đầu từ mô
Nguyệt Biều hay Long Thọ
răng nước mắt hởi hồ
*
Nó lang thang từ trẻ
nhớ tiếng trống trường xưa
tô bún bò Mụ Rớt
Mang Cá tré_nem chua
*
Nó quay nghiêng phía ngược
Huế bỏ quên nó rồi
nó thèm và mơ ước
một lần nhớ cũng vui
*
Nó là người quen cũ
tâm hồn rất mong manh
mang cái họ Tôn Nữ
tên là hương phia đông...
*
Chừ lỡ nghe ai gọi
nó bùi ngùi...quay đi...

đông hương


Sunday, July 29, 2018

THẾ GIỚI TÂM LINH


Đi vào thế giới tâm linh
cõi riêng trên một thinh không mơ hồ
hai con mắt nhắm_hồ đồ
dung nhan trần thế ta bà đảo điên
Ta xin một chỗ, ngồi thiền
mong yên tịnh được tim mình một mai
chậm_nhanh rồi sẽ có ngày
chân ta chạm được cổng trời an nhiên...

đông hương

Saturday, July 28, 2018

GIÒNG MƯA CŨ


Cơn mưa nào nhớ SàiGòn
kéo theo với những lần buồn chạnh tim
xoè tay ra ngơ ngẩn tìm
mất đâu kỷ niệm _cái nhìn phân vân
săm soi_thắp đuốc tâm hồn
mộng bay từ thuở chiếc hôn giã từ
một mình trong cõi hư vô
giòng mưa hạt mặn vô tư rơi hoài...

đông hương

TRĂNG BỀNH BỒNG


Tối nay trăng lại bềnh bồng
chơi vơi trên ngọn hư không _lăn tròn
qua vòng đai của bâng khuâng

soi trên giòng biếc ...thanh âm vỗ bờ
dọi hình người giữa lòng thơ
tôi ngồi vẽ mãi...đến trưa cuộc đời
vẫn là mấy hạt suơng rơi
lạnh nên trăng cũng tả tơi như mình...


đông hương

Friday, July 27, 2018

TRĂNG BỀNH BỒNG


Tối nay trăng lại bềnh bồng
chơi vơi trên ngọn hư không _lăn tròn
qua vòng đai của bâng khuâng
soi trên giòng biếc cố hương ...lặng tờ

đông hương

CHUYỆN NGƯỜI ÔM M16


Trên đời, có  người đi, không hẹn gặp
thời chiến tranh ai dám hứa bao giờ
thuở mười bảy, đường đời em thẳng tắp
có đâu ngờ đường anh lắm chông gai
*
Anh chiến tuyến, em chăn êm, nệm ấm
chưa một lần nghe tiếng đại bác gầm
biết yêu lính, tương lai bấp bênh lắm
có gặp nhau, M16, tình nhân anh
*
Bộ đồ trận, màu hoa rừng, phù hiệu
Cọp 3 đầu rằn, đầu chiếc Mũ Nâu
oai chi lạ, người mình thương là lính
có ra sao, đời em vẫn muôn màu

**********************
Em mê đọc thư từ Khu Bưu Chính
gửi cho mình, người tình chiến trường xa
nào Vùng 1, Vùng 2...nào Quảng Trị
nào Hạ Lào, nào Khe Sanh...Pleime...
*
Những giòng sông quê hương nghe lạ lẫm
Sông O Khê, sông Thạch Hãn, sông Nhung...
cuộc hành quân Lam Sơn 719...
ngày anh về, bại tướng cụt một chân *
*
Gần nửa đời, trải qua bao mưa nắng
chuyện chúng mình vẫn đẹp mãi như xưa
trong mắt em, người em thương, Biệt Động
dù bây giờ  tóc lính cũng bạc phơ
*
Em viết  chuyện người ôm M16
nấp trong hầm, quên em gái hậu phương...
chừ thì đã bạc luôn màu áo trận
còn lại đây, quà cưới...viên đạn đồng !

đông hương

*Ý thơ Linh Phương




Thursday, July 26, 2018

XUÂN VỀ ĐI CHO NẮNG ẤM TÌNH NỒNG


Xuân  không về vì ngủ quên đàn én
em không mùa vì em xa rừng thiêng
mây lạc lỏng vì mây quên điểm hẹn
ngay viễn phương cũng đánh mất tứ miền
*
Đi cho khắp tìm đường về viễn xứ
biết tim còn nhựa sống để mà rong
đại dương rộng, lại dài, sao mà nhớ
đêm cuối cùng và mái tóc cố nhân
*
Từng bến đời viễn vông thành bến đợi
mùa qua mùa, rừng thay lá trường niên
chờ Hạ đến, Xuân đi, Thu không vội
sợ kéo dài tháng cuối lạnh cuồng điên
*
Anh đợi nổi em không vì hết gặp
lỡ tình mình meo mốc với thời gian
ngay âm vọng cũng bạt ngàn_sổng mất
em phân vân, mỗi bước mỗi phong trần
*
Em sẽ chỉ là em _nhiều hụt hẫng
một thiên thu ngàn trăm thuở đi đày
vào sa mạc, dấu đời in khúc uẩn
dán vào thơ làm dấu ấn vị lai
*
Em tìm Xuân, mang trở về đàn én
để không mùa hoài tội nghiệp người mong
cứ nức nở mãi luôn mười hai tháng
Xuân về đi, cho nắng ấm tình nồng.

đông hương

Wednesday, July 25, 2018

NHƯ THUỞ...


Dải khói lam vờn nghiêng, duyên dáng
Hạ vàng trên lưng gió, bồng phiêu
hàng đá ngắm hồ sen_ hôn nắng
tịnh yên nghe tiếng vi vu chiều
*
Em thẩn thơ rong chân vườn cỏ
tay đùa, chạm đoá bồ công anh
mái tóc em nghiêng, lơi lả gió
có gì như thuở mới... thương anh

đông hương

NAY MAI


Nay mai còn được những ngày
trời cho diễm phúc nắm hai tay đầy
gọi là phong phú oằn vai_
lên rừng_ xuống biển bảo hoài ước mơ
*
Biết còn ai thích xem thơ
để nghe tình cảm chạy trờ về tim
để nghe con chữ tròm trèm
thương yêu_ ghét giận làm mềm lòng đi
*
Thơ tôi thuộc loại dung nghi
đừng cho sáo nghữ tích di ý _lời
xin mai còn sống thơ tôi
gõ thêm trang sử không lời đắng cay
*
Nếu mai cầm được những ngày
thấy mình diễm phúc còn người mê thơ...

đông hương

Tuesday, July 24, 2018

BÂT CHỢT CHO ANH


 
 
Mời nhau một chung rượu sầu
 vài ba hôm nữa quên nhau mất rồi

tạc thù đi, hớp giao bôi
để mai còn nhớ được lời từ tâm...
cạn rồi, còn lại nín câm
tặng nhau một nửa trái tim nghẹn ngào
thật thì cũng chằng là sao
mỗi người mỗi ngã, trước sau.. phải đành...
 
đông hương

CỜ THẾ


Ta nghĩ phận mình con cờ thế
chờ thời đi trám chỗ yêu thương
có là tictac, không cho để
tình cảm chìm sâu vũng dị thường

đông hương

TÌNH NHỚ


Vài ngày nữa chỉ còn tôi ở lại
ngắm vô thường rồi tiếc những ngày qua
sao không để cho trăng_ sao giao hợp
vui một đêm rồi nhớ cả một đời
 
Một thời nhớ_ để thời quên làm chủ
không hẹn ngày về lại ngõ đường xưa
con dốc đứng ưởn lưng chờ _vàng võ
nguyên thiên thu hụt hẫng mổi giao mùa
 
đông hương

NỐT THỜI GIAN



Buổi sáng vườn im nghe sương sa
lóng la lóng lánh dưới nắng ngà
đàn bướm muôn màu vui luân vũ
nhạc nốt buồn vui những thiết tha

đông hương

Monday, July 23, 2018

CHUYỆN THỜI GIAN MƯA NẮNG


Ngày có chậm ngày vẫn theo năm tháng
đêm có mau thì đêm vẫn vào khuya
gió có cuồng bao nhiêu rồi cũng lặng
nắng lỡ nhàu thì nắng sẽ thành mưa
*
Em có buồn, em chui vào thơ vậy
mắt dỗi hờn, tia ảm đạm màu Đông
tim nếu đau, vết trầy da rỉ đỏ
hạt tình sầu chìm nổi giữa mênh mông
*
Em ưa hỏi mình có là dị mộng
sao lời thơ gõ toàn chuyện hoang đường
hay vì người là giấc mơ ảo tượng
lúc tỉnh rồi, tất cả chỉ dư hương
*
Nay mây xám ngày mai mây sẽ trắng
trời có sao, mưa nắng sẽ luân phiên
lúc đúng ngọ, chân mình chạm lên bóng
lúc nửa đêm, cảm xúc nở theo miền

đông hương

Sunday, July 22, 2018

CHUYỆN HAI GIÒNG SÔNG



em chạm tay trên mùa thu bềnh bồng
để nghe thấm những giòng lời nức nở
 anh cúi xuống ...thì thầm...cho em nợ
món nợ anh , em sẽ trả vuông tròn
@
em úp má trên lòng chiều nắng cũ
cuối Hạ rồi, chợt lẩm cẩm giọt mưa
sao đôi mắt xè cay  nhiều gió trở ?
quắt quay buồn, hạt quanh khoé đong đưa
@
bao mùa lá  bao mùa mưa qua mất
cánh phiêu bồng trong trời rộng mênh mông
dọc sông sông em biết đâu chừng xuôi đổ
hoà giòng R. sóng vỗ mạn ngược nguồn
@
mắt em chạm trên mùa thu tình cũ
Toulouse nắng hồng, Garonne nhẹ xuôi
giòng mới quá, chưa một lần gặp gỡ
nối Đông _Nam, hai góc phố tìm nhau
@
môi anh chạm lên Toulouse muôn thuở
dáng em chờ ngơ ngác, mắt heo may
lời rưng rưng quấn nỗi sầu trên nửa
vành môi anh nồng ấm, đợi từng ngày...

đông hương

GHẾ ĐÁ CÔNG VIÊN


Ghế đá công viên một trưa thành phố
đàn sẻ cũ hè đáp xuống thăm tôi
tôi ngồi vắt mơ thành bông hoa lệ
thả vào mây bay đến một vườn trời
*
Ghế đá công viên, mình tôi hành khất
xin xỏ cuộc đời tia nắng hong tim
nhắm mắt, đan tay...một thời hạnh phúc
giàu ơi là giàu ...nụ cười chao nghiêng
*
Ghế đá công viên, tượng là người mẫu
xiêm áo mặt trời_tóc gió lao xao
lùa vào tóc tôi_ sợi phiên phiến nẫu
nằm thiêm thiếp buồn_tích tụ chiêm bao
*
Ghế đá công viên cuối mùa hồng Hạ
ngày mai Thu về tình cũng xa đi
bỗng nhớ SàiGòn, nụ hôn vội vã
vòng tay lỏng dần...tôi hoá thiên di

Ghế đá công viên, hồn tôi viễn xứ
giẫm trên nắng mưa, sợ bóng nhũn vàng
sợ xa mặt trời, bóng em ủ rũ
mai mốt ai còn đủ sức lang thang...


đông hương

Saturday, July 21, 2018

ĐI TÌM DẤU HƯƠNG NGƯỜI

 
 
em thì thầm gọi nhớ cũng xa bay
càng đơn côi càng thảng thốt ngậm ngùi
giấu mặt xuống, úp đôi môi thấm lạnh
*
Nếu trái cấm  quay lưng đâu dám cản
cứ âm thầm băng lại vết trầm kha
ngủ quên đi trong giường mộng mặn mà
lỡ thương tổn chỉ có thơ cảm, nuối
*
Quãng nhớ ấy đưa tôi về cực cuối
hy hữu nào trời đã gửi mừng tôi
bánh xe lăn theo thổ mộ dốc đời
tim lýnh quýnh đánh rơi từng nhịp đập
*
Không cần hứa, dù có vài khoảnh khắc
đủ lặn người nghe hạnh phúc trào dâng
trọn vòng tay tha thiết và ân cần
ôm thật chặt vuông tròn ngay quãng nhớ...
*
Em lang thang, đi lượm từng hơi thở
kết thành giòng nỗi nhớ để dành mai
nếu hôm sau tìm được dấu hương người...

đông hương

Friday, July 20, 2018

EM


Em đâu phải giọt sương mà sợ vỡ
em chỉ là một hạt nước mưa Thu
em sống với không khí chưa phân rã
và nhâm nhi chút mật ngọt sa mù
*
Buồn_ đảo lộn cả lũ phong_ mưa gió
chắp cánh về rừng cũ kiếm truông mây
em khêu gợi cho tim quen mở ngõ
rồi lén vào huyết quản uống cho say
*
Em chẳng phải là tình thương_nỗi nhớ
mà chỉ là một ảo tượng ngẫu nhiên
anh một đời đợi một lần gặp gỡ
vấp phải em trên khoảng cuối tiền duyên
*
Em có thể một sợi mây sắc tím
một giọt buồn trong giòng giữa quê hương
một tàn nắng nhạt hoàng hôn sắp lịm
một âm vang của Angélus cuối cùng
*
Em chỉ là làn dạ hương tuyệt vọng
trên gối người đêm mị giấc mơ hoang...

đông hương


Thursday, July 19, 2018

CHỢT HIỂU



Tôi ngồi viết mãi, quên nhìn lỗi
cứ vẩn vơ nhiều với sớm_ khuya
với bản nhạc đời chua thêm muối
một khúc kinh cầu mặn chát môi
*
Sự nghiệp có vài trang thơ cũ
nhìn qua bên cạnh những trang người
ốt dột_ ngỡ mình đinh vũ trụ
ngón ngà tha thướt lượn_ vênh vao
*
Chợt hiểu ra mình như hạt cát
nhỏ nhoi tầm thức lại ngông cuồng
vỗ ngực hợm mình_ ta đây lắm
chép mà ngỡ đã vượt Vũ Môn...

đông hương

NẾU MAI


Nếu mai tôi chết, xin đừng bỏ
vào quan tài và chôn ở nghĩa trang
xin được đắp người tôi cờ 3 sọc đỏ
và xin mang xác về Kontum
xin được đốt tôi thành tro bụi
*
rải một nắm tàn ở Pleime
một nắm trên Hạ Lào_đồi 31
một nắm trên quãng đường liên lộ 7
một nắm đưa về đèo Cheo Reo
một nắm còn dư ngay Dakto
một nắm cuối cùng trên Charlie
*
Nguyện vọng của tôi bao nhiêu đó
ước ai cho một chiếc áo hoa rừng
đội cho tôi chiếc mũ nâu Biệt Động
hay mặc cho tôi áo màu xanh của biển
thêu 4 chữ TQLC, hay màu đen của ĐPQ
Xin hoà bụi tro trên đường xưa hoà máu
của những anh hùng đã ngủ giấc thiên thu
*
Nếu anh, khi đậy nắp quan tài lại
nhớ thắp cho tôi nén hương lòng
đừng quên phủ lá cờ danh dự
vì tôi là một hậu duệ của QLVNCH
và anh đã đặt tên tôi là Em Gái Hậu Phương...

đông hương

MỚI RÕ...


Chỉ có lòng ta ưa bời rối
mị người trong những giấc mơ khuya
khi tâm không ngủ, vương vời vợi
qua lá tình thư gõ trật từ
*
Mới rõ là mình trong hư ảo
ngay từ lúc đến_ đến ra đi
tim cuồng mật ngọt lời yêu sáo
lúc dở dang thì đã chúc di...

đông hương


Wednesday, July 18, 2018

THUỞ NHỚ ẤY...


Có cô bé ngủ trên mây mơ ước
ước một lần nhìn được tuổi ngày xưa
về lại thời ông trăng cũ mới vừa
lên 4 tuổi, võng Mệ đưa kẽo kẹt
*
Thuở nhớ ấy, lời Mệ ru chưa chết
Mệ còn ngồi đêm vuốt tóc, xoa lưng
dành cho em bầng quân mọng hái vườn
chùm nhãn, khế, múi thanh trà Lương Quán
*
Thuở nhớ ấy, con vện vàng làm bạn
quấn quít nhau, dù ngày đói, ngày no
Mẹ em đau, Cha phải gửi nhờ cô
nghe nặng nhẹ mỗi ngày, đau tim nhỏ
*
Thuở nhớ ấy, chưa bao giờ thiên cổ
vẫn nghẹn ngào dù bạc tóc hôm nay
mỗi quay về, vẫn châm chích, rứt ray
thêm con vện chết trên tay một sáng...
*
Thuở nhớ ấy, vết thương đời còn nóng
Mệ chừ mô... phản gỗ Lim giữa nhà
hôm trở về em muốn ghé ngang qua
thăm vườn cũ Nguyệt Biều, giàn hoa lý...
*
Thuở nhớ ấy, tấm chăn bông Mệ vá
nửa đời rồi...tất cả chỉ chiêm bao !

đông hương


Tuesday, July 17, 2018

MỘT LẦN


Một lần muốn thử bể dâu
tôi xin sống với ngàn sau_chấp đời
mộng người trong giấc mơ tôi
cõi riêng với những nụ cười dễ thương
*
Một lần mở nút tâm_ thân
thả rong làm cuộc phiêu bồng thăm trăng
dị òm_mắc cỡ_vô duyên
mình mong manh áo xiêm quàng khoác vai
*
Một lần khẽ nhón gót hài
tôi ôm lẽ lặng tròn tay_mị người
cơn mê lảo đảo_chơi vơi
cô đơn hào sảng niệm hoài cõi mây
*
Và tôi cứ thế miệt mài
đêm đi_ ngày nghỉ, thiên nhai... đâu rồi ??

đông hương

NẾU MAI NÀY KHÔNG CÒN THỨC DẬY



Tôi mới hiểu được gì là tâm trạng
ngồi vuốt ve gom hết nỗi vui buồn
mỗi sắc thái mang một màu lãng đãng
như màu cầu vồng sau cơn mưa giông
*
Mừng cũng vậy rồi mưa trong đồng tử
cứ vội vàng nuốt trửng những mơ tôi
có lắm lúc tâm hồn cuồng phong lũ
hay ngọn triều quất  bãi lúc không vui
*
Có những khi ngồi một mình ao ước
ngày mai đây nắng sớm sẽ thật hồng
ngày mai đây trời xanh màu bích ngọc
ngày mai đây đời tôi hết phù trầm
*
Tôi ngạc nhiên vì chính tôi lẩm cẩm
trái tim già không biết sẽ đập lâu
bao thời gian, hỏi rồi không dám đếm
lỡ đêm này ...mai thức dậy... ở đâu?
*
Cám ơn trước người tình và hương ái
rất yêu chìu, cho tất cả niềm vui
cho tất cả niềm tin và nhẫn nại
vì tôi ngông, mà vẫn nhớ thương hoài...

đông hương