Thursday, April 17, 2014

ÂN HƯỞNG CỦA THẦY

 
ân hưởng của Thầy cho lời ý
vừa tình, vừa nghĩa thủ trong tay
bao nhiêu mới đủ hầu sư phụ
đàm đạo thơ văn được với Thầy ?
 *
ân hưởng của Thầy từng suy nghĩ
về đời, về thiên hạ, thâm giao
khắc ghi trong dạ, xin chăm chỉ
mong một mai này thấm thía sâu
*
may mắn gặp người như sư phụ
theo làm đệ tử, học từ chương
chữ nghĩa mênh mông chưa hội tụ
chỉ tại thương Thầy ta gắng thêm
*
ân hưởng của Thầy, trang thôi trắng
lòng tờ bổi chữ đẹp lung linh
chữ nẫy ra lời, ngòi lẵng lặng
vẫy bút thành thơ, mực thật duyên
 
đht
 
 
 

Wednesday, April 16, 2014

THAO THỨC LUNG LINH


( với tất cả cảm xúc chân thành khi đọc Thao Thức* . Viết tặng Thao Thức ))

đêm thao thức cùng ông trăng ngoài ngõ
hạc bay về khản tiếng giữa chơi vơi
tôi khản tiếng với thơ người, quên thở
dòng thơ khuya trong tỉnh mịch oằn người
*
theo Thao Thức đi về thăm quê Mẹ
có hàng dừa, khóm trúc, rặng vông vang
cây trứng cá trái chín hồng mùa Hạ
bầy trẻ chơi đánh đáo giữa sân trường
 *
theo Thao Thức dọc dài con quốc lộ
nhớ Rù Rì mây phủ, nhớ Nha Trang
Hải Vân khuya trên sườn vài ông hổ
ngồi ngắm trăng hay đợi miếng mồi ngon  
*
theo Thao Thức trên hành trình gió nắng
chiếc xe già không đủ sức lao nhanh
giòng sông cũ, bóng đò xưa, câm lặng
thầm luyến lưu Hà Nội - Huế - Sài Gòn
 *
theo Thao Thức tôi về thăm Phố Núi
Dã Quỳ vàng khoe sắc dưới thác Mơ
tôi men theo triền rừng, ngồi bên suối
Biển Hồ xanh, sao bỗng trở... mơ hồ
 *
Ồ !
- tập thơ người ! đọc mà nghe nước mắt
rơi trên tay, bất chợt nhớ tơi bời
tiếng kẽo kẹt võng nôi ru của Ngoại
bóng chim rừng về hái trái...quắt quay 
 *
theo Thao Thức, tôi quên thời gian chạy
trăng sắp tàn, ngày rón rén bình minh
thơ đẹp quá, hồn tôi đầy cảm nhạy
ướt sách rồi, thao thức vợi quê hương
 
đht   
* thi tập của nhà thơ Cao Nguyên vừa được xuất bản 

NÓI VỚI MÌNH TÔI

nổi với tôi không một đêm thao thức
nghe ông sao buồn ngồi hát thương ca
mây bỏ trốn vì mây vừa bất chợt
nhận ra người quên mình quay lưng đằng xa
*
tối phố thị đèn mờ leo lét ánh
con chim què ngủ trên lá mồ côi
càng vắng anh, đêm về tôi dị dạng
như kẻ không hồn, quay quắt nắm sầu rơi
*
con ngõ khuya chạy về công viên trống
chân tôi chưa nguôi được lạc xa người
dừng bước lại, bóng ai thôi miên bóng
ghế đá lạnh vai trần nằm im lẻ loi
 *
tôi gõ Morses trên thân buồn cây dẻ
lời nhớ anh chan nước mắt chảy dài
năm nhành gầy lượm đá mòn đứng vẽ
hai trái tim trên mảnh vỏ cây guộc gầy  
*
tôi nhắm mắt nghe tiếng thời gian thở
xuyên qua hồn, rồi theo mây trời bay
tôi khuỵu xuống, nhìn tháng ngày vỡ tổ
anh bây giờ đâu mà tôi chẳng hề hay ?

đht

Tuesday, April 15, 2014

KHUNG TRỜI ẢO GIÁC



chao ơi thắm một khung trời ảo giác
mây mờ mờ và gió hát bâng khuâng
chao ơi mặn như thủy triều dìu cát
vũ luân bọt ròng, quay nhanh quay nhanh
 *
ngọn triều thần nối nhịp cầu gần lại
xa người nhiều tim cứ mãi di cư
qua ngực phải, phổi xua về ngực trái
sóng rưng rưng sau đồng tử Đông ùa
 *
trên bãi chiều, một ta ngồi si dại
nhìn cát long lanh dưới nắng hồng hoang
ừ già tuổi hơn trăng, ta vẫn mãi
tuổi thôi nôi ,tóc ngã màu sương ngàn 
*
nhớ khấp khểnh những bước chìm trong biển
thương cũng thường quay quắt giữa đêm buông
triều âm biển hay giọng từ ảo ảnh
xuyên hồn ta bùng cháy lửa thiên đường
đht

Monday, April 14, 2014

NHỚ CHIẾC HÔN NGƯỜI



nếu xa lắm, nghĩa là không thể gặp
trên đường về, chỉ có bóng và tôi
bao Thu trước, qua đi không từ giã
những mùa sau, hồn tôi giấu tim người
*
mai tôi về, quãng đường không biên giới
mai tôi về, lòng như đám cỏ hoang
ngăn phòng tim tám góc màn nhện đợi
mắt tôi nhìn, bủa vây lưới đa mang
 *
ai hỏi tôi : sao em còn vẽ mộng
trên cát vàng, sỏi đá đã lưu vong
qua một xứ lênh đênh trời không cổng
chỉ một mùa lửa ấm áp thinh không
*
không, tôi chờ cho đến lần cuối nhịp
tim giá băng, tôi chắp cánh băng trời
bay về phía trăng vẫn luôn hiện diện
dọi chiếc hôn người đậm thắm trên môi
 
đht

GIỚI THIỆU TẬP THƠ THAO THỨC

NƠI KHI XƯA


nơi khi xưa anh ghé về ngang đó
có giòng sông bạc hà thả hồn xuôi
đã vạn lần cỏ, em ủ tình trăm nỗi
bóng bờ chiều cũng sướt mướt mưa rơi
 *
anh ghé đến, anh rồi đi xa mất
em ngồi đây, em chờ đợi , chắc là
như giòng nước không ngày dừng, tất bật
chở lá vàng mùa Thu rớt đêm qua
*
em muốn nói với anh điều tim giấu
những cảm buồn bật gió hát ru nhau
khi đêm sâu độ tàn canh trăng nẫu
tim vụng về khép lại cửa môi đau
 *
nơi khi xưa anh ghé, chừ tàn nắng
có loài hoa đôi mắt khóa mặt trời
cánh sờ soạng trong màn đêm năm tháng 
nhớ lòng tay, dư vị hương da Người   
 
đht


Sunday, April 13, 2014

CẮN MÔI


em định khất nợ người cho đến cuối
đường tương lai, mai nhốt cõi ân tình
cho em khất lần này, đi buôn muối
trả mỗi trăng về nước mắt lung linh
*
nợ thuở nào, nợ ngày thôi nôi lệ
người bảo em : thơ anh của hồi môn
mai anh đến, tình yêu làm sính lễ
vậy mà mai...rồi mốt... rồi trăm năm !
*
nghĩ không ra, sao tự mình lại nợ
phải là người ! xin khất nợ cùng ta
cắn chặc môi, vọc tay vào hồ nhớ
tay chạm bùn buồn, giựt mãi không ra
*
năm nhành gầy nứt rạn cùng thao thức
tuổi ô mai cho đến tuổi trăng tàn
dấu em khóc chưa khô trong nắng buốt
đường viền u hoài quanh môi dọc ngang
 
đht

Saturday, April 12, 2014

NHỚ !


 ta ngồi đó, tóc bạc phơ , cổ mỏi
trăm năm rồi diện kiến với hư không
hồn ta chỉ đợi một ngày khờ dại
mở ngực trần cho hơi thở bay tung
*
ta khép lại cánh cửa đời  tù túng
lắp cánh di biệt lập bốn phương đời
ngủ trên những hòn sỏi chiều đùa sóng
mai lại rong theo mấy đám chim trời
*
chưa dám chạm lưng mặt trời gắt gỏng
chưa chạm môi lạnh ngắt của trăng đêm
chỉ mới với vài vì sao vừa sổng
băng qua mây rơi trên tóc người quen
 *
ta nhớ anh, đến mù đôi đồng tử
ta nhớ người, như chưa nhớ về ai
ta nhớ lắm đến cằn khô nguồn lệ
rồi mai đây ta củi mục rã rời 

đht
  
 

CÁNH THƯ TÌNH CŨ



ngậm ngùi nhớ lại dấu xưa
hồn tôi có lẫn trong mưa thuở nào
thấy người khuôn mặt hao hao
hình như...có phải...lần nào thương tôi
 *
đâu đây tâm sự bồi hồi
quên ư ?không thể, tình tôi vẫn đầy
từng giây, từng phút, từng ngày
tháng... năm, trọn kiếp, trọn đời vẫn ưng
*
bốn mùa Xuân, Hạ, Thu, Đông
đánh từng dấu hỏi cho tâm đừng chờ
nhưng không lời giải bao giờ
phải chi mình chẳng tình cờ quen nhau
 *
nguyên đời ao ước trầu cau
nửa nào thuở ấy, nửa nào mai kia 
đêm nay mưa lất phất về
cánh thư tình cũ nằm kề, nhói đau
 
đht 

Friday, April 11, 2014

BẤT TỬ

 
tôi bất tử như lời thơ hồng tím
mùa thương qua trong mùa Hạ cuối về
bầy chim hạc cánh mong manh băng biển
mang theo tôi trong gió lộng cuồng mê
 *
tôi bất tử với trăm năm ân nghĩa
chuyện vui buồn anh đã phổ vào thơ
trắng mênh mông như sương sa ngàn phía
giữa âm thầm tôi giấc ngủ trầm tư
 *
tôi bất tử dưới ngòi rong chạy mực
tờ hoa tiên vàng khổ một khung đời
tay anh ngây gõ phím ngà nôn nức
tri âm này em là bóng hồn tôi
 *
tôi bất tử trong thơ từ thuở ấy
 trên lối về nhiều dịp lệ hoen môi
nguyên trinh đó anh giữ làm đất hứa
cho mai sau anh ươm khúc khích cười
 
đht  

Thursday, April 10, 2014

LE DÉBRIS D'UN COEUR


dans ces débris de glace
je me vois, une image non l'aspect d' une icône
je la vois et je la déteste
car, elle ne ressemble à rien, ni ange ni démon 

sur la glace brisée
tombent quelques larmes chaudes
comme la lumière de la dernière heure
s'y met, elles se heurtent et pleurent ensemble
*
j'avance mes pas nonchalents
autour de la berge
la rivière s'illumine de mille feux
sans se soucier guère de moi
qui, feutre mon âme en me vantant
tu n'es rien, je ne suis rien
mille fois et soudain 
tout mon corps tremble d' émotion
non, je crie fort, très fort au fond de moi
oh non, tu es tout, tu es tout
tu es mon monde, ma vie entière...

*
et tout d'un coup
mon coeur cesse de battre
cesse de battre , cesse ... de battre !
 
đht
  

VẼ GIÙM EM

 
vẽ chiếc hôn trăng trên mái tóc
vẽ nỗi buồn vui trong mắt em
long lanh hàng triệu ông sao rớt
rơi chạm rèm mi, chợt bóng anh
 *
vẽ nắng thương yêu lên khung giấy
nét bút đa tình quyện tư tương
chấm mực thời gian mùa thuở ấy
chấm phá vài Thu nét vấn vương
 *
vẽ sợi mây chiều màu tơ tím
em đan áo nhớ khoác vai thương
mai về nhớ mãi vành môi lịm
anh vẽ giùm em một vị hương
*
vẽ khúc khích cười trên mắt biếc
đang long lanh giọt lệ đa tình
anh vẽ giùm em thơ bất chợt
em cất vào trong một góc tim
 
đht

ĐIỆP KHÚC ĐÊM


tôi giữ lại những cơn mơ không bão
trả cho người những cơn gió đem mưa
những lần tim xin thơ làm hoài bảo
cho tâm hồn làm trang sức riêng tư
*
anh cho tôi bao nhiêu năm hạnh phúc
và bao nhiêu nước mắt vỡ trên môi
rồi lại nắng trên mắt ngời vô cực
dọi từ xa theo sóng biển cuộc đời
 *
tôi nợ người những chiếc hôn thắm thiết
tôi thương người, thương da diết triền miên
từ thuở ánh mắt anh viền trên tóc 
nhớ làm sao qua hết cõi vô biên
 *
tôi ngồi yên nghe tim mình trở nhịp
cùng hoà âm theo với nhịp tim người
dù lăng lắc vẫn như gần ngay cạnh
  đêm đêm về, vọng tự biển xa xôi

đht

Tuesday, April 8, 2014

RƯNG RƯNG


rưng rưng buổi tối trời buồn
rưng rưng khóe mắt không dừng, chảy xuôi
em về nhặt nhạnh sầu rơi
nhặt trăng đầu núi ánh vơi ánh đầy
*
em ngồi bó gối trong tay
 nhớ anh đến nổi quắt quay miên trường
giở trang di tích tâm hồn
chữ nghiêng xiêu đợi ngã vàng thời gian
 *
một đời mấy chặng đài trang
xiêm y, son phấn, giả chân vô hình
sợ em lạnh cuộc hành trình
mang theo chăn chiếu ngủ thinh không đời
 *
rưng rưng buổi tối quên vui
níu hoàng hôn cũ đánh rơi trên rừng
mon men khẽ nhón gót hồng
dốc về lại quyến luyến hồn lãng du
 *
con đường xưa lá sang Thu
đăm chiêu nét mặt, làm thơ ru tình
chuyện anh - em - chuyện chúng mình
một ngày liệu đủ nghĩa tình trăm năm ?
*
phải không anh, phải không anh ?
sao triều sóng lệ tròng trành thuyền môi 
 
đht
 

CHỜ EM...


chờ em mãi, ly café trở lạnh
anh mỏi mòn, hoá đá, vẫn trông em
quán ban sáng, trầm tư trên môi ấm
anh đâu dè giọt rơi vỡ tim anh
*
chờ em ghé, bước ngập ngừng dễ mến
nghe mong manh đâu đó tiếng em cười
anh đứng đợi, con đường sao vắng bóng
người anh thương, chỉ tầm tã mưa rơi
*
chờ em đến, anh nhấp môi giọt đắng
mời thiên thu xuống đối ẩm làm vui
trong tay anh, chiếc thìa hiu quạnh lạ
khuấy vòng tròn, nỗi nhớ cứ quanh vây...
 
đht 

EM VỀ PHỐ CŨ


một ngày buồn tênh, em về trên phố
mênh mang mênh mang, lòng phố tiêu điều
một lời dấu yêu,
mênh mông dịu vợi
một vùng gió Thu
rơi mưa thật vội
gục mặt tay mình, tâm tư lang thang
*
một ngày đầu tiên, em chào mây rối
con tim đơn côi, tìm bóng hôm nào
mịt mờ cánh âu
bay qua biển rộng
tìm về dấu chân
anh , môi phiền muộn
một lần xa rồi, quên luôn tên em
*
một ngày hồn nhiên, em từ thơ ấu
mang theo mong manh lời hứa cau trầu
để rồi nắng qua
hay Đông trở lại
nhìn mình hoá trang
trên môi khờ dại
giọt lệ âm thầm rơi nhanh rơi nhanh
*
anh đi rồi
anh xa rồi
lòng chiều bối rối, dáng phố chợt quên vui
đàn chim sẻ cũ
mùa Đông nào xa xôi
tim em hôm nay
hóa đá trên lề phố trầm ngâm
dưới phố vừa lên đèn
bóng một loài hoa long lanh
run run trong gió hoàng hôn tàn
vỡ những nhịp đau
bờ môi luống cuống
nhìn xuống bước chân em
ngõ xưa mỏi mòn
quên luôn mất tên nhau ...
 
đht

ĐÊM GỌI TÊN

đêm gọi tên để thức thao đừng dậy
song cửa buồn ngóng những bước chân chim
ánh mờ mờ của ngọn đèn chiếu phải
trong mắt em tia ánh mắt anh nhìn
*
em giụi mắt, thử mình thương hay nhớ
thử mình quên anh được khắc nào chăng
 bàn tay em  chạm vào thân giọt vỡ
không, chỉ cơn sầu đi ngang môi ngoan
*
em lạy trời khi sớm mai thức giấc
hương áo anh vẫn lãng đãng quanh phòng
 tiếng cười anh giữa cơn mơ là thật
xa hay gần, vẫn đó những yêu thương
 *
đêm gọi anh, úp mặt vào lòng gối
vai em run, cảm xúc chảy từng luồng
suối nước mặn, hiền từ mi rơi vội
qua triền đê, ướt cả tóc không ưng
đht

Monday, April 7, 2014

NGẬM NGÙI THÁNG TƯ


năm mươi năm xuống làm người
em chưa hề biết cuộc đời lưu vong
Mẹ, Cha vượt biển thăng trầm
chị, anh chết ngợp trong hầm thuyền đau
*
năm mươi năm, chưa lần trao
môi anh lại chiếc hôn đầu ngày xưa
 thuyền anh vượt sóng trong mưa
lòng anh giông bão đẩy đưa xứ người
*
năm mươi năm, hai giấc đời
anh thành lãng tử, em người trời Âu
lặng nhìn cánh én vươn cao
trên vùng trời rộng, khát khao mịt mù
 ***
ba mươi năm, chợt tháng Tư
ngày anh bỏ súng, thân tù cùm gông
bạn thân đứa mất, đứa còn
đứa về đất Mẹ, đứa chân nạng cùn
 ***
hôm nay viết gửi về anh
mực em giọt lệ hồng lăn vơi đầy
Tháng Tư, máu hận cuồng sôi
quê hương hai chữ ngàn trùng : Việt Nam
 *
quên được không? quên được không !
Tháng Tư vượt biển, tha hương... ngậm ngùi
 
đht
 

Sunday, April 6, 2014

ANH LẠC VÀO EM...


em mở tầm nhìn ra phơi nắng
anh lạc vào em bằng tương tư
bâng khuâng tín hiệu từng con chữ
trăm vạn buồn vui giấu thực hư
 *
mỗi ánh mắt nhìn như huyền hoặc
tỏ - mờ - mờ - tỏ dấu yêu thương
ngỡ triệu tơ trăng guồng thắm sắc
anh tặng em may áo tình hồng
 *
em giấu linh hồn đêm dạ nguyệt
mượn trời thơ ấu chút bình yên
sợ hôm nào đó mi sương tuyết
lạnh phả toàn nguyên cả trái tim
 *
rồi trong tranh vẽ, anh người nhận
từ em cảm xúc chuyện sông trăng
mơ vết hồng nhan, anh di mộng
chuyện chiếc hôn màu môi thật ngoan
 
đht


LƯU NIỆM RIÊNG CHO NGƯỜI


ngang qua một chặng đường đời
có gì còn mất, tôi ngồi ngẫm suy
phiền ưu nhuộm tóc xuân thì
nửa nâu, nửa bạc, vồ đi , vập về
*
lối nào ở lại vấn nghi
lối nào san sẻ chút gì cho nhau
-anh ngày xưa - anh ngày sau
-tự em mà vấn vương trào nhũn mi
*
độc hành,hơi thở tình nghi
phập phồng lồng ngực, chờ khi chân chồn
triều tâm dậy sóng linh hồn
dâng từ biển mặn trên giòng thực - hư
 *
bao năm đọng vũng tình thư
ngỡ khô như cánh đồng mưa quên mùa
tìm anh qua triệu lần Thu
qua lời lá rụng, qua từ cánh âu
 *
thời gian lưu niệm ngã màu
tôi gom hồi ký giấu vào sâu tim
mai về sau lối nỗi niềm
con đường lên dốc dừng riêng ngõ người
đht  

TẦN SỐ LONG LANH

 
có những lúc chân đi không biết mệt
chỉ trầm buồn khi chiều trễ hoàng hôn
những gạch nối giữa hai trời cách biệt
người và tôi, với khoảng nhớ cào hồn
 *
có những buổi sớm mai sương hoang mặn
uống vào say, mểm nhũn cả môi hồng
như kiến cắn, như kim châm da thịt
mới sực rằng, mình đã quá yêu thương
*
có những đêm cố ngồi đừng gục ngủ
xem thức thao dày xéo nổi tim mình
chì nhành gầy run run trên trang vở
hàng đơn côi thèm chạm mặt ân tình
 *
tư thế nào cũng chỉ là chao động
tư thế nào vẫn cảm xúc vây quanh
quay quắt mãi nguyên cuộc đời với mộng
vui và buồn cũng tần số long lanh
 
đht

Monday, March 31, 2014

CON SÓNG MẶN

 
mặn thật mặn, con sóng triều ầm vỗ
sâu thật sâu, ánh mắt đã trầm ưu
bãi xuống chiều, cát mệt nhoài, rời rã
chỉ tình tôi thật lạ giữa hoang vu
*
cánh hải âu bên bờ người rong ruỗi
bay theo mơ về rừng núi tôi chờ
ngọn gió hoang tưởng tượng ngày đi vội
cất lời buồn theo tôi hát tình thơ
 *
tôi định ngủ trong giấc ngoan thơ nhạc
để thấy mình còn thoáng mộng mai sau
tâm sự ấy mỗi đêm van ngòi mực
vẽ triều âm nhớ sóng vỗ muôn màu
 *
mặn thật mặn, nếu còn nhau, lệ ấm
nếu còn nhau, giọt lệ sắc tươnghồng
tôi mở cửa cho uà vào hơi thở
của thủy triều từ bờ nắng yêu thương

đht 
 

MÙA THU PHỐ BIỂN

 
nếu còn những mùa Thu về trên biển
mùa Đông ơi, khoan đến, ngủ giùm ta
cho ta thức nhìn đại dương ẩn, hiện
đâu đây người đã đến và đã xa
 *
ta không nhớ những cánh âu ngày nhỏ
chỉ chập chờn sỏi, đá với dã tràng
không, ta nhớ chiếc vỏ sò ai bỏ
trên cát buồn lủng lổ, chắc nhiều năm
*
mấy đọt dừa cũng gầy mòn khô khốc
duỗi chân đời đêm sương khóc bãi hoang
ánh trăng ngủ trên đá mòn, lay lất
chờ khuya qua vờn bọt mặn loăng quăng
 *
nếu còn nhớ nổi chuyện  tình huyền thoại
ta thần ngư, người, thi sĩ thần trăng
lời tiếng sóng lung linh thơ thuở ấy
vẫn vọng về theo từng ngọn triều âm 
 
đht
  
 
 
 
 
 
 
 

Sunday, March 30, 2014

VÙNG ĐẤT MI CÀY


chân say, lạc chốn không người ở
lạc cả tình yêu, lạc cả đường
ngã gió chen cành, hoa không nở
nơi đất chim cày, luống bỏ hoang
 *
lưu luyến cũng làm trong chốc lát
tim rạc gầy đi, cả hồn côi
mai mốt tình cờ ta mới hát
được nửa giòng thơ, cổ ngọng rồi 
 *
 sông trăng còn nhớ ai ngồi đợi
bên bờ uá cỏ, lở phù sa
hẹn cũng lưu linh về cõi mới
có nhận ngày xưa cảm xúc ta ?
*
ẩn ngữ tình cờ về giao hợp
trên án thư mùa Thu lá bay
chân xưa mờ dấu mưa giăng hạt
vùng đất mi nhòa ương giống cay

đht