Saturday, December 3, 2016

KHÔNG LẼ MÌNH MƠ?

 
 
 Đám bọt sóng đêm chờn vờn biển lặng
đuổi xô nhau trên bãi cát vào - ra
phiến đá cô đơn nghe lòng thấm lạnh
như đám sỏi mòn ngày mưa đi qua
*
Tháng cuối của năm sao mà hiu quạnh
gót em lạc loài, chung quanh mùa Đông
con đường em đi chạy dài sa mạc
những đồi, những đồi núi tím hoàng hôn
*
Đêm em không trăng, vỡ tan huyền thoại
biển như vô hồn khép kín không gian
chỉ có chiều dày thời gian cao mãi
lấp cõi chúng mình xây hơn trăm năm
*
Em đứng nhìn quanh, vừa trong sa mạc
sao giờ thấy mình đứng trước biển hoang
không lẽ mình mơ, trong chiêm đi lạc
đâu cũng thấy toàn là cát chạm chân
 
đông hương
 
 


Ờ CÓ THỂ...

 
 
Cái cảm tưởng của buổi chiều cuối tháng
vẫn chập chờn ẩn hiện đáy hồn tôi
sâu thăm thẳm như đêm khi trăng lặn
tôi ngắm sao, nhớ ánh mắt của người
*
Mới tháng Mười mình cũng vừa đơn độc
bước song hành với bóng nắng về khuya
nắng về khuya? có say không trời ạ
âu chỉ là ánh lửa chiếc briquet
*
Ờ, có thể tôi lầm anh với bóng
dưới ngọn đèn trên đường ướt lung linh
tiếng chân anh, tiếng gió xua bong bóng
xuôi vĩa hè con phố nhỏ không tên
*
ngồi bệt xuống trên cỏ vàng nhũn nước
ngực giá băng, hơi thở nhẹ phập phồng
anh giờ đâu, có nghe lòng tôi khóc
khóc cái buồn đang gậm nhấm tim ngoan
*
Cảm tưởng ấy đã ăn sâu tâm khảm
tâm hồn mình chừ một bãi tha ma
đầy mộ hoang xen lẫn cành gai góc
tôi lang thang cùng mấy đám sao sa
 
đông hương
 
 
 


ANH VỀ TRONG ẢO TƯỞNG XANH

 



Anh về trong ảo tưởng xanh
và em, trầm lặng độc hành cô miên
chạm chân lên cát vô biên
biển hoa mây trắng vỗ triền nắng mai
*
Nhớ về anh, mượn hình hài
giọt sương đọng lá sớm mai tuổi hồng
mơ anh, đêm tuyệt giấc nồng
( vì anh là cả tâm hồn tim tôi )
*
Dưới chân, triều sóng bồi hồi
rêu rong khoác áo màu trời vân du
mắt tim nhoà nhạt sa mù
tại không anh, tại đôi bờ chia xa
*
Hoàng hôn trên biển sa đà
quên chừ hai đứa mình là cố nhân
bóng ai trong biển tần ngần
Anh - em? hay cánh hạc buồn bay ngang
*
Bây giờ nắng đã sang sông
còn dư lại chút mênh mông cuối ngày
ảnh hình anh giữa lòng tay
đặt sâu trong ngực để hoài dấu yêu
 
đông hương
 
 
 
 


Thursday, December 1, 2016

SÁNG NAY EM LẠNH

 
 
Sáng nay sương lạnh mặt trời
rưng rưng khói sớm oằn người du miên
thôi thì thôi, lượm ưu phiền
trám miền trống vắng quanh triền huyền hư
*
Lông bông như hạt sa mù
trên ngàn gió dậy, lốc vù quắt quay
ngực trần ươn ướt sương mai
vùng hiu quạnh nhớ bàn tay đặc thù
*
Sáng ngồi hát khẽ tình thơ
hình như toàn những lời ru ân tình
ưởn người, bắt nắng làm thinh
cho dư âm đã làm mình tư tương
*
Thôi thì thôi, níu vấn vương
cứ thêm mỗi bước rải đường về anh
nhiêu xa, dù chỉ một mình
xin cho hội ngộ ....một lần ...cũng ưng
 
đông hương

Wednesday, November 30, 2016

HOANG VẮNG


 

Thế là buồn thêm một ngày
còn gì xóa hết đi người, an nhiên
cuộc chờ nằm ngủ bình yên
gối trên trăng lặn nên đêm sâu dần
*
Thế là nhớ thêm một lần
bài thơ trên giấy mờ cùng thời gian
gấp cho chữ khỏi nhàu vàng
hôn anh cuối khỏi nhạt dần trên môi
*
Thế là vui đã xa bay
ưu tư thiền tịnh, xin đời ngắn đi
để đừng rơi vực đam mê
vì đường vô cực cõi về hư vô
*
Thế là thêm một ưu tư
đê sầu nước mắt vỡ, nhừ phù sa
mênh mông rộng quá thiên hà
tim anh khoá đến bao giờ mở đây
*
Thế là em lại liêu trai
một mình trong nghĩa trang đầy...không anh
 
đông hương

 

Tuesday, November 29, 2016

CÓ MỘT NỖI BUỒN

 
 
Có một nỗi buồn phồng hơn bong bóng
và trái tim tôi anh đốt thành than
tôi tội nghiệp, gom tàn tro đổ biển
chợt bất ngờ tàn trổ khói bay lên
Có một nỗi buồn, áo khoác trái tim
anh đã xé làm mảnh khăn lau bụi
huyết quản khóc, nước mắt hồng loạn rối
chợt thấy buồn, khúc khích bỗng lặng im
 *
Có một nỗi buồn nhọn như mũi tên
tẩm độc dược từ xa anh bắn trúng
từ một tinh cầu hôm xưa tuyệt mộng
giờ rêu phong và bụi phủ tâm hồn
 *
Có một nỗi buồn em mang tên anh
thơm khắc khoải mùi vị hương rượu đắng
một hớp nhỏ đủ liêu xiêu gục ngả
trên con đường ngày tháng chỉ toàn đêm
 
đông hương
 


Monday, November 28, 2016

CÕI NGƯỜI CŨNG ĐẦY ẢO

 
 
Thơ đã chết từ đêm mùa trăng cũ
gờn gợn buồn một le lói dư âm
xa như tiếng sóng vỗ lên bờ đá
chuyển nhẹ về man mác chút bâng khuâng
 
Tôi mang trọng tội thương anh tự thuở
tính đã là hơn ngàn kiếp trầm- thăng
trái tim đỏ màu thơ trong huyết quản
vẫn chai lì ngỡ mình vẫn đài trang
 
Sao ngớ ngẩn ngồi ôm thơ người khóc
đời vẫn xuôi nhưng thơ đã không còn
đồng tử tím thẩm nhạt nhoè nước mắt
mình quá khờ trời ạ, nhớ lung tung
 
Cố ngồi vẽ  cánh chim ngàn vụt mất
từ một ngày mới đầy tuổi hai trăng
tôi bất lực nhìn tim mình hẫng hụt
đau cái đau nó gãy cánh thiên thần
 
Thế mới hiểu cõi người cũng đầy ảo
vì hôm xua gặp thơ ở trần gian
quấn quýt nhau trong không gian hạnh phúc
bỗng bất ngờ tỉnh dậy giữa phế hoang
 
đht
 


Saturday, November 26, 2016

VÌ SAO...

 
 
Đêm dừng bước nghe không gian quằn quại
rối mây buồn, rối tóc gió thời gian
sợi mưa cũ đột ngột đi, bỏ lại
trên đường người trầm tích những riêng mang
*
Trăng tuổi ngọc xót đau tình bạc đãi
lăn tăn theo ngọn sóng chết nửa chừng
trôi dập dềnh theo nhau không bến đổ
rạn nứt dần từng mảnh vỡ dư hương
*
Đêm trùng điệp cánh thiêu thân luân vũ
tôi nhìn mình, bất giác nhớ tình quân
đang hương lửa bỗng đổi bờ hạnh phúc
không một lời, không một chữ ...vân vân
*
Nay người trở về ôm cây thánh giá
quỳ trước đài xin Chúa hãy ban ơn
quên hết những lỗi lầm, sợ phải trả
nợ hôm nào bóp nát trái tim ngoan
*
Đêm dừng lại mở quyền kinh sám hối
thắp đèn thêm cho sáng tí giáo đường
nhớ cầu nguyện chứ không ngồi ngủ gục
rồi quên người mình một thuở vấn vương

***


Ngôi giáo đường xưa người yêu quỳ cạnh
nay anh nhìn, tất cả đã phế hoang
dãy ghế mục, gãy, lòng anh trống lạnh
anh một mình sao hương vẫn quẩn quanh

đông hương

 
 
 
 


CẢM XÚC CHIẾC LÁ CUỐi THU

 
 
 Như lá cuối Thu, tôi sắp rụng
gắng ngồi dán lại bóng đêm qua
lao xao cảm xúc thăng trầm vỡ
làn khói mây chiều trong ảo hư
*
Đầy tay mặc cảm còn vương vất
nên buồn cho nước mắt cạn đi
dư âm của tiếng chân nước mắt
ngày mình vừa rủ nhau chia ly
*
Một nửa trái sầu đem xẻ nốt
mời người cắn thử lịn hay chua
một nửa kia tôi đem giấu mất
trong tận cùng sâu để chọn mùa
*
Đợi ái ân về trên gối chiếc
vòng tay đắp ấm trọn thân- tâm
giữa không gian trắng hồn nghe lạnh
tôi thức thao chờ một bóng quen
*
Bóng đã di hành qua bến lạ
và tôi chiếc lá cuối lìa cành
rơi xuống, bơ vơ rừng thiên cổ
ngay rễ tình thơ mục, phế hoang
 
đông hương
 
 
 
 


Friday, November 25, 2016

ANH- NGƯỜI BIỆT ĐỘNG MŨ NÂU


 
Những nẻo đường của chiến tranh đi qua
mất dấu anh, giày Saut và áo trận
gần nửa đời rồi, tình còn lận đận
tim quấn vành tang, mặn vẫn nhạt nhoà
*
Em về thăm quê, hành trang nỗi nhớ
SàiGòn- Pleiku, con đường thật buồn
dấu vết yêu xưa quay tròn mộng mị
giấu giữa hồn em màu áo hoa rừng
*
Phố núi chiều, hoàng hôn ưa trở tím
tim em chiều, mưa nặng hạt xoáy hang
như lổ đạn, hố bom, buồn chết điếng
chung quanh mình, rừng vọng tiếng tim câm
*
Em lang thang Bình - Trị - Thiên tìm vết
máu người xưa trên đại lộ kinh hoàng
trong một phút rứt ray, tay bốc đất
biết đâu chừng đất thấm máu người thương
*
Em nhắm mắt, nhớ mùi hương áo trận
bóng hào hùng người Biệt Động Mũ Nâu
tiếng sát, sát của cọp rừng oai dũng
xa muôn đời, kỷ niệm rễ ăn sâu
 
đông hương
 


Thursday, November 24, 2016

TẤM ÁO TRI ÂM

 
 
Ước gì tìm lại giấc mơ
em, cành lan dại trong thơ của Người
xiêm buồn chưa khoác lên vai
nắng vàng súng sính ban mai cuộc tình
Ước gì nhẹ hẫng, yên bình
những nhung nhớ cũ thôi đừng rức rưng
quên mau tên, họ người người thương
trái tim đừng gục ngả đường sầu đi
 *
Ước gì xoá hết mê si
hôn người giờ chỉ tích di lở dần
em ngồi xe sợi bâng khuầng
may thành tấm áo tri âm bốn mùa

Mùa Xuân nồng ấm như thơ
Hạ về người khoác nhẹ hờ trên vai
Thu qua, áo bỗng thở dài
sợ Đông thấm ngực phai mùi hương em

đông hương


Wednesday, November 23, 2016

MỞ CỬA TIM ĐỂ CUỐI CÙNG MẤT CẢ




Tôi mở cửa tim, mong mùa Thu vào lại
mong bước thi nhân trăn trở cũng quay về
trên  điệu Cung trầm hàng nốt ấm si mê
ngón luân vũ theo đam mê từng giấc tối
*
Tôi mở xiêm y cho tim mình thoải mái
cho gió vào khoan khoái một vài giây
khi mùa trăng chưa đến tuổi tròn đầy
tôi tìm nhớ vòng tay trong hoài niệm
*
Tôi mở tâm thư đọc tìm đâu khuyết điểm
để buồn anh rồi tính chuyện quên người
nhưng khát khao vẫn bướng bỉnh không thôi
thèm một nụ hôn môi dù giả tưởng
*
Tôi mở khoá cho tâm hồn dị mộng
thích chu du trong hoang tưởng tận cùng
mơ cuộc tình huyền thoại đã lưu vong
dang trở lại rộng vòng tay quen thuộc
*
Để cuối cùng biết bao giờ quên được
tôi lao đầu vào trong hẫng hụt không anh
mặc tim tôi như trái phá nổ bùng
văng mất xác, mất tâm hồn ...tất cả
 
đông hương

Tuesday, November 22, 2016

CÓ BAO GIỜ

 
 
Trái tim này đã từng khâu vết rách
da thịt gầy khi giòng đỏ cằn khô
biết tại sao hồn em bỗng dại khờ
anh đi để lại tháng ngày đơn chiếc
*
Em như ngọn lá rừng trong bão tuyết
cành nhỏ nhen từ chối rễ linh hồn
cũng một trời sao chia sẻ nụ hôn
cho cỏ lạ, anh làm thân bướm lượn
*
Có bao giờ anh tưởng hồi cảm nhận
mình xưa là thi sĩ của tình thơ
sao chém đi người tặng anh xuân thì
anh có lúc đã nhận là tri kỷ
*
Em lướt nhẹ vào khung trời tích cổ
chữ tri âm đang mờ nhạt vô tình
cả đời người tìm có dễ không anh
em không nghĩ dễ dàng như anh tưởng
*
Trái tim anh thật ra chỉ giả tưởng
giấc mơ hồng em ngỡ đã dành riêng
cho mình em, hạnh phúc thật vô lường
em đâu biết mình là con cờ thí
 
đông hương
 
 
 


Monday, November 21, 2016

BÀI THƠ TÌNH CHO ANH


 

Đây bài thơ em viết bằng thương nhớ
có bao giờ anh đọc được không anh
trái tim em luôn luôn thật trong lành
như đá qúi chưa gặp ai mài giũa
*
Dù trời đất đầy dẫy bao nghiệt ngã
đầy phong ba hay biển động triều thần
em tìm ở anh, dễ thương thi nhân
thơ rất đẹp cùng trái tim vô tội
*
Em thuở trước một giòng sông sám hối
trôi lang thang trên sóng rối u tình
trôi đi tìm nguồn cội của tâm linh
em đã gặp trong tim anh tâm điểm
*
Thương từ đó, hôm qua rồi miên viễn
có thế nào, tim dù lắm phù sa
anh có làm em bão tố phong ba
cây nước mắt vẫn nở hoa diễm tuyệt
*
Đây bài thơ tình viết bằng tâm huyết
cho riêng anh, người em cả đời chờ
 
đông hương
 
 


Sunday, November 20, 2016

NÂNG LY CẠN ĐÁY NỖI SẦU

 
 
Nắng lên âm chút mặt trởi
ấm vườn cỏ, ấm mây trời đang trôi
tôi về xứ rượu tìm say
cho quên mình đã viết lời không ngoan
*
Giọt hồng, giọt trắng lang thang
trên bời môi thấm bàng hoàng nhớ anh
nâng ly cụng với phù trầm
nghe hừng hực nóng chảy tròn dư hương
*
Vào sâu tận đáy ngực trần
cuối hồng tâm chạm bóng cầm tim tôi
một chung quay quắt đủ rồi
thêm chung nữa chắc buồn rơi nhũn hồn
*
Ngấm xuyên tuốt thời gian
xa người- tôi biết tim mình khó nguôi
trái buồn chờ lúc chín cây
trăm ngàn kiếp nữa tuyệt vời cơn đau
 
Nâng ly dốc cạn nỗi sầu
Tôi hoà thêm giọt lệ màu vết thương
 
đông hương
 
 


Saturday, November 19, 2016

NỖI ĐAU ANH ĐỂ LẠI CHO EM

 
 
 
 Bóng người chìm giữa bờ đường mưa rối
em lặng nhìn, nghe cây lá rưng rưng...

giọt mưa đêm hay giọt buồn gõ tính tuổi
sao đọng trên rèm những hạt ngà sương
*
Em vội vàng lau nỗi đau đồng tử
cho hai hàng nước mắt khỏi côi đơn
em đứng nhìn trống vắng đang hành khất
trên một hành tinh bụi cát phủ dần
*
Cuộc trốn tìm giữa anh - em thuở ấy
chừ thời gian đã lở mất ít nhiều
anh bỏ lại trong hồn em khối đá
rồi lâu ngày rơi vực thẳm tình yêu
*
Anh để lại một giòng sông nước mắt
bờ cỏ buồn giẹp dưới ngọn phong ba
mùa nắng đầu tiên trờ về ngơ ngác
không lẽ khô rồi giọt lệ hôm qua?


đông hương
 
 
 


Thursday, November 17, 2016

NGẮM ĐÊM MƯA

 
 
Ngồi đêm ngắm những sợi mưa
sợi tơ cảm xúc đã vừa dệt xong
rối bời trên tay mùa Đông
thời gian đánh đổ bức tường mộng du
*
Còn- không quyến rũ gót về
gõ lên phím lạnh ngón kề, ngón xa
lanh chanh hạt rối rít nhoà
ướt loang lấm tấm trên tà áo em
*
Ngón chùng, dụ dự vờ quên
tên người, gõ trật luôn tên cuộc tình
em buồn nên cũng im thinh
nán chờ cơn lạnh rời triền môi ngoan
*
Ngoài kia mưa nặng, rộn ràng
đếm chân bong bóng trên đường gió qua
nhớ người, tim nổi phong ba
dù  em cố thủ đừng cho chùng rèm
 
đht
 


VẮT CẠN NHỚ NGƯỜI

 
Vắt cạn giọt buồn trên lưng sóng
uốn vòng tâm sự với trùng dương
dành ai tiếng khóc làm âm vọng
của cuộc tình xa vỡ nửa đường
*
Trên bờ tình sử anh bỏ lại
một túi ngải bùa cho giấc hoang
em ngồi đối ẩm cùng đêm tối
nghe bóng chân mình nhẹ lướt ngang
*
Mối tình thật lạ chưa từng thấy
anh là cơn mộng tẩm toàn thơ
 vào giấc ngủ em, mang ân ái
cùng trái tim vừa đúng tuổi mơ
*
Dấu ấn thương yêu giờ đã lở
bởi triều trong một phút quen chân
lạc vào động gió, quên trời cũ
quên cả con đường xưa  cố nhân
*
 

Vắt cạn nhớ người trên phiến đá
trả lại cho người những nỗi đau
tiếng chân của biển mơ hồ chạm
đúng giữa hồn thơ đã mất nhau
*
Nên bây giờ buồn, em tìm biển
vì biển là anh, con sóng tình
vỗ bờ tim lúc bơ vơ nhất
để biết anh còn bên cạnh em
 
đht
 
 


Wednesday, November 16, 2016

NGƯỜI VẪN LÀ DUY NHẤT TRONG TÔI

 
 
Chưa cuối mùa, Thu đã rời bỏ phố
tôi hàn đông nên tim trở dại khờ
tháng ngày nào hạnh phúc đã ngang qua
đi để lại phù sa trong đồng tử
*
Tôi ngồi đây, bên bờ đời vàng úa
dỗ dành mình, dỗ dành lệ đừng đau
nên quên không cuộc tình đã úa màu
hay giữ lại đến kiếp sau đừng mất
*
Yêu thương ấy vẫn là anh duy nhất
đời ra sao, tôi vẫn thức thao chờ
trái tim tôi chỉ có một lần mơ
cho đến cả muôn đời dù vọng ảo
*
Hồi tưởng lại những phút giây tuyệt hảo
anh tặng tôi hạnh phúc với nhớ nhung
viết bằng tim và viết bằng tâm hồn
lời thi sĩ thật tuyệt trần bậc nhất
*
Tôi chợt nhớ tờ chúc thư đang cất
Thu không còn là tình tứ như xưa
người đi qua đời tôi đêm chuyển mùa
tôi hụt hẫng nghe tâm tư bật khóc
*
Tôi cố thử mở tim nhìn sự thật
Người vẫn là tình duy nhất đời tôi!
 
đht
 


Sunday, November 13, 2016

DỄ THƯƠNG

 
 
Dễ thương như những hạt mưa
rơi trên mái tóc em vừa mười lăm
dễ thương như nụ trăng rằm
nở đêm anh đến hôn em lần đầu
*
Dễ thương như ánh mắt nhau
nam châm thu hút mình vào tương tư
vẽ em trong những lời thơ
vẽ anh qua những đặc thù từ chương

Dễ thương như sợi tóc vương
trên tay đại lượng ân cần tâm - thân
tương như, an phận má hồng
con thuyền huyền thoại theo giòng ngược xuôi

Dễ thương như em với người
trao nhau những nụ đầu đời dành riêng
ru em đêm trọn giấc hiền
tay anh lau sạch muộn phiền trên mi

Dễ thương như thuở dậy thì
chưa lần mở cửa tim vì vấn vương
tâm hồn, viên ngọc trong lành
chờ anh, người sẽ ngàn năm tri tình


đht










Saturday, November 12, 2016

NGẮM ĐÊM




Đêm tôi ngồi, ngắm giòng sông thiên hạ
xuôi về đâu? biển hạnh phúc hay nguồn
tôi gắng nhớ thử giữa giòng bước lạ
mẫu chân nào đúng kích thước người thương
*
Không buồn vui, dửng dưng như phiến đá
tim đã mòn từ thuở để người đi
mùa Thu chết, qua đời, cây trụi lá
buông tầm nhìn cho vợi bớt mê si
*
Quên, muốn lắm nhưng tính mình nhạy cảm
hay kéo về thêm băng giá cho tim
lại quyến luyến, lại rưng rưng nước mắt
nghe nín câm đang ngồi khóc một mình
*
Vòng vo mãi cũng lại về chốn cũ
trong nghĩa trang thương nhớ, cỏ mồ côi
tôi dắt tôi vào thăm ngôi mộ mới
khắc tên người nằm đó...ơ tên tôi!
*
Chỉ là mộng giữa những đêm thao thức
ôm cô đơn ngồi đọc lại thơ người
dưới ánh sáng tiều tụy cây bạch lạp
bóng trên tường dang tay mọc mời tôi
 
đht
 
 
 


Friday, November 11, 2016

VẨN VƠ MỘT MÌNH

 
 
Buồn, ngồi xếp áo đoan trang
giấu trong sâu dưới tập san Tình Người
ngày nào khoác lại hỡi tôi?
cũ - nhàu luôn cả nụ cười vừa thêu
*
Vẩn vơ nhớ lại thuở đầu
hôm anh ướm hỏi vì đâu em buồn
hỏi tim anh - đừng hỏi em
vì lời giải đáp anh cầm trong tay
*
Nhỉ mình cũng đỗi lá lay
em xin thú tội vì cay đắng đời
mơ hồ như sương chiều rơi
vân du, uốn khúc quanh môi sảng hào
*
Liều mình bạn với canh thâu
em xanh xao bệnh má đào trầm luân
ngải bùa, phương thuốc tình nhân
giờ thôi hiệu nghiệm, vì không thật thà
*
Ngồi buồn vẽ cuộc tình xa
thiên nhai cửa khoá, nguyệt hà phù vân
nỗi vui cũng chợt phù trầm
trách ai chừ? trách duyên phần trời ban
 
đht


PHIÊN GÁC ĐÊM

 
 
Khuya tiền đồn, phiên gác đêm lạnh tẻ
 mưa bụi bay bay lặng lẽ, vô tình
tay chạm phải vỏ đạn đồng trong túi
định ngày về, làm sính lễ cho em
*
Một đời trai và trăm ngàn chiến trận
bom đạn chờ dội lấm tấm hoả châu
đêm tiền đồn, trong vài giây phút lặng
 nhớ hậu phương và bóng dáng ai sầu

Khuya tiền đồn, trăng đã già, sắp lặn
nhờ mây che, đêm dày đặc chung quanh
trong yên lặng rợn ngưòi, nghe cú rúc
ngỡ tử thần đang rình rập đâu đây
*
Anh ước mơ hôm nào về được phố
tặng cho em một đoá pơ lăng khô
 có đôi khi phải băng rừng, băng suối
 lắm lúc bùn đóng cứng đế giày Saut
*
Mảnh bom vỡ cạnh tim, anh ngỡ chết
vết thương không băng bó, rỉ ri hồng
dù hơi thở như chỉ mành dễ đứt
vậy mà nhớ em, nhớ lây SàiGòn
 
đht
 


Thursday, November 10, 2016

EM ĐÃ LÀ DĨ VÃNG

 
 
Em đã thuộc về mùa hoa phượng cũ
Huế xa rồi từ ngày tiễn anh đi
chỉ con ga già lú, quên xuân thì
và quên cả lời nhau khi từ biệt
*
Em đã thuộc về chiếc hôn duy nhất
bóng hào hùng trong áo trận giày Saut
mong một mai gầy dựng lại cơ đồ
về lại phố tìm tim thơ ngây cũ
*
Em đã thuộc về vòng tay tri kỷ
chiếc mũ nâu trên mái tóc thiên thần
aó hoa rừng túi đầy dẫy chiến công
và ánh mắt như vì sao sáng lạng
*
Em đã thuộc , ai ngờ về dĩ vãng
kỷ niệm người còn lãng vãng trong tâm
mùi hương xưa còn thấm đậm trong lòng
chưa mất dấu, sẽ không bao giờ nhạt
 
đông hương
 
 
 


MỘT LẦN ĐI ANH


 
Anh về thăm xóm nhỏ
có hương gió tuổi hồng
cánh diều vi vu gió
và mùa trái cấm thơm
*
Anh về mùa hương cốm
quên tuổi buồn lưu vong
đây nì hôn đằm thắm
ủ kín từ trăm năm
*
Anh về vun xới lại
vườn cỏ em mùa Đông
gieo hạt thơ tình ái
cho kịp nắng Hạ nồng
*
Anh về hôn tóc nhé
mái tóc chưa điểm sương
dù thời gian vô lễ
không chịu dừng gót chân
*
Anh về thăm một chuyến
em và tình bất di
cho hương xưa đồng nội
đừng trở thành cố tri

đông hương