Monday, July 16, 2018

TÔI LÀ KỶ NIỆM


Rong chơi hôm ấy mai này sẽ
hai trời chẻ hai ngã, chia đôi
đứa cuối chân mây_đứa trăn trở
người với người_ còn tôi với tôi
*
Đừng thức lại thời gian vui cũ
vì mai nhau đã cách xa rồi
gửi lại bên đời hôn chớm nụ
gãy dưới mưa buồn, nát cánh môi
*
Đừng thắp lại hương xưa _tội nghiệp
ngọn nến màu Phi_ lửa ngại ngần
rưng rức số tần hàng ngọc biếc
ngày còn Vua ngự giữa Hoàng Cung
*
Tôi là kỷ niệm Kinh Đô Huế
bốn bể ngày nay người lạc người
một nửa trái tim thành dị thể
một nửa dường như cũng thế thôi
*
Rong chơi thấm mỏi, chân chùng lắm
mộng giờ còn chỉ chút mơ hoang
dẫn lối tôi vào không gian trống
thấy rõ trầm mê tự hồng hoang...

đông hương



Sunday, July 15, 2018

MƯA HẠ QUA THÀNH PHÓ CŨ


Sáng qua, chiều xuống chờ ngưng nắng
lẫn giữa hoàng hôn trạm quán buồn
như một người điên, chân lẫn thẫn
bước dài_ bước ngắn cả nguyên đêm
*
Đi đâu_ ai biết mình chưa hiểu
một ngày chục thước_ có khi hơn
qua rừng_ qua núi_ gai kèo níu
qua đèo_ qua suối_đá chênh vênh
*
Ừ thì ngồi ngắm mưa qua phố
nhìn đàn bong bóng chạy bên hiên
hỏi còn có gặp câu* què cũ
ngày tôi bỏ phố nó buồn tênh
*
Đã qua mấy Hạ, chừ quay lại
quán cũ_ ngồi chơi , nhớ một người
cốc café đắng _ lòng cũng đắng
những mẩu mì* khô nặng giữa tay
*
Tôi vọc hạt mưa _ buồn đột ngột
chạy về_ buộc gút, thắt tim tôi
tháng Bảy mà phố mưa không ngớt
dù che cho tóc, gíó rối bời...

đông hương

* con chim câu què ngày xưa trên phố
*mẫu bánh mì khô tôi đem theo cho con què ăn


Saturday, July 14, 2018

VIỄN VÔNG


Sáng ngồi nghe chuyện mị xưa
đêm qua có những giọt mùa ghé thăm
hạt mùa với những ước thầm
phải chi chấp cánh lang thang đủ trời
*
Chỉ vậy thôi cũng đủ vui
cuộc đời tôi_ những làn hơi thở dài
con đường tôi thích chông gai
chênh vênh núi đá, chưa người ghé ngang
*
Sáng ngồi mơ ước viễn vông
phải chi thấy nửa mênh mông...cũng cầu

đông hương

Friday, July 13, 2018

MỖI NGÀY


Mỗi ngày đối mặt hư vô
tai nghe như thể mơ hồ có anh
em làm thinh, mắt bâng khuâng
phải chi là thật, vui mừng biết bao
*
Mỗi đêm tìm lúc bên nhau
biết đâu giấc nhớ in sâu tận cùng
không gian chỉ có chúng mình
kể từ vạn cổ khởi sinh nồng nàn
*
Chào ngày bằng một nụ hôn
tách café đắng không đường vẫn ngon
thời gian không thẳng mà tròn
vòng tay qủi đạo dài bằng thiên thu
*
Mỗi ngày đối mặt hư vô
giở trang tích sử_mơ hồ... có em
lịm theo huyền thoại chúng mình
đóng thiên sử lại...để dành...có anh

đông hương

ĐI RONG


       
Đi rong về phía chân trời mới
có những vầng trăng khác tuổi nhau
có những rừng mây ôm quanh núi
và giòng sông trắng* giữa đàn sao
*
Bước thích rong chơi dù bạc tóc
trên đường thiên hựu với ngàn mây
với gió đài trang nhưng mộc mạc
vì tôi là hương khói bên trời
*
Tôi đến_ tôi đi_về hay ở
đêm qua thiên sứ dọn sẵn phòng
nếu tôi trọ đến ngàn năm nữa
sẽ ngủ giường mây và chiếu trăng
*
Đi rong qua phía bình minh lạ
nguyên dãy rừng hoa lá tuyệt trần
hương khói ngẩn ngơ: _ Trời!thảo dã
chưa từng lần gặp tự hồng hoang !

đông hương

Thursday, July 12, 2018

NHIỀU KHI NHÌN LẠI...


Chợt hiểu hai con đường không gặp nhau
chỉ song song cùng nhau về cuối nắng
Bất chợt bốn cánh chim bay ngược hướng
quay mặt cuộc đời đã hẹn mai sau
*
Tôi xem lại ảnh ngày còn dấu ái
bụi thời gian đã phủ một lớp dày
tôi phủi bớt, xem gì còn lưu lại :
_những vệt  đời mốc trắng giữa lòng tay

đông hương


NỬA HỚP TỬU ĐỜI



Một lần ngọn nắng không gian
vui_reo trên ngọn bằng lăng diễm hồng
mai rồi phố chợt mùa Đông
fiễm hoa úa héo, mất nồng nhụy ngoan
*
Võ vàng_cánh rụng_lang thang
uốn loang quanh gió phù vân vô bờ
tôi_ người say_tỉnh cùng thơ
rượu chưa đánh chén đã ngờ vực tôi
*
Đếm chưa nửa hớp tửu đời
mà nghe giọt mặn nói lời chua cay
nhìn quanh, đồng tử tù đày
tầm nhìn du mục một đời lẻ loi
*
Thả rong quá khứ niệm hoài
mình vơ vẩn lạ, ngửa tay ra nhìn
có vài đường chỉ đậm in
đường thương yêu ngắn, mong manh_nhạt dần
*
Rồi đứt quãng...đến tận cùng

đông hương

Wednesday, July 11, 2018

BẤT CHỢT 55


Sáng nay em dỗi mặt trời
hạt sương trên lá chưa ngời đã rơi
uốn quanh vòng ngực cuộc đời
giữa hai tinh tú nửa vời Vu Sơn
môi ngoan gậm nhấm giận hờn
nụ hôn câm bặt_mất dần xuyến xao
mặt trời ngớ...hỏi tại sao?

đông hương

THÀNH PHỐ LẠ MANG TÊN...


Cái thành phố có đám mây vất vả
tìm đường về thăm xứ lạ chiều qua
tọi cũng thích mình vân du một chuyến
cho cuộc đời quên giây lát phù du
*
Nơi tôi sống, nhiều hằng đêm trằn trọc
thức nửa chừng trầm tư những thừa dư
mấy tuổi nữa, mấy mất còn hạnh phúc
chờ chuyến phà chở về núi thiên thu
*
Tôi_ con ngốc dễ thương như tên gọi
của một người mang nết mặt từ bi
dù dấu vết chiến tranh còn nóng hổi
vẫn thoáng nhìn có chút xíu mê si
*
Mỗi thức giấc nghe tiếng chim ríu rít
bước xuống vườn_ nồi trên cỏ đọng sương
cảm trong tôi chảy âm thầm giòng lạ
từ tim thô lăn tăn sóng tâm đồng
*
Cái thành phố có đám mây vất vả
mang cái tên thật đẹp: Thành Phố Hồng
dừng hỏi tôi: thành phố tôi mới tả
khi hôm qua vừa nhớm nhớ mang tên???

đông hương

Tuesday, July 10, 2018

MỘT NGÀY VẪN THIÊN THU


Hôm nay là hôm chót
tôi tách khỏi đời Người
cuộc tình đà sâu mọt
ở lại chỉ buồn thôi
*
Cảm tình như ngày tháng
cứ trôi đi không ngừng
tôi về mua biển mặn
ngâm cho lành vết thương
*
Con kén tằm hạnh phúc
đã thành bướm bay xa
cái vỏ trong lồng ngực
rách tươm từng mảnh khô...
*
Biết ngày này sẽ đến
nhưng không khỏi nghẹn ngào
giòng tôi chỉ một bến
dù thềm có rong rêu...
*
Trái tim tôi là vậy
một ngày...vẫn thiên thu...

đông hương

Sunday, July 8, 2018

BỖNG DƯNG NHỚ VỀ


Lời tản mạn cho bóng không có tuổi
tôi đem mình thế chứng khoán cho thơ
vẽ hình hài những đêm ngồi mắc cỡ
mở xiêm trần rồi chui êm vào mơ
*
Tôi thèm sống như người đời Thượng Cổ
không khoác gì lên da thịt mùa Xuân
ngủ trên võng, Mệ ngồi ru cổ tích
hát areu_ vú mẹ : ngón tay mình
*
Đêm cứ đến_ ngày cứ trôi _ mưa nắng
lạnh_ấm nồng_ nhẹ nặng những phù vân
tâm vẫn tịnh vì tôi là cõi rỗng
từ hư vô không dính dấp hồng trần
*
Nếu có mai_ tôi sẽ tìm luôn mốt
thuở lần nào tôi bắt được tim anh
lúc lang thang vào quãng đời ốt dột
níu lấy dị òm đưa tặng môi ngoan
*
Lời tản mạn gõ trên hàng phím cổ
mấy chương từ cũng lạc hậu đời xưa
tôi chợt nhớ thành phố nuông tuổi nhỏ
đem ngữ từ của xứ Huế vào thơ

đông hương


Friday, July 6, 2018

MÌNH NỢ NHAU MỘT CUỘC TÌNH ĐÃ LỠ


Em bắt chước nhạn chiều bay về núi
vỗ cánh ngàn tìm nguồn cội ngày xưa
trời sương rơi, mênh mang tiếng chuông chùa
răng nghèn nghẹn_nhớ mùa Xuan năm cũ
*
Nỗi nhớ Huế, da diết tim thật rõ
đời dù xa, Kinh Thành vẫn rất gần
sáu vài cầu, rung rinh gió, chếch chênh
nắng Đại Nội in dấu mình, thẩm bóng
*
Em chừ hiểu,  anh đã quên nhiều lắm
tên những đường, tên hàng quán...tên em
Vỹ Dạ xưa _cồn Hến_cánh phượng hồng
trưa Long Thọ ngó giòng Hương soi dáng
*
Chừ hai trời, anh _ em, tình sắp cạn
còn chi mô ngoài chuyện Huế mùa trăng
đứng balcon, mắt đâu mắt_chỉ cần
chiếc nhìn đắm, hiểu vô ngần, khỏi nói
*
Anh trở Huế, nhạn đã về sau núi
chỉ tiếng ngân Angélus cuối ngày
màu áo em theo hương gió cao bay
bông muối trắng rụng đầy trên thềm cũ...
*
Rứa sắp hết, hai đứa chừ hai ngã
nửa địa cầu, mai mốt... mắt mưa bay
mình nợ nhau...cuộc tình đã lỡ rồi...

đông hương



Thursday, July 5, 2018

CẢM XÚC TRẦM LĂN


Nếu có thể, xin gửi vào tâm sự
đừng vờ quên, rồi rách hết chân tình
nếu có thể, mai em xoá bỡ ngỡ
đem phiêu bạt về treo gió phong linh
*
Nếu anh còn những ngày xưa dấu ái
chia được không cho em ít an lành
cho em chút bình yên trên ngực trái
khỏi hơi thở buồn làm phổi tổn thương
*
Nếu chuyện tình không còn xanh màu ngọc
vì thời gian xa nhau quá lâu rồi
đã bội ước, xé chúc di hạnh phúc
ngày giã từ, mình đã ký trên môi
*
Nếu đã muộn, tất cả thành dĩ vãng
thì tương lai như một cánh chim trời
vù lên mây, rồi vỡ tung từng mảnh
rớt xuống đời thành sỏi đá đơn côi
*
Nếu không anh, em dã tràng xe cát
chia thinh không ra từng sợi vui buồn
quấn chung quanh cây thời gian thao thức
khi ưu phiền, cảm xúc tự trầm lăn

đông hương

TRỜI MƯA


Trời mưa _ tội những cánh chim
tôi cây cỏ_tội trái tim khật khùng
tội giùm Hạ _lạnh mùa Đông
 bờ mây xám vỗ điệu buồn cung thương
nửa hồn phiên phiến tha hương
nửa hồn thiêm thiếp, phiêu bồng giấc ngoan
trời mưa xóa ước Châu Trần
nên em quậy nát vô thường ...tìm anh

đông hương

Wednesday, July 4, 2018

TẬN CÙNG NỖI NHỚ


Ngữ tứ thi em biết sao mà nói
học không thành, chữ nghĩa thẩn thơ chơi
chán_ ngồi ngắm mây trôi, thèm một nỗi
làm sao đây, chắp cánh bốn phương trời
*
Thi hứng chảy tùy mùa, mưa hay nắng
mùa với anh hay trống vắng không anh
cả một nửa địa cầu, đâu phải ngắn
mà thơ em, đôi cánh lại...thôi đành
*
Em ưa thức đêm tịnh tu khổ hạnh
bắt đầu bằng kinh nhật tụng tìm yên
cho đám chữ vân du con đường thằng
về thăm anh, không gặp phải ưu phiền
*
Lòng em rộng như thinh không bát ngát
còn lòng anh_ sao cứ mở_ đóng hoài
cánh cửa tâm anh giờ luôn khoá chặt
em hết được vào_đứng đợi ngoài thôi

Chữ như em, một biển sâu_mặn muối
ngòi mốc rêu, chìm thăm thẳm đáy sầu
mực cạn khô, phải châm thêm nước mắt
viết cuộc đời lời Mệ ru ca dao
*
Chắc nay mai em trở về đời cũ
làm mục du vào sa mạc tận cùng
của nỗi nhớ, của đơn côi... nằm ngủ...

đông hương

Tuesday, July 3, 2018

NẮNG LÕA THỂ


Chiều nay nắng khoả thân trần
xiêm y tuột hết, mây ngần ngừ tay
hình như cái ông mặt trời
đứng rình lấp ló dưới cây trúc ngà
chút thôi ( cũng biết sợ Bà )
tí về thần sấm tét da...xào giòn
con bà nó...chắc ...dị òm...

đông hương

BÁM VÍU


Vì nỗi buồn, linh hồn thơ vuột mất
trồn còn hơn khoảng rỗng giữa thinh không
vòm trời rộng như trùng dương bát ngát
thất thểu bay cánh di nhỏ ngập ngừng
*
Vì nỗi nhớ tôi vui lòng chịu đựng
nhìn tâm linh thắp đuốt rọi tử đồng
nằm trong dáng diệu người tương tư mộng
gối lên đời, ngực đài các không xiêm
*
Vì nỗi thương, mở cho xoay tâm tưởng
xa ngàn trùng vẫn nghĩ thật gần nhau
tim tự tại, tịnh nhịp yên, mắt nhắm
tictac thôi, hình ảnh trở muôn màu
*
Vì nỗi trống, ngay chiều mình ly biệt
như ai cầm dao nhọn cắt hồng tâm
trái tim côi nặng vết thương, giãy chết
tôi đem chôn cùng với tấm thân tàn
*
Vì nỗi đau, tôi ướp tôi muối mặn
uống mỗi ngày cốc đáng khấy đường cay
tôi cất giọng hát...cuộc tình đã lỡ
chợt mưa về, hạt vỡ nát trên môi

đông hương



BỐN MÙA TRONG THƠ



Xếp lại vần thơ đi qua
ngẫu nhiên_ bất chợt_ dung hoà đôi bên
em chờ anh đết đặt tên
Xuân Vàng_ Hạ Trắng_Thu Huyền_ Đông Hương?
vần vui quyện với vần buồn
trên hàng chữ Morse chảy từng ngũ cung

đông hương

CUNG ĐIỆU THÁNG 7


2 tháng Bảy, Hạ về mang nỗi nhớ
đã ngược chiều với lưu niệm thời gian
vướng từ khi con chim sắt vượt ngàn
xuyên tấm thảm mây hồng bay bỏ xứ
*
2 tháng Bảy, gió Autan nghiêng ngả
kéo lưu đày lê thê gót trần gian
hình hài tôi chênh vênh dưới gió ngàn
trong gương ngọc, dễ thương lăn tròn nhẹ
*
2 tháng 7, cánh đồng dài tím Huế
bông oải hương thương hại gót một mình
anh không về, mi dỗi, hết long lanh
em tím aó, buồn nhuộm ra vàng nắng

*
2 tháng Bảy, con đường về lặng vắng
trước sân nhà, quay quắt lá đan nhau
tiếng chim khua vỗ vỗ cánh nhành sầu
hai chị dế chụm đầu thao thức ...để...
*
2 tháng Bảy, tiếng mưa rơi hồ cá
chảy luân  phiên như thác đổ nguồn về
tim chùng đi chao lạc ngõ hôn mê
chầm chậm nhịp ...thì đã 3 tháng Bảy!

đông hương


Monday, July 2, 2018

BẤT CHỢT DỄ THƯƠNG



CÁM ƠN
*

Cám ơn sư phụ chỉ tay
đuổi tôi xuống núi_nhập bầy nắng mưa
tôi về tu tịnh cho vừa
như thầy vẫn muốn học trò thành nhân

 
SÁT NA
*

Đường đời khúc khuỷu quanh co
van em xa cõi ta bà trần ai
theo anh về sống thiên nhai
cược trăng_sao muốn chia hai chúng mình
sát na mới chỉ trăm năm
có già muôn kiếp mà cần đời sau?

TRI ÂM
*

Nếu đời nắm được tri âm
xin đừng đem đổ xuống sông thâm tình
lỡ ngày nào đó anh cần
em tan thành bọt trong giòng thời gian

TRÊU
*
Biết em ưa nói dị òm
anh trêu cho đã _có hờn anh không
cái O gái Huế hay buồn
mới trêu, nước mắt lưng tròng dễ thương
người chi thấy đã muốn... hôn
ở xa mà cứ thèm ôm vào lòng...

đông hương

Sunday, July 1, 2018

PHÍM RỐI


Thì xem như vẫn còn người
tôi ngồi tự tạo cho tôi cuộc tình
tuyệt vời như ánh bình minh
chợt ...hoàng hôn bỗng trở mình...oằn tim
*
Thế là con chữ ...lung linh
trên thềm, phím rối loăng quăng ẩn từ
ngẩn người_ chạm trán suy tư
buồn qua cửa ải hư vô...phủ trùm
*
Mở toang cánh tủ dư hương
đặt lên cổ áo chiếc hôn ngậm ngùi
vẫn người làm trở trăn tôi
xưa _ giờ_cho đến ngày tôi xa trần
*
Không người_ tôi chỉ phù vân
một làn hương khói phù trầm huyễn như
làn hơi cổ tích vượt từ
phổi người cảm xúc _mượn thơ... cổi trần

đông hương



Friday, June 29, 2018

ƯỚC GÌ



Ước gì về được phương trời cũ
được lá và hoa đến đón mừng
như những ngày xưa chưa đổ vỡ
giọng cười người tôi gửi yêu thương
*
Ước gì còn lại mơ ngày ấy
những giấc bình an giữa vòng tay
hương ái chưa lần phai, chưa nhạt
trên áo ân tình cho đến nay
*
Ước gì sống lại đêm trăng biển
sống lại mùa Xuân của cuộc đời
uống lại tách trà thơm_ ngọt lịm
không đường nhưng đủ để môi say
*
Ước gì còn gặp giòng mưa ấm
cái nhìn trìu mến giữ cho tôi
mười ngón không rời nhau một khắc
bây giờ...tất cả...mất đâu rồi
*
Nước mắt loang trên giòng lưu niệm
không thể nào quên đến ngày cùng
mai lỡ tôi về xa đây lắm
linh hồn tôi vẫn mãi theo chân

đông hương

GÁNH ĐỜI


Con buồn dậy sớm đi buôn muối
dưới chợ_ tình yêu_ bán cuộc đời
buổi sáng, cuối khuya ngày chưa tuổi
mặt trời còn giấu nắng trong tay
*
Tôi cũng theo chân_ mua nước mắt
về tưới trên vồng hạnh phúc xưa
vùng đất đã cày từ thuở trước
đang cỏ vàng hoe bởi đợi chờ
*
Chợ vắng_ lưa thưa người qua lại
tôi vào quán_ gọi cốc café
chất đắng quấn bờ môi hoang dại
đường thêm mà muối vẫn đậm đà
*
Ngồi chán_ chấm ngón vào giọt cuối
ngoằn ngoèo vẽ đôi mắt tương tư
sơn lên tiền kiếp thiên nhai cũ
giọt bỗng loang thành một giấc mơ
*
Buổi chiều, chợ đã tan phiên nhóm
mình tôi lên thổ mộ đi về
chùm nắng sắp tàn không sưởi nổi
cái buồn_ cái lạnh_ cái trầm mê

đông hương

Tuesday, June 26, 2018

BÓNG ĐỢI


Mai mốt sẽ biết còn ai nhớ nữa
giòng sông xưa _ thềm bến cũ_ chiếc cầu
sông mang tên em xuôi êm về biển
chếc cầu dài đội nắng vắt ngang sông

Ngày tháng nào áo còn bay tà tím
nón bài thơ che giấu mái tóc thề
về qua sông, rẽ trái vào Thượng Tứ
dãy mù u Thành Nội trái tròn ghê

Em ốt dột_ nghiêng nòn thêm một chút
răng hôm ni bóng nớ đã mô rồi
bóng hay đứng lặng yên...mình cũng dị
thấy người nhìn...mình quấn quíu đôi chân

Rồi ngày tháng cứ hiên ngang trói buột
bóng với em...dù ốn mắt lén nhìn
bông ngô đồng chừ hết mùa, tàn rụng
trên ngõ về, muối trắng ngập đầy chân

Hạ qua đi...phượng hồng như xác pháo
em lấy chồng, người không phải bóng xưa
trước ngày cưới, em trở về đường cũ
chỉ bóng chiều vờn mấy khẩu thần công

Rứa là hết, chuyện tình em và bóng
mỗi chiều chiều, cứ lặng lẽ tìm nhau
tại ốt dột,  hay chỉ là bóng nắng
dọi xuống đường...hay em chiêm bao?

Từ giã nhé, tự bây giờ .mặn muối
mai pháo hồng, nước mắt...lũ trên sông...

đông hương








Monday, June 25, 2018

BỌT SÓNG


Như những con sò khô khóc biển
và tôi, một hạt cát vô thường
giữa triệu ngàn triều xô xát sóng
tôi khờ khất dưới bóng thùy dương
*
Như những dã tràng xe mãi cát
mong có ngày nao lấp biển Đông
ơ _thấy mình sao vô tâm thật
sao không giúp một tay với còng
*
Tôi xa anh quắ tầm nhìn mất
sau khuất chân trời những dấu yêu
tôi ngồi bệt xuống trên bãi ướt
nhắm mắt tìm quên những nhớ nhiều
*
Như những rong rêu đeo bờ đá
triều xuốn_ triều lên đánh gãy dần
vỡ cả tim tôi đang  ngồi vá
lại từng vết thương tích riêng mang
*
Như những cuộc đời không tích lũy
được gì ngoài bọt sóng xô nhau?


đông hương