Tuesday, June 29, 2010

NHỎ À !







Tôn Nữ ơi ! Hôm nào anh trở Huế
Hành trang anh , hương vị chuyện chúng mình
Thương chi lạ , em tôi :"cô bé lệ "
Anh gọi bằng "đôi mắt ướt liên miên "

Tôn nữ ơi !Nhớ mở trời nội điện
Muốn nhìn em trong sắc áo hoàng gia
Đôi mi cong , giấu những tia e thẹn
Vành môi nồng , chiếc hôn gió đơm hoa

Anh đem soan hòa trong màu tím áo
Anh chọn sim nhuộm quai nón người yêu
Trời ước hẹn , thơm mùi lá long não
Sáu vài cầu theo nhịp bước chân, xiêu

Dìu em đi trong sân chơi Đồng Khánh
Giữa phượng hồng, mưa lá gió bay mau
Chiều cuối nắng , hoàng hôn về Kim Phụng
Đầy mặt đường dấu hai đứa bên nhau

Đêm tình tự đầy ánh trăng Vỹ Dạ
Dành riêng em , tròn như trái mù u
Mùi cay trầu chợ Dinh , cau Nam Phổ
Anh dừng luôn chân lãng tử Nhỏ à !
đht

HẠ VỀ CHO TUỔI EM...





Hôm nay ngày cuối tháng
Mùa xuân vừa ra đi
Trả lại trời hồng nắng
Cho tuổi em dậy thì

Tựa thềm hong mái tóc
Mái tóc vàng cánh nâu
Sợi lụa trời anh thích
Chừng như lúa trẻ màu

Buổi trưa cầm mây hạ
Trên tay mời em vui
Thư anh xanh cánh lá
Vị ngọt thắm thay lời

Hồn em rong chân bướm
Vào cõi mộng ngời hương
Giữa vườn vồng hoa tím
Vươn đóa hồng : Em Thương !

Em bay trên ngày tháng
Tim mình nũng nịu môi
Ngoan em tình trong trắng
Thương anh ? Khoảng triệu đời

Ngững nhìn đêm cuối tháng
Vầng trăng đã ngủ rồi
Khung cửa chờ qua sáng
Nên khật khờ khuya rơi

đht



BỖNG CHỐC MÀ ...




Bỗng chốc mà bay theo nẽo thơ
Mênh mông, mênh mông , ơi dại khờ !
Em biết tim mình vừa mở cửa
Vườn hồn một tối kiểm hoa mơ

Có lẽ khuya em lên tiếng nói
Vầng trăng tuổi ngọc xuống làm người
Trong màu tím đoá môi hoang dại
Chưa hiểu mình rong tim của ai

Nhạc cũng giao lưu với phím đàn
Điệu tình hôn lén tóc màu trăng
Nên nhung rủ nhớ vào tâm tưởng
Sau phía hồn, tim bỗng lang thang

Mơ nào ỷ lại, cứ thức thao
Tên là : Tình tự với trăng sao
Vòng tay ai trống chờ em đó
Thương vội vàng đi ! khỏi vắng nhau

đht

VẪN MONG





Vẫn mong đằm thắm con đường
Tội chân hạc nhỏ giẫm sương đêm buồn
Triền mơ lên dốc sau cùng
Trên tần số giọng người , cuồng lòng tôi
Cõi mưa rớt hạt ru mời
Chừng khi rời rã những lời tình xa
Vẫn mong tiếng nói âm thoa
Bảy về chiều ngược thôi va chạm sầu
Duỗi dài đôi cánh , nghiêng chao
Bầu pha lê tím nhoà màu không gian
Vẫn mong còn đó duyên phần
Nằm trong cực lạc bình tâm hạc hồng
Vẫn mong bỏ thói phiêu bồng
Tìm nơi dừng cánh đậu vòng tay thương

đht

Saturday, June 26, 2010










VÌ HAY VIẾT CHO ANH

Thật là khó, thơ em vì hay viết
Đầy tình yêu , luôn hương ái ngọt ngào
Nhưng riêng cho anh, nên lời rất thật
Nói về mình , về Anh -Em, về nhau

Em đoán biết , thơ em hay theo gió
Dừng chân đâu ? Ai có hiểu thơ không ?
Có khi sông trăng , có khi chỉ cọng cỏ
Giữa tim mọi người , hình như viết cho chung

Thơ là mây, là sao , là biển mặn
Thơ em là mơ, là mộng, mối tình đâu
Viết cho anh , lại lạc vào tâm trạng
Ray rứt người , đời , vài trái tim đau

Nhưng thơ em không bao giờ màu chết
Vì tình yêu ngự trên tấm thảm thần
Đường của chung , một không gian riêng biệt
Không có người , chỉ mỗi bước Anh - Em

đht


Friday, June 25, 2010

TIM CẢ HAI DẬY THÌ





Đi tìm từng phố núi
Chiếc hôn dài liên bang
Từng thành phố , thành phố
Từng con đường bỏ hoang

Đi về di tích cũ
Có khung trời màu thương
Buổi sáng hồng , mây tụ
Rơi giọt buồn hơn sương

Đi tìm, tôi du mục
Tôi lần gần bước tôi
Cỏ tang bồng tự mọc
Chôn giấu luôn chân người

Đi tìm rừng ân ái
Dấu tay ngày xưa ghi
Tên người , tôi nhập lại
Tim có nhau , dậy thì

Đi tìm lòng con suối
Có bóng người hôn tôi
Đắm đôi môi thơ dại
In đậm nét tim cười

Đi tìm , tôi đi tìm
Vì tôi thương phố núi
Chưa biết mình hạt bụi
Bay hoài quên cả tên

đht




Tuesday, June 22, 2010

GIÓ HÁT TRÊN SÔNG TRĂNG


Em ngồi đếm tuổi tình xa
Trên cao gió hát đoản ca trùng phùng
Chuyện tình dìu dặt câu thương
Trời sao tĩnh mịch bên vườn trăm năm
Cất cao giọng nốt phong cầm
Chừng như hoàng hạc bay dần sau mây
Vũng thu cạn nước , héo mày
Giọt màu không thủ, dại ngây rạc rời
Khóa em anh mở đi người
Tận sâu cung cấm là trời thương yêu
Trăng ơi ! say bước chân xiêu
Chẳng ra chỉ tại tim phiêu bồng ,rình
Anh ươm gieo chuyện chúng mình
Em đem gió ướp thơ kình với mơ
Trăng nì ! tháo nút tâm tư
Hồn nhau ngập một canh bờ cỏ tương
Đêm trăng lạc bến cửa sông
Đêm sông dậy gió hương tròng trành nhau
đht

Monday, June 21, 2010

ĐI GẶP


đi gặp từng con phố
dừng nghe chuyện chúng mình
quày ngược về đại lộ
em buồn , đứng nín thinh

gật gù đôi mắt quáng
khói trà nóng bốc cay
dốc một mình rượu cạn
khật khưởng ngồi tìm say

em cho hồn vượt mộng
gát lên vài nấc thang
chiếc cầu ngang cõi rỗng
chỉ mình em biết đường

em chặn từng con phố
xây vòng nắng quanh đêm
hỏi giùm người có thể
nhận cất giùm tim thèm

ráng mây hồn thảo dã
gọi em "cô tìm anh "
bay về chiều tuổi nhỏ
có nguyên em để dành

đht

MÙA THU ĐI TRÊN CHỜ


Ngắn giấc ngủ
ngắn mơ, em thao thức
Mộng lại vào
đầy phố vắng Paris
Hồn rưng rức
con tim ngồi phố học
Uống những gịọt đen
café đắng , đổ lì

Dấu chân mây
trắng từ bên kia biển
Ngược sông Seine
chấm từng vệt , tần ngần
Đêm trên mưa
buồn , platane ướt lịm
Thương giùm em,
đèn Pont Neuf lu câm

Mình xa em
tháng mười xưa chưa cũ
Métro ù lì ,
trận thượng hờn anh
Vẫn biết yêu
với thương đầy từng phố
Tình yêu anh
dành cho cao hơn cả Eifel

Nay chủ nhật
ngón tay buồn, đếm nhẫm
Em lang thang
theo đàn sẻ qua cầu
Ngẫm nghĩ , ừ !
mùa thu còn mấy tháng
chờ cái giờ
phi cơ xuống ngắm môi nhau

Trận nước mắt
khóc vui ướt vai áo
Ghì đầu em
vòng tay ấm thế lời
Mặc chung quanh
Chỉ Anh -Em , huyền ảo
Cõi trời mình
thêm đúng bốn vành môi

đht

XA MỘT GIÂY


Em xa anh một giây
Một giây tim trở tím
Tim xa anh một ngày
Em xanh xao từng đêm

Dù nắng có về ngay
Tình nắng không đủ ấm
Để ru trên hồn này
Băng đá đóng đầu hôm

Biết nếu buồn xa nhau
Mới thương niểm gặp lại
Mái tóc mơn mởn màu
Rũ vai khúc khích vui

Mười ngón nhận thương yêu
Từ đôi tay ưu ái
Lòng mi trở diễm kiều
Mở khoá giọt quanh môi

Tia mắt dịu ôm em
Môi tương lai ấp úng
Nụ trong veo đầy miền
Cười sau mắt anh thương

đht

Sunday, June 20, 2010

KHI HẠT LỆ VỪA HAY ....



Khi hạt lệ vừa hay em nước mắt
Dìu chân mơ đi thẳng ngõ tim rừng
Mơ anh đứng bên bóng cây đối mặt
Thử viết tên anh lên nụ hoa buồn

Khi hạt lệ đổi màu , em rươm mắt
Rơm rớm chào , quẹt tay phớt qua nhanh
Ai biểu yêu chi nên tim thắt chặt
Đôi môi tìm lời , vỗ trán lăm nhăm

Khi hạt lệ buồn, lên nguồn viên tịnh
Lá rơi chập chùng , bay hẳn lên không
Còn lại cành khô lạnh , trân cảm xúc
Níu được gì đây ? suối nhớ đổ đồng

Khi hạt lệ chờ , em say nước mắt
Băng băng sông , về bên phía thưa hồn
Toàn đá sỏi, dọc dài theo tuyến lạch
Rưới trọn ngày , chưa thấm cánh đồng hôn

Khi hạt lệ hiểu em là nước mắt
Tình cho anh vừa hồng chớm chân trời
Em soi đuốc bình minh , tìm khuôn mặt
Khuôn mặt người em thường gọi : Mình ơi !

đht

Saturday, June 19, 2010


Em đừng bay như cánh chim
Mỗi lần anh nhớ biết tìm đâu ra ...
Thơ của ..

Trước mặt biển, em hải âu mõi cánh
Đứng lặng từng chiều , mõm đá chơ vơ
Trời đất đão , tưởng em say rượu mạnh
Không ! Tim mình vừa ra khỏi cơn mơ

Biển thênh thang, thủy triều hợp , tan rã
Thè lưỡi sóng dài liếm cát u hoài
Đôi phía rèm mi , hai hàng nước ứa
Ruỗi rong chảy thành suối giữa lòng tay

Chân em lang thang, lún sâu cát mặn
Mắt lại xè cay, chằm chặp hồn chiều
Sau lưng mặt trời, có cơn gió thoảng
Em nghe được lời người thương vói theo

Em vọng ngàn mây , chỗ trời anh ở
Đậu đỡ ngọn buồm , nhắm hướng tim nhau
Muốn mình tự bay, đôi cánh quá nhỏ
Sợ sức gió cuồng bẻ gãy làm sao !

Vươn cánh em bay, vì thương nhớ quá
Trong trời mông lung ,sức cũng sắp tàn
Hơi thở mòn dần , nhưng em mặc kệ
Em chỉ mong mình rơi đúng tay anh

đht

Friday, June 18, 2010

MỖI KHI ...


Mỗi khi buồn, em bày đặt nhớ
Mỗi lần nhớ ; em ghé quán mơ
Tim ngồi , nổi hứng làm thơ
Tâm tư xáo động ẩn mờ thủi thui
Tay em con chữ ngủ vùi
Mộng bay từng sợi rối nùi nguyên trang
Lúc buồn, hàng chữ dọc ngang
Mỗi khi mực thở , ngòi ngoan thuộc lòng
Giận mình vẫn thói cuồng ngông
Lần tìm cuối ngón quẹt giùm nhanh môi
Mở hồn , bóc mấy múi vui
Cho anh khỏi quở : Em tôi buồn hoài !
Mỗi giây , mỗi phút yêu người
Buồn vui lẫn lộn cược trời minh tâm
đht

MÀU ÁO XƯA




Anh về lại Huế một trưa
Mùa thu nên đã quá mùa phượng bay
Tìm em qua lớp khói dày
Ngó ngang Đồng Khánh tóc mây thơm nào

Có còn gót guốc thương nhau
Mượn cầu nhắc lại trời màu áo xưa
Màu sim hay tím vừa vừa
Em tôi còn thích hoa mùa hạ không ?

Nay mông lung lắm nhớ nhung
Nón nghiêng tuổi ngọc quai chùng lòng tay
Quãng đường Lê Lợi còn đây
Mùi hoa kỷ niệm em ngày mười lăm

Trang thơ xác bướm ngã vàng
Gom từng hạt nước mặn ngang cánh rèm
Đưa lên môi , uống lệ em
Gọi là giọt rượu của men hương ngầm

Sân ga, anh đứng âm thầm
Tình cho em vẫn mọc mầm trong anh
Gió chiều chuyển lạnh bờ sông
Lang thang núi cũ nghe rừng thông reo

Dáng Hương chảy nhẹ , diễm kiều
Tưởng em thấp thoáng một chiều Kim Long
Trường Tiền đón bước lưu vong
Nhỏ ơi ! thương cứ ruổi rong tim này !

đht

ĐÁNH VẦN


Đánh vần lục bát thơ tim
Vũng hồng vạn cổ còn y nguyên phần
Bậc cung lên bổng , xuống trầm
Ghẹo hàng chữ láy trên tầng phím ngang
Câu anh lục bát vần bằng
Câu em lục bát cong đàn, chùng dây
Mình ơi ! Nhớ lắm vòng tay
Rạc người em đuổi buồn ơi là buồn
Dành anh lục bát giòng thuần
Dành em , thương đệm nhạc cùng với thơ
Em xin làm kiếp tằm mơ
Để Mình nuôi kén ươm mùa ửng duyên
Mai về chuyện hai đứa mình
Vẫn bài lục bát nặng tình tào khê.
đht

CÓ NHỮNG THỨ


Có một thứ
gọi nôm na : da diết
Có mối tình gọi là bất diệt
nên tim vẫn
không bao giờ mõi mệt
Khi tim đập cho người
muôn khiếp nhịp thương yêu

Có một thứ
người đời gọi là hạt lệ
Nóng hổi rơi
những lúc mắt không cười
Hay những bận
xanh xao , ngồi kể lễ
Tự nhiên buồn
nhớ những khuya vui

Có một thứ
gọi là sau đáy mắt
Tấm gương hồn
rọi đúng tim nhau
Dấu mười ngón tay
ôm chầm lấy mặt
Kéo vào lòng
sợ thời gian qua mau

Có một thứ
em luôn nhớ mãi
Chiếc lâu đài
anh dựng cõi toàn thơ
Anh chôn giấu
biết bao nhiêu của cải
Dành cho em
mai lúc đón em về

đht

Thursday, June 17, 2010

HỒI MÔN CON GÁI


Ngược trời , anh ghé thương em
Mấy mùa mới được một lần trăng yêu ?
Cạnh nguồn cỏ dáng liêu xiêu
Vớt hồn sông cuộn trôi cheo chéo bờ

Em lần tới thuở ngày thơ
Biết chân có nỗi qua mơ thượng ngàn
Em gom tuổi ngọc dần dần
Hồi môn con gái để dành từ lâu

Mai nào khoác áo cô dâu
Tia anh ngàn sợi nhớ màu len kim
Tình anh cho : nút khuy tim
Chằm thêu từng dãy thuỷ kiềng pha lê

Con trăng vui quá, dợm về
Ôm hai tay hộp quà , kề má hôn
Chiếc hôn đậm ánh môi nồng
Lời anh âu yếm em giòng sông thu

đht

THƯƠNG CẢ ĐỜI


Em hay giận những lối đi quen thuộc
Tại lỗi buồn anh, hon héo vành môi
Mai một nếu , thơ em lỡ quay quắt
Chỉ cần một lời là đủ vui tôi

Biết có phải thư đi từ nguồn nắng
Viết về tình yêu , lại mãi nhớ người
Nhớ đến nỗi uống thư , em thấy mặn
Tâm tư chòng chành , rủ lệ ra khơi

Lúc quá đói thư anh , tim trở ốm
Hơi thở gầy gò, ôm mi cay nồng
Chỉ một phút xa nhau , môi độc ẩm
Chung trà pha lê,cố nuốt giọt sau cùng

Em mới hỏi tim vì sao nghèn nghẹn :
Vòng tay anh quên khóa , lại lang thang
Đi con đường thấy anh chưa bên cạnh
Ngàn lần bơ vơ, đợi đến võ vàng

Em đem gíó, thế mực thường hay viết
Em đem mây thay trang giấy màu trời
Tất cả mơ em , trở thành như nhất
Thương cả đời , thương chi lạ Mình ơi !

đht

Wednesday, June 16, 2010

HOÀNG HÔN LỬA






Chiều tháng sáu , tim mon men biển núi
Bâng khuâng theo bánh xe lửa tròm trèm
Dãy mây tím cô đơn, tìm nhau hỏi
Mấy kiếp rồi mới mọc nỗi trăng đêm ?

Núi đứng xa, lặng thinh ngong ngóng biển
Có phiến đá hòn chồng , hòn vợ buồn thênh
Hải đảo phối âm , nằm nghe gió thở
Hơi xôn xao lên xuống , sóng dịu hiền

Cuối chân trời , hoàng hôn chưa chịu nghỉ
Còn vật vờ , nhấp nhứ bóng loang quanh
Sợ lấm chiếc áo lửa hồng tắt tị
Đêm không đèn, ai đứng đó thắp trăng?

Hoàng hôn lửa , nhúng tay vào nước mặn
Bánh xe tròn chìm dần xuống ngoài khơi
Em sửa soạn đi , tim chưa kịp ngắm
Bước nhỏ thương anh, cho cả cuộc đời

đht



TRĂNG CÚI XUÓNG


Trăng cúi xuống
nhìn anh , tâm mi ngủ
Em đem mơ về
vuốt tóc, lời ca dao
Lời ca dao
chiều sâu lòng tim nhỏ
Mộng đi Mình
em lóng lánh chiêm bao

Sao bàn bạc
theo trăng cùng vượt biển
Tìm mắt em
tia ánh sáng đưa đường
Qua phòng phổi
em vừa quét dọn sạch
Dựa mé giường
đắp cho anh yêu thương

Ngủ đi Mình
đặt đầu anh lên ngực
Nghe tim ru
À ơi , nhịp dịu dàng
Ạ à ơi !
chiếc hôn ai mật ngọt
Tìm môi nhau
hơi thở ấm hương trăng

đht

Tuesday, June 15, 2010

MÂY LANG THANG



mây lang thang
đọng thành cơn mưa nhỏ
rơi trên rừng,
chảy theo suối sông trăng
bỗng một hôm
đòi lạc loài qua phố gió
nhưng gió chập chùng ,
về núp dưới tay sông
tia mắt hắt hiu

sông thương mưa chi lạ
về với nhau đi em,
sông với núi đầy dẫy tình
lang thang quá
e có ngày mưa trở lệ
tim lại chùng
nặng ngọc tuyết mùa đông

đht

CẢM ƠN LÁ


Em đang say
hay cuống chưa định hướng
Tại gió lay cành
hay thấy ta buồn ?
Cảm ơn em
hiểu tình ta sâu đậm
Một bóng hình
ngàn kiếp vẫn vương mang

Cảm ơn lá
không muốn ta héo úa
Em nhặt hạt mưa
tưới lên tim chùng
Rung rinh cánh
điệu luân vũ cùng gió
Sợ mắt ta mưa
mãi những giọt khôn cùng

Ta biết hồn
cùng con tim làm ngặt
Đem tương tư
ngâm rượu khóc trăm năm
Rượu khóc trăm năm ?
là rượu chi nghe lạ !
Ta gọi là rượu
hương thức thâu đêm

Còn gọi là
"thương anh mãi , cho nên !"
đht

Monday, June 14, 2010

HỢP ÂM






Sáng mưa duyên dáng hạt buồn
Em ngồi ôm chiếc áo thương , nhớ người
Trời em chim núp mưa rơi
Trời anh đang lúc sao cười ngang hiên
Ngủ đi anh, tia mắt hiền em
Dọi qua ngực ấm vào miền trung tâm
Hàng mưa trên lá hợp âm
Cho em kết bức thơ ngâm đêm dài
Lời ru nhẹ lướt ngang vai
Ngoan em hé nụ môi cài mơ anh
đht

TIM RỘ NGÀY MƯA



Từ vô chủ, đâm chồi đầy nắng mới
Dặn trời mưa đừng trở chúng khóc hoài
Ai chịu nỗi trận buồn hoài như vậy
Mỗi cánh đời là một trận mưa bay

Mở địa thế tìm đường về phố cũ
Hai bờ tim sửa soạn đổi nhau rồi
Không dám nói , sợ tình thành cổ thụ
Thà chỉ làm chân đến một lần thôi

Gió chồng chất đầy mây đùn viễn phố
Mong tìm vô tư đánh mất dưới trần
Mệt mõi quá, ta dỗ hồn ta ngủ
Nằm lên mưa , ướt cả áo tâm thần

Ai vừa nhắc, mũi ta vừa cảm nhận
Ai vô hình , mắt trong bóng chiêm bao
Tim chỉnh bớt nhịp còn đang lộn xộn
Tại tưởng mình mùa sai trái ước ao

đht

LƯU LUYẾN





Anh tự bảo , Huế không gì lưu luyến
Muốn bước đi, chân anh lại quay về
Anh vừa gặp thoáng rèm mi xao xuyến
Đồng Khánh ơi!, đôi mắt dễ thương ghê

Gió Trường Tiền phất phơ bay tà áo
Anh mềm lòng, hương mái tóc say say
Thơm chùm kết hay ngọt mùi long não
Anh ôm mơ tìm tay nhỏ, lạc hoài!

Anh thích dọc Nguyệt Biều thăm vườn bưởi
Anh thèm nhìn một đêm sáng đầy sao
Điểm hẹn hò là bến sông nhà Nội
Nghe em cười , ganh tị ,sóng lao xao

Anh sợ mất con đường nhà cô bé
Nên anh xin chút nắng cột chân mình
Anh ở lại , xin làm người cuả Huế
Vì yêu em Huế nở rộ hoa tình

đônghương



Sunday, June 13, 2010

LẶNG CÂM


Mưa dối hạ, vẫy tay em , biệt xứ
Đồi gió luồng ; anh trải giấc trầm lăn
Con hẽm nhỏ, chứng kiến tình tan, tụ
Bên lối nào đừng có bước xa xăm

Mộng tàn phai, theo nhau hồn tẻ nhạt
Mơ lêng đênh , thức dậy muộn, thòm thèm
Do dự đắng , môi cần chia tiếng khóc
Trong cánh tay người , một tối đến yêu em

Vụng về ôm tay côi ngang tầm mặt
Gì sau mi, khi rèm đóng âm thầm
Mượn từng giọt mưa trôi luôn ngấn nước
Gạn tim buồn vừa định ngủ trăm năm

Còn có vì nhau sao vị hôn thật mặn
Hay là thôi , xem như cõi vô màu
Khản hết tiếng , gọi thời gian xa lắc
Tấm họa tình thuở vừa mới yêu nhau

Gom nhặt chiêm bao, cho vào hơi thở
Trang mê si xanh những lá hộ bùa
Nấn ná đợi biết tim bồi hay lở
Xem sợi vô hình buột nỗi cánh chim xưa.
đht
Viết cho MâY Lang Thang

MỘT LẦN ANH ĐÃ ĐI QUA


Thôi nhé em, đừng thèm đổ lệ
Cứ để người đi , khóc để làm gì
Tình đã mất , đừng , em đừng đếm xỉa
Người không quay về, buồn nhớ ích chi !

***

Mảnh trái phá bay vèo lên khuôn mắt
Nổ tiếng dòn tan , rời rã trận đồ
Nổi đom đóm , bóng lủi thủi , khờ khật
Phía sau lưng , bước tội lặng , ngây ngô

Nắng buổi đêm ? Ơ sao kỳ lạ vậy ?
Đêm làm gì lại nắng ? Quái yêu chưa !
Không ! dó chỉ là tia anh ngày còn lại
Rơm rớm u buồn , trên gối khuya xưa

Người yêu tinh ? hay tại vì em lỗi
Ba mươi năm rồi , tình nay đã sang tay
Đi khuất đi ! đừng quay về, cửa đóng
Luôn tim em , ống khóa rỉ han , trầy

Em muốn khóc, nhưng mắt khô , không lệ
Tay thử quào, máu đông đặc từ lâu
Ngày anh quay lưng, tìm người để thế
Tình hai đứa mình , vết cắt thật sâu !
đht
Viết tặng em Kim Hương
Trúc lâm Tự 13/06/2010

Saturday, June 12, 2010

NHỜ SA MẠC HỎI


Em sa mạc
LIệu anh có là hạt nước
Dù trời mưa
Chưa đủ thấm cát nồng
Đồi xuống , lên
Có dấu môi con lạc đà khát
Mong mưa về
Như em ngóng tim anh

Em hạt cát
Trồng nấm mồ sa mạc
Không vềt đường nào
Đánh lạc dấu chân nhau
Chỉ sợ hẹn
Đợi mưa về , mưa đi lạc
Trong nỗi buồn của cát phỏng tình yêu

Em giọt nước
Anh làn mây trôi đến
Từng sợi mưa
Lạch nho nhỏ màu trăng
Mông lung chảy
Dưới đèn trời ẩn hiện
Sau màn mây

Hỏi khùng điên
Vì trái tim bạo bệnh
Cuộc đời đi trên sa mạc chân không
Em giấu cát có bóng anh nguyên vẹn
Luồn chiếc hôn nồng nàn
Em khâu vá trái tim ngông

đht

TÌNH KHÚC MỘT CÁNH HOA


Từ đóa hoa bỏ quên trên cỏ lạnh
Cánh vụng về, khóc dưới hạt sương khuya
Nghe lá thì thào , tội lầm tiếng sóng
Biển của người, đêm trăng xuống năm xưa

Đêm ngang rừng, có bầy sao du mục
Rụng rơi nằm lên cánh nhỏ , đăm chiêu
Kéo chéo lá đắp nỗi buồn vừa mọc
Thân thế mình , đâu dám dược nâng niu

Tiếng sóng xa xa, vang từ mặt cỏ
Lộng vào tia trăng , bửu bối tim trời
Cứ lẫn quẫn khép nép nương làn gió
Quạt lên tóc mình , từng sợi chơi vơi

Biển đổi xiêm y , lên rừng dạ hội
Bước vũ luân , sương dìu cánh tay mình
Làm em nhớ, vòng tay anh vừa mới
Ôm em ngày nào, hứa tặng bình mình

đht

Friday, June 11, 2010

NGƯỜI MIỀN TRUNG THƯƠNG HUẾ



Em muốn sống lại tuổi thơ và Huế
Có chiến binh bỏ áo , khoác hẹn hò
Chưa từng gặp , tim đã bâng khuâng tệ!
Đắm thơ người; rong mãi bước qua mơ

Em chợt hiểu : Yêu anh , vừa đúng tuổi
Sững môi nhìn : Chao ơi Huế trong anh !
Mắt lang thang theo nắng về phố núi
Có mảnh trời nhung nhớ lạ vây quanh

Anh đọc nỗi câu em vừa định hỏi
Tại vì đâu tim em lạc vào thơ ?
Hồn em hé rộ tay anh nụ mới
Trái hồng tình vừa độ mọng tròn no

Anh dang tay bắt đôi môi Đồng Khánh
Đem vào thương , giấu kín , khóa cửa phòng
Đặt hôn lên tóc cười sau vành nón
Gọi giọt hồng em lệ ấm màu trăng

Hơn tám kiếp trôi êm đềm hạnh phúc
Đường phượng bay còn đầy dấu chúng mình
Trời Tôn Nữ nắng mưa trên sông lục
Nước thâm trầm trôi thẳng phía hình tim
đht

GIÒNG PHA LÊ HẠNH PHÚC


Em đứng đó, con đường còn vạn dặm
Thứ tự buồn từ nhớ đến yêu thương
Nội một khắc, là tim em chộn rộn
Anh xa vời hay em mãi vấn vương ?

Con đường nắng , ấm luôn bàn tay lạnh
Em lang thang , đếm thử dấu chân mình
Lạ thật lạ, chiều đong đầy viễn ảnh
Người em thương đợi bên phía nhiều tình

Lỡ để bóng mắc giòng pha lê ướt
Rụng xuống đường , hằn mặt đất , trơn lu
Mỗi một bước, em day lưng , sợ mất
Túi áo chỉ sờn, rơi lọt tâm tư

Em chỉ thấy anh trên từng khuôn mặt
Người không quen, trăm họ giữa phố phường
Mỗi lần nhớ, mỗi lần pha lê trách
Tim cũng hùa sao để giọt lòng tuôn

Ngồi xuống cạnh, ghế im lìm chia xẻ
Ngọn lá vàng vừa rời vội cành cây
Em nhìn lá, tưởng thuyền đang rẽ sóng
Chỉ hai đứa mình trong một biển mây

Em hiểu rõ dù tuy xa vạn dặm
Nhưng thương yêu hai đứa vẫn gần đây
Em mặc kệ pha lê nhạt hay đậm
Chỉ là màu hạnh phúc có trong tay

đht

Thursday, June 10, 2010

DUYÊN NGẦM


Trời ban
cho chút duyên ngầm
Nước da bánh mật
ai
nhìn muốn hôn
Cái đuôi
mắt nguýt dao hờn
Tuy sau là cánh
đồng
hồn trong veo
Chùng chình
em tưởng mang theo
Phần ba hương phấn
trên
reo mắt ngời
Biết thương
thì đã cuối đời
Còn chăng nhóm chữ
thơ
ngồi đếm xuân
Bình minh
he hé qua mành
Tia
dài tia ngắn
họp thành chớp yêu
Mãi em
chiếc lá cô liêu
Mõi đời ngưng cánh
ngã
chiều tay anh
Ấm tim
em trở hồng hanh
Nguồn vui lại chảy
đầu
phòng trinh nguyên
Trời chừ
trời của Anh - Em
Trở thành chuyện cổ
tích
men duyên ngầm
đht