Wednesday, November 22, 2017

CÓ MỘT GIẤC MƠ

 
Có một giấc mơ tôi hoá bướm
lượn những mùa Xuan trời cố hương
vỗ cánh mong manh tìm hơi hướm
thời gian tuổi ngọc khắp muôn trùng
*
Tối hỏi với tôi còn thèm gặp
lại những dư hương đêm biển trăng
nhìn điếu thuốc ai vừa mới thắp
ngỡ đàn đôm đốm vũ trên ngàn
*
Gỡ cánh, loay hoay tay vọc cát
viết một bài tình thơ tặng anh
thật nhanh trước lúc triều hôn bãi
xoá mất tên người bởi sóng đêm
*
Tôi giấu mình là hồn cánh bướm
sợ gió đem mưa về giữa khuya
đêm mênh mông biết đâu là hướng
lòng tay tôi thường đậu ngủ nhờ...

đông hương

MƯA SÁNG NAY


Sáng lung linh với giòng mưa qua phố
mỗi giòng là sợi lụa quấn đời em
với đời anh cho màu tim vẫn đỏ
chảy xuôi nguồn huyết quản giòng bình yên
*
Mưa sáng nay chỉ nỗi buồn thừa hưởng
mưa chiều xưa vui để lại SàiGòn
liệm trong sâu tim em bằng niệm tưởng
xa mưa SàiGòn là chết nửa tim ngoan
*
Nắng ngủ nướng, hôm nay trời rất lạnh
con sâu đo cong mình dưới lá tùng
bướm cánh ướt, chẳng thèm buồn bay lượn
trốn dưới nhành phượng tím nhánh gầy nhom
*
Trời hôm qua đang còn nằm tắm nắng
nay sáng về nhiệt độ lại hàn đông
mây choàng vai áo lông cừu màu xám
cho mưa đừng làm ướt cả mênh mông
*
Đàn sáo đá bay về tìm tổ cũ
tổ rách rồi, mẹ cũng...bỏ sang ngang
đứng nhìn nhau, nghệt ngờ, lông cánh rũ
chừ tìm đâu cư ngụ lúc Đông sang?
*
Em cũng vậy, không anh, không chỗ trú
làm sao tim được ấm áp bây giờ
pha lê lại thích lang thang gót nhớ
đi tìm về vùng hạnh phúc đêm xưa...

đông hương




MỘT TRỜI KỶ NIỆM GỬI ANH



Có yêu thương mới biết lòng dạ Huế
có vui buồn mới biết sóng giòng Hương
có tâm tư mới thích nghe Thiên Mụ
khi chiều về chuông ngân giữa hoàng hôn
*
Huế của em là nhánh bông phượng đỏ
Huế của anh là tà áo qua cầu
Huế của em là tóc bay trong gió
Huế chúng mình là Vọng Cảnh _Nam Giao
*
Em rất hiểu tại răng anh yêu Huế
nón bài thơ và nhỏ nhẹ dạ..thưa
tiếng khúc khích giấu lòng tay e lệ
thương anh rồi nhưng cứ vẫn như... chưa
*
Trời Xuân Thượng và mây hồng Bầu Vá
theo lên nguồn xem hai đứa đi câu
cạnh Kim Phụng bãi cát lài, nước hạ
rứa mà chừ đàn cấn buồn, nhìn nhau
*
Thời tuổi ngọc thích Mệ kể cổ tích
huyền thoại tình đêm hạnh phúc thần tiên
Mệ vuốt tóc, sợi ngắn ưa mu khóc
hờn sợi dài nhiều lần được anh hôn
*
Chừ tất cả đã chìm trong Huế mộng
hương dạ quỳnh vườn Nội có thiết tha
giờ tan trường Đồng Khánh còn tiếng trống
 giòng Hương xưa bóng Tôn Nữ mắt nhoà...

đông hương

Monday, November 20, 2017

LÀM SAO NÍU LẠI TIM NGƯỜI



Thế là rách một giấc mơ
dán sao cho đẹp đừng cho nát nhừ
giữ gìn không để hao hư
những trang kỷ niệm đầy thơ tuyệt vời
*
Mea culpa, lỗi tại tôi
cứ mang sóng gió cho người mình thương
làm sao quay ngược cố hương
để mong nối lại quãng đường tình yêu
*
Không tháng Bảy vẫn mùa Ngâu
hạt mưa chừ nhuộm tím màu thời gian
cũng đành chờ đợi thân quen
xóa giùm quanh khoé giọt buồn thầm rơi
*
Tâm tình trạng thái chơi vơi
chảy thành giòng nhớ đêm vời vợi xưa
buồn, về núi khóc với mưa
lạnh thành băng giá tuy mùa đang Thu
*
Trắng vây trái cấm, cầm tù
loay hoay như một người ngu...biết rồi!
ừ thì hiểu lỗi tại tôi
làm sao níu lại tim người chừ đây??

đông hương

LÒNG CHỪ BĂNG GIÁ MÙA ĐÔNG



Cuối đường dấu tích chân qua
đếm gần năm tuổi tình ta với người
có còn ai nhớ thương tôi
để tôi niệm kỷ tháng ngày chưa xa
*
Bóng mơ hạnh phúc vào _ra
mỗi đêm giữa giấc hoàng hoa tuyệt vời
lắm khi tình cũng nổi trôi
vì tim nhiều chuyện nên người không ưng
*
Lỗi chăng không biết yêu thương
cứ ưa đòi để rối ren sợi tình
cảm buồn, nhắm mắt nín thinh
cho nhiều quay quắt cứ rình mi ngoan
*
Thế là nước mắt lang thang
loang dài xuống má _lăn tròn vòng môi
lại thêm lần lữa ngậm ngùi
răng tôi khờ dại để vui mất nồng
*
Lòng chừ băng giá mùa Đông
tim ngu muội để mang thương tích đầy
biết trời hạnh phúc mai đây
còn hồng hay lại xám vây quanh mình?

đông hương


Sunday, November 19, 2017

NHỮNG BÀI THƠ VIẾT CHO ANH



Những bài thơ tôi chưa hề đánh dấu
từ bài đầu đến mới cho riêng anh
những bài thơ viết khi tim đang nẫu
từ một ngày nắng đã mất màu xanh
*
Tôi gắng vẽ trên khung đời tuyệt tác
những cơn mơ đầy hương anh mặn nồng
như nụ hôn chiều cuối mình tạm biệt
xa nhau rồi, biết  xa mãi hay không
*
Trên chuyến về, gió mang theo nước mắt
biển triều thần cuồn cuộn sóng dâng cao
chạm vào mây mang bảy màu hư _ thật
sợ rã rời trời hạnh phúc bên nhau
*
Giờ ngơ ngác trong kiếm tìm hoài niệm
kỷ vật tôi là chùm tóc của người
là hương áo, là chiếc hôn quyến luyến
không nỡ rời, gắn chặt lấy môi tôi
*
Thơ mới nhất viết trong khuya không ngủ
lũ nhớ người làm ướt cả chiếu chăn
tóc vật vã trên gối buồn trăn trở
trên mi đau rưng rức mặn quanh tròng

đông hương







LỜI THƠ HUẾ VIẾT RĂNG CHO ANH CHỪ?



Tôi vui như gió qua trời
tôi buồn như tiếng lá rơi đêm về
nhớ người_lòng vạn si mê
mỗi khuya nhịp lạnh, ngô nghê giấc trần
*
Vẫn ào ạt những phù vân
vỡ đê nước mắt ngập thành đại dương
ngược giòng mặn cả sông Hương
hèn chi đóng trắng muối, viền quanh môi
*
Quán xưa đậm bóng anh ngồi
vòng tay quấn quýt tháng vời ảo hư
khoé ray rứt, những lần chờ
em quay quắt nhớ đến mờ chữ thư
*
Giòng xưa vẫn mãi tương tư
hoài từng kỷ niệm, lòng như đông hàn
mùa mô phượng rũ sân trường
cánh hồng rụng phủ dấu chân tri tình
*
Con đường đất đỏ Huyền Trân
còn em_ nhưng mất người cầm tim em
chiều đi, quên nắng Hoàng Thành
quên luôn Tôn Nữ long lanh giọt sầu
*
Mô rồi thương yêu_ chiêm bao?
hay anh là mộng đời nhau_chắc là ?
nhớ nhiều, nốt trở phong ba
rơi trên phím chữ dăm ba triều thần
*
Huế buồn, hương sắc mùa Đông
tình xa để lại mênh mông kinh thành
xác xơ luôn người thương anh
lời thơ Huế viết răng cho anh chừ?

đông hương

NHAN SẮC HUẾ



Nhan sắc Huế bây chừ trăng mười tám
liệu còn soi rõ được bước tình anh
Hương không ngủ, vẫn giòng xuôi tìm bạn
đêm trôi chờ viễn xứ vài lần ngang
*
Huế nhớ lắm, kỷ niệm như đá qúi
mà trên đời không tìm thấy lần hai
có ai tìm lại được cánh hoa sứ cũ
thắm hương người lần giụi mặt trên vai
*
Thiếu viễn xứ nên để buồn anh trảo*
làng Nguyệt Biều hương bưởi cũng bơ vơ
chỉ còn đậm trong em mùi cổ áo
mãi muôn thu không quên được bao giờ
*
Nếu sóng đời đưa em đi xa Huế
vẫn lăn tăn rung động nụ hôn đầu
những ngõ về qua Trường Tiền_Thượng Tứ
bờ lề hoa muối trắng phủ chân nhau
*
Viễn xứ ơi, dù chỉ vài giây phút
Huế thương rồi Huế chung thủy thiên thu
tháng cuối năm vẫn phùn rơi_ mi ướt
lạnh muôn đời khi viễn xứ còn xa

đông hương

anh trảo = hoa y lang y lang

Saturday, November 18, 2017

HỒN THƠ THƯƠNG YÊU



Viễn ảnh thơ như đồng lúa mạ non
trên khung ảnh đàn cò bay thẳng cánh
mỗi cánh chim là lời thơ nầng ấm
viết cho người duy nhất vẫn mang tên...
*
Thơ tôi đó_ ngày Hồn Thơ đỗ lại
trên nhành tim ngỡ khô khốc trọn đời
giòng vui nghĩ như ngày mưa ác quái
ào long lanh trên phím chữ nghĩa tôi
*
Hồn Thơ đến bất ngờ...chưa kịp hiểu
thì vòng tay đã ôm trọn tim rồi
tim xưa đá, trở mềm như nhánh liễu
huyết quản ngời luân chuyển máu hồng vui
*
Không viễn ảnh vì HỒN THƠ có thật
sẽ dìu tôi đi trọn suốt một đời 
thơm hương lúa _ thơm chân tình lịm ngọt
nguyên cả cánh đồng thẳng cánh tình bay

đông hương








XIN ĐỪNG VĨNH VIỄN MÂT NHAU



Chim về núi Nhạn , chiều sa
bâng khuâng xuống thấp la đà cố hương
Ngọ Môn mở cửa mời Hương
dừng trôi một buổi tìm thân quen giùm

Mắt buồn, lăng tẩm im lìm
nhắm nghe nhịp gõ con tim thăng_ trầm
Huế vừa hạnh phúc trổ bông
cánh hoa lại úă vì mong nhớ nhiều
*
Võ vàng ngọn nắng Nam Giao
nghe chân nước lũ lao xao Nội Thành
SàiGòn ơi, ơi SàiGòn
về thăm Huế nhé cho hồn không đau
*
Xin đừng vĩnh viễn mất nhau
để mai Nam Phổ trầu cau_ pháo hồng
nhé người, một chuyến Nam_ Trung
cho hương môi ngọt _cho đêm vẹn toàn
*
Biết mô giữa lòng phố phường
còn vương bóng dáng em thương một đời
con đường Đập Đá mưa rơi
không mưa..mà ..lá me bay...như là...
*
Như là nước mắt em sa
nhớ tơi bời, rối vần thơ chưa tròn
xa người, kỷ niệm lang thang
rày đây, mai đó mỏi mòn ...xanh rêu

đông hương




Wednesday, November 15, 2017

XIN CHO HUẾ MỘT ĐÊM THÔI


 


Hồn Thơ và Huế tôi đâu
giòng Hương vạn cổ vẫn sầu_ xuôi êm
rong rêu nhớ bóng môi hiền
soi trên nước lục nỗi niềm xa nhau
*
Chiều lên Thiên Mụ vương sầu
trên lăng tẩm ngựa_ rồng chầu trang nghiêm
qua cầu, ai nón vành nghiêng
bỗng như hoang vắng , mây đùn, tím than
*
Lạnh lùng An Cựu_ Thiên An
đồi thông hờn dỗi buồn em xa người
Ngự ơi, sim tím đầy_ vơi?
lấy chi lấp hết khi đời thiếu anh

Giấu sâu đồng tử triệu ngàn
ước mơ gặp lại được vòng tay thương
bây chừ Huế chỉ dư hương
chiếc hôn chiều cuối vẫn chờm trên môi
*
Tà xưa trắng một góc trời
nay tà Tôn Nữ một đời cấm cung
mùa ni ngơ ngác ngô đồng
trầm ưu Đại Nội_ Hoàng Thành rêu phong
*
Giòng xưa nước luyến_ chờ mong
và thềm bến cũ rêu xanh dấu người
Xin cho Huế một đêm thôi
một đêm hạnh phúc mà người... nợ em...

đông hương

Sunday, November 12, 2017

HOÀI NIỆM CHO HUẾ...


Anh là gió ấm SàiGòn
em là phong lũ Huế sang tháng phùn
đời hai đứa đang song song
giòng Hương nối kết con đường có nhau
*
Anh là buổi sáng nắng màu
em là hôm ấy mưa mau thoáng về
một chiều Huế sững si mê
quên luôn giờ giấc chim về non xa
*
Anh là núi Ngự_ giòng xưa
em là bến cũ_ đò đưa học trò
nhìn lên con dốc bơ vơ
Nam Giao biết có còn mùa tím sim
*
Anh là Hoàng Tử tim em
em là quận chúa _ dung nhan Nguyễn Triều
qua cầu, nón ngả liêu xiêu
tóc bay cược thử dám liều quấn vai
*
Văn Lâu bóng nước bồi hồi
nhớ O áo trắng của thời mười lăm
bây chừ tà đã qua sông
vì ai mô nữa, chờ mong điếng lòng
*
Em ngồi mở tráp dư hương
thuở nào lịm vị ngọt từng chiếc hôn
bây chừ hoài niệm mênh mông
cuối trang cổ tích giòng sông chúng mình...

đông hưong




Friday, November 10, 2017

HÌNH NHƯ



Hình như Thu úa lá vàng
hình như mây thích lang thang bốn trời
hình như lòng chợt chơi vơi
hình như tôi hứa với tôi vẫn còn...
*
Tâm hồn đọng vũng cuồng ngông
chiếc hôn thiên sứ vẹn tròn như xưa
thời gian ru ngủ thiên thu
giấc thường cô quạnh nên thơ tôi buồn
*
Hình như Người đã qua ngang
ghé tim tôi trọ, chiếu giường reo vui
quấn chăn thương nhớ quanh người
nghe rưng rưng những giọt ngời tròn lăn

Hình như cảm xúc quay vòng
tìm con đường cũ có ngàn vấn vương
mong hoài niệm trở cố hương
tìm nhau cho trọn yêu thương một lần
*
Nhé, xin đừng là cố nhân
bốn mùa hương sắc cầu vồng_ sao _ trăng
để tôi chắp lại cánh ngàn
bay về cố lý tìm vòng tay quen

đông hương


Wednesday, November 8, 2017

NỖI NHỚ CHƯA NGÀY NGUÔI



Đêm nhắm mắt, tre ngà ru gió hát
cây bầng quân trái chín mật đang mùa
tội vòi vỉnh đòi hái chùm khế ngọt
chân anh trèo sướt rách cả mảng da
*
Em lí lắc muốn làm O thiếu nữ
ngứt cánh hồng, tay chà nát, thoa môi
thêm xí xọn, nhặt than đen lên kẽ
mi mắt, và nụ hoa lý bông tai
*
Ngày đi học, gặp đường mưa, trơn trợt
em bắt anh xách guốc, chạy chân không
mượn luôn áo tơi anh cho khỏi ướt
áo tơi anh chằm lá ấm vô cùng
*
Sáng chủ nhật em qua cho phong bánh
anh đang ngồi đếm dế bắt trong bao
trên bộ ngựa, dĩa bưởi vàng ...anh hối
ăn cho mau, còn đón gió thả diều...

.........

Mình xa nhau, anh theo đời quân ngũ
vai ba lô, giày Saut, áo hoa rừng
khẩu súng nặng thay tình yêu, nỗi nhớ
em khóe đầy nước mắt... chực trào ...rưng
*
Bao nhiêu năm không tin nhau, buồn lắm
em đợi chờ, thời gian cứ qua mau
tiếng đại bác, tiếng súng rền trong gió
thay tiếng cười, thay ánh mắt tìm nhau
*
Bốn hai năm, mình mất nhau vĩnh viễn
anh bây giờ sống_ chết, ở nơi mô
trên đất người hay đã là hư huyễn
trong chiêm bao anh chợt bỗng...mơ hồ
*
Kỷ niệm cũ đẹp sao mình quên mất
anh một trời, em cũng đã sang ngang
xưa lên mười, nay đã hơn mấy chục
lỡ gặp ...còn nhìn ra được nhau chăng?

đông hương

Tuesday, November 7, 2017

CHÀO NỖI NHỚ


Chào nỗi nhớ đang dệt thành vần điệu
cho thơ tôi đừng cung cấm một đời
những khúc mắc, những tâm tình _ tối thiểu
linh tinh nào đừng mang sắc sầu rơi
*
Chào nỗi nhớ cứ miên man lê gót
trên con đường tôi mãi bước qua thơ
dù gai nhọn rừng già, chim vẫn hót
khúc tình buồn giùm tôi _ kẻ tương tư
*
Chào nỗi nhớ chìm sâu vào vũng mặn
lâu lâu bừng lại ngọn lửa đam mê
thành âm vọng trong những khuya nhạt nắng
ừ_ những khuya lũ nhớ ạt ào về
*
Chào nỗi nhớ đã đông thành phiến đá
mùa Hạ ai, mùa băng gía của tôi
thương yêu anh chưa có lần nghiêng ngả
vì tình tôi là giao thạch trọn đời
*
Chào nỗi nhớ dâng triều thần nước mắt
mỗi ngày qua cuồn cuộn ngọn thác buồn
làm trôi hết mấy nét vui trên mặt
thơ ngậm ngùi trên phím những tư riêng

đông hương



Sunday, November 5, 2017

THI HỨNG PHÙ DU



Bỗng dưng nét chữ thơ rơi
rụng trên phím_ gõ những lời ảo hư
thật siêu nhưng quá mơ hồ
nghe như tiếng trống đồng to vọng về
*
Thử làm thi sĩ giống như
mấy nhà thơ lớn...trên tòa ngữ ngôn
nhưng mình đâu phải chuyên môn
từ chương, chữ mất chữ còn_ tùy cơn
*
Có đêm thi hứng lũ cuồng
có ngày tìm mãi...sỡng hồn...lang thang
ôi, thì trộm chữ thế gian
viết quàng vài ý tặng làng xóm xem
*
Đọc lên, bật ngửa ưu phiền
lại thêm được bữa ăn đòn tha nhân
giấc mơ thi sĩ dị òm
thôi về cạn chén rượu buồn cho say
*
Tìm dây cột hai bàn tay
để cho phím sượng lại rầy rà tôi
nín thinh mở khoá buồn _ vui
đem ngòi_ mực đốt lửa đời thành tro
*
Hốt theo một mớ tàn tro
vải lên trời_ rẳi sông _ hồ_ rừng hoang
vác vai bình tửu, túi đàn
lang thang về xứ có ngàn hứng thi...

đông hương

MỘT THUỞ RẤT BUỒN


những lúc thích nằm riêng một chỗ
không loài người và không cả luôn anh
vì tim tôi rất mong manh_ dễ vỡ
rơi trên đất buồn những hạt vô duyên
*
Tôi chẳng muốn cho tâm hồn nô lệ
của thời gian hạnh phúc lúc huy hoàng
đếm ngược lại những mảnh ngày đáng nhớ
ừ, thuở nào chân chưa tuổi lang thang
*
Mới ảo tưởng nhưng có ngày hữu hiện
xa anh rồi...mắt nhớ ...vùng mênh mông
chuyện tình đẹp hôm qua, mai ...ta biến
trên phím buồn, con chữ nhảy lung tung
*
Có những lúc rất buồn, tôi muốn khóc
 mi sa mưa, tầm nhìn lại vợi vời
khoé môi lạnh, loang thành màu thao thức
nghe chân sầu dộng guốc ngõ đơn côi
*
Cám ơn người đã cho tôi âu yếm
đã tặng tôi nửa hạnh phúc vẹn toàn
riêng mang đó giữ tôi trong lưu niệm
ngủ đời đời cùng nước mắt không ngưng
*
Tâm tư tôi duy nhất anh mới hiểu
thẩn thơ về tìm đêm trắng ngày xưa...

đông hương




Saturday, November 4, 2017

EM VÀ HUẾ VẪN THƯƠNG ANH


...
Anh ngồi thềm nắng tà dương
và em bên cạnh như dường ảo hư
giòng xuôi lờ lững đợi chờ
tiếng angélus chiều khua vọng _ buồn
*
Anh quên em là giòng Hương
tầm nhìn anh đã sang sông mất rồi
hiểu mình như ngọn hoang mây
vuớng anh một thoáng rồi lay lất tàn
*
Buổi chiều vẽ nét hoàng hôn
khung trời Kim Phụng chúng mình thương nhau
tóc bay dưới gió qua cầu
vương mang hạnh phúc tình đầu thiết tha
*
Bây chừ Huế đã quá xa
nên chi tha thiết cũng pha phôi nhiều
ngậm sầu em nhặt dấu yêu
anh còn để lại ít nhiều nợ xưa
*
Trả em, trả mấy cho vừa
niệm hoài với Huế, bao giờ ngủ yên
hôn anh em vẫn giữ nguyên
sẻ chia gió Huế_ Trường Tiền áo bay
*
Những ngày tay nhớ đan tay
dìu nhau vào những giấc say chập chờn
có giòng sông trôi mênh mông
có thềm bến cũ ...rêu phong Hoàng Thành...

Em và Huế vẫn thương anh...

đông hương


Friday, November 3, 2017

TẢN MẠN CHO MỘT BUỔI SÁNG BUỒN BUỒN


Cỏ vườn đối ẩm với Thu
rượu sương pha chút sa mù đài hoa
vài con sâu lạnh_ không nhà
trốn sau lưng chiếc lá và vỏ khô
*
Sáng, mây tính chuyện giang hồ
còn tôi_ sa mạc cát bờ tim anh
 nhớ đêm tha thiết nửa chừng
hôm qu _ hôm trước_ ngàn lần sũng mi
*
xuống ngồi ôm cỏ, vuốt ve
bồ công anh dại còn mê giấc nồng
pha lê chạm sỏi lăn tròn
rưng rưng triệu giọt cảm đồng côi đơn
*
Thời gian trôi nhẹ, chập chờn
thực hư, hư thực, xa gần _ gần xa
tiếng tim gọi_vọng âm ba
tên người tàn rã giữa toà thinh không
*
Cỏ vườn lá cóng lập đông
chắc vì giọt mặn tôi tràn qua tay
rơi làm băng giá không hay
cóng luôn đàn dế ngủ ngày thức đêm
*
Buồn buồn nhớ mãi cái đêm
có vòng tay ấm ...chưa quên...bao giờ

đông hương





CÁNH MAI VÀNG

 
 
Trên đỉnh nhớ chiều mùa Xuân quê hương
đêm qua năm, giao thừa sang âm thầm
chị làm đẹp, áo dài bông, khăn nhiễu
mắt huyền đen, môi phớt chút son hồng
*
Trời Huế Tết trong mưa phùn giá lạnh
tôi dị òm, aó mới quần xa tanh
chị nhìn nói: con ni chi lạ rứa
mau lên em, trễ hái lộc giờ lành
*
Chùa Từ Đàm tối ni chen không lọt
người và người khoe sắc đỏ, vàng...xanh
tiếng chuông mõ, mùi trầm _hương nghi ngút
lộc trong tay, mặt hớn hở vui mừng
*
Nắm tay tôi, chị dìu vô Chánh Điện
trước Phật Đài, chị kính cẩn dâng nhang
Ah, tôi nghe tên anh trong câu khấn
dù Xuân này chị mới có băm lăm
*
Tôi xa quê, chị lấy chồng quá trẻ
bốn đứa con còn nhỏ, nợ với nần
anh Biệt Động, bị đi tù biệt xứ
vui chưa tròn, đêm lạnh lẽo phòng không
*
Lương Quán đó, chùa thiêng, mùa Huế Tết
tôi qua nhà Nội bẻ cánh hoa mai
đem cho chị cài hoa lên mái tóc
nụ cười hiền loang thoáng chút tương lai
*
Hơn mười năm, không tin người tù tôi
chị cứ chờ, lòng dặn mãi thủy chung
đêm có phòng không, gối nhàu vì lệ
vẫn chờ chồng, gồng gánh để nuôi con...
*
Áo hoa rừng thế người bên chỗ trống
trên chiếc giường, thương nhớ đến vậy sao?
chắc đêm đêm nước mắt loang _hoài vọng
hơi hướm chồng, tìm bớt chút niềm đau
*
Huế ơi Huế, Tết còn giòn pháo nổ
đêm giao thừa, chị biết có vui Xuân
chao ơi thèm lát bánh chưng, bánh tét
Bầu Vá chừ Tết đất có ai xông?
 
đông hương
 
 
 
 


NGÀY NÀO CHO TÔI GẶP LẠI ANH



Ngày nào cho tôi gặp lại anh
cho tôi quên bớt trống vang trong hồn
cho tôi xin đừng chòng chành thuyền nhớ
cho tôi tìm lại hạnh phúc mong manh
*
Ngày nào cho tôi gặp lại anh
thôi bơ vơ, thôi mắt nhớ đêm về
chân chiêm bao không lún vào vũng lệ
xin một đời cho vài phài phút đam mê
*
Ngày nào cho tôi gặp lại anh
cho hôn anh lau nước mắt môi buồn
cho tay anh êm trên vầng trán lạnh
cho tôi một ngày Xuân trong lập Đông
*
Ngày nào cho tôi gặp lại anh
đêm liêu trai thơm hương tóc _áo người
không bao nhiêu nhưng một đời phúc hạnh
nguyên một đời xoa dịu muộn phiền tôi

đông hương

Thursday, November 2, 2017

THIÊN THU NHỚ HUẾ VÀ NGƯỜI



Một trời nhớ Huế trong tôi
nhớ cho đến nẫu cả người lẫn tim
dù xa, vẫn muốn về tìm
mại cây cầu cũ_ lại thềm bến xưa
*
Những giòng nước mắt đòng dưa
sau hai đồng tử, mặn như biển phùn
Tháng Mười mà đã vào Đông
hoa mù u rụng đầy sân Hoàng Thành
*
Rồi thêm bông sứ buồn buồn
thả hương cho gió lạnh luồn bay xa
nẻo về Đại Nội mưa sa
đồi Thiên An, mắt thông già hắt hiu
*
Về đây nhớ lắm thuở đầu
ước nguyền _Nam Phổ cau trầu đính duyên
chừ răng còn lại chỉ mình
vòng tay cũ đã thôi dành cho nhau
*
Trà Cung Đình cảm nỗi đau
quán xưa phai nụ hôn đầu trao môi
ghế_ bàn còn đó có đôi
nhịp tim lạ hoắc, rối bời lung tung
*
Ngó mô cũng thấy giòng sông
xuôi dài...trầm mặc...mênh mông xuôi hoài
Huế chừ quay quắt cho ai
giã từ Hương nhé...vòng tay...tim Người

Ngậm ngùi giùmHuế _tại tôi
quay đi, để lại một trời nhớ thương
thiên thu còn vọng tiếng chuông
chùa linh _ trăng Huế_ con đường phượng bay...

đông hương


Wednesday, November 1, 2017

HOÀI NIỆM MỘT THÁNG 3



Một ngày tháng Ba, đong đầy nhớ Huế
nghe như tiếng ai dừng bước giang hồ
kể là bóng xưa cũng đang tìm lại
em và buổi chiều giòng xưa mênh mông
*
Một ngày tháng Ba, pha lê rơi vội
em chắp cánh bay, bỏ lại SàiGòn
Anh với chiếc hôn mình vừa trao gửi
bỗng nặng ngàn cân nỗi nhớ khôn cùng
*
Một ngày mùa Thu nhớ về Phố Cổ
bụi đã phủ đầy dấu vết chân nhau
ngọn gió lang thang chùng chình dừng_ đổ
trên nhành cây gầy bên bờ cỏ đau
*
Một ngày mùa Thu, Phố Hồng hiu quạnh
hạnh phúc chúng mình anh giữ hay buông
tim chưa chuyển mùa, em nghe thấm lạnh
tim anh vẫn là...hay đã sang sông?
*
Một ngày mùa Thu quơ quào nỗi nhớ
miên man miên man thao thức trầm hà
lời buồn nối nhau rơi trên vàng lá
hễ chạm nắng lằ mảnh vở sương sa

đông hương





Saturday, October 28, 2017

NGHIÊNG CHIỀU TÔI RỦ...



Nghiêng chiều khua nhạc phong linh
gõ cho mất mát trong hồn rời xa
côi đơn làm tổ mái nhà
chim về quân vấn đâu là cội riêng
*
Sáng nay mây bỗng dịu hiền
dừng chân chậm lại bên triền nắng Thu
mân mê trái cấm ngục tù
xa người buồn đến sa mù đôi sao
*
Sầu chia ly cũ hồi trào
hoàng hôn trong mắt nhuộm màu thẫm đêm
run run hình ảnh môi mềm
mênh mang niềm nhớ một huyền thoại  xưa
*
Tim tôi ấm ít, lạnh thừa
nỗi đau bời rối bốn mùa quắt quay
nó xin sống lại một ngày
nguyên đêm tròn vẹn...dù đời...ra sao
*
Nghiêng chiều rải gió thật cao
thoát y, tôi rủ hồn vào mơ hoang
trong giòng biển, sóng cuồng ngông
giấc tôi trùng điệp từ trường đam mê

đông hương


Friday, October 27, 2017

HUẾ CỦA EM


Huế của em là nón lá qua cầu
giờ tan trường áo bay như đàn bướm
em Đồng Khánh với nụ cười che nón
con đò ngang qua đổ bến Văn Lâu
*
Huế của em có hồi chuông Thiên Mụ
khi mỗi chiều chim về núi hoàng hôn
tháng cuối năm rơi hạt phùn lạnh cóng
anh khách lạ mô dừng Huế ...lạc đường?
*
Huế của em những ngõ vào Đại Nội
thơm y lăng, hương sứ trắng ngạt ngào
hàng thần công im mê người chụp bóng
mưa nắng Hoàng Thành, sim tím Nam Giao
*
Huế của em là giòng sông chung thủy
mang cùng tên em, Hương dịu dàng xuôi
những cánh lục bình lang thang vô ý
quên khuấy Trường Tiền gió ngượng ...không vui
*
Huế của em là tóc thề, áo tím
là ngón tay ngà che môi làm duyên
là guốc mộc khua đường về Vỹ Dạ
gót chân học trò nhẹ như bước  chim
*
Huế của em với nhiều đời triều Nguyễn
rượu làng Chuồn dành vua chúa ngày nao
Huế của em với Nong, Truồi, Nam Phổ
biết ai thương mình mà...  tính chuyện trầu cau
*
Huế của em, chừ có thêm anh đó
anh ghé rồi đi, để lại cho lòng
một vết thương sầu, giọt buồn rỉ rả
rơi xuống trên giòng  mặn cả nguyên sông

đông hương