Sunday, January 15, 2017

HUẾ THÁNG GIÊNG NHỚ NGƯỜI

 
 
Hôm nay nhớ nắng tháng Giêng
em về thăm lại có phiền anh không
dù sao mình cũng nhiều lần
hôn trao dưới nắng, thẹn thùng nón nghiêng
*
Nhớ anh, nhớ Huế mùa Xuân
ra Giêng mà vẫn trời phùn lạnh căm
càng thêm thương áo hoa rừng
thương con đường sắt, vẫy thầm người đi
*
Thương yêu ngày tuổi dậy thì
bao năm rồi đó, nhớ y mới vừa
bi đông, nón sắt, giày Saut
hành trang trĩu nặng, balô oằn người
*
Con tàu ly biệt chia đôi
người ra chiến tuyến, em trời hậu phương
Huế sầu câm nín cùng em
biết tìm anh giữa chiến trường nào đây
 
***
 
Hôm nay mấy chục năm dài
vẫn thương nhớ mãi bóng người Mũ Nâu
Huế chừ là Huế không nhau
buồn in trên sáu vài cầu dáng anh
*
Cơn mưa muối mặn chập chờn
giảng ơi! màu áo hoa rừng ắp tim
Huế chừ Huế ngả qua Giêng
hương người lính trận còn nguyên chưa tàn
 
 
đông hương
 
 


Saturday, January 14, 2017

MỘT MÌNH NHÉ


 

Có những con đường không hề song song
nhưng không thích gặp nhau ở cuối cùng vô tận
có những con người muốn được yêu thương
thì lại cứ đi tìm nguyên đời trong vô vọng
*
tại sao vậy tình yêu, tại sao chỉ là mộng
 ngày nhấm chung buồn, giọt rượu yêu ma
tôi nào hơn người, ảo tưởng quá già nua
cho đến tận khi không còn hơi thở
*
Đừng xiêm áo, cứ để tim lõa thể
khi nhịp ngừng khỏi quấn chiếu hay chăn
đào đất lên trong một góc nghĩa trang
quẳng vào đó tấm thân tàn không ai nhận...
*
Xưa có thơ, nhưng thơ giờ bịu bận
tiếng khóc chừ chảy thành ngọn suối côi
trên nấm mồ cỏ mọc chưa đủ sức tươi
một mình nhé, bạn bóng đêm và ma quái...
 
đông hương

KỂ LẠI TÌNH CỜ


 
Xưa quen cái thói dị òm
là hay làm nũng, anh còn nhớ không?
hôm nay đã quá trăm năm
Em vừa nghĩ đến nên khuân buồn về
*
Dị òm cái thói ưa mê
vòi anh hôn, vòi vuốt ve tóc mình
_anh thương em nhiều không anh
trả lời :_ Nhiều lắm, yêu em mãi hoài
*
Sao dưng mấy tháng sau này
bỏ đi không nói nửa lời cho em
không còn thương nữa hay chăng
xin đừng dối bảo anh công việc nhiều
*
Biết anh tìm được tình yêu
nên anh im lặng bấy lâu, hững hờ
cũng vì một chuyện tình cờ
" người ta " giới thiệu anh là...tình nhân
*
Em không đứng vững, chết trân
cái đau tim nặng ngàn cân...vô lời...
 
đông hương
 
 


BAY ĐI CÁNH NGÀN


 
Thế là cũng đến xa nhau
thế là cùng tận nỗi đau trong đời
nghĩa tình quân vấn anh - tôi
- mình hai ngọn gió bay trời khác nhau
*
- ( Thế là em đã bạc màu
trong anh! Còn chút vị nào trầm hương ?
hay em mây khói vô thường
rã ta từng sợi yêu thương phai nhòa)
*
Xưa bên anh, một cánh hoa
anh xa, em phiến thạch ngà vô tâm
tim- cơn mưa đá mùa Đông
rơi trong trống rỗng thinh không chập chùng
*
Thể như sóng vỡ, cuộn cuồn
những đêm biển động, chạm hồn trùng dương
bước em hụt hẫng vô lường
bao nhiêu đủ để quên vương vấn người
*
Thể là gửi gió cho mây
gửi em làm cánh chim côi bạt ngàn
mỗi lần quá trớn lang thang
mỏi, rơi bờ đá lượn cùng rong rêu
 
đông hương
 
 
 

 

Wednesday, January 11, 2017

GIỌT BUỒN MÊNH MÔNG

 
 
Mưa lạnh rơi về phương nghịch nắng
giọt buồn nguyên quả đất trầm tư
chút đắng, men cay trên môi lạnh
mùa đi, năm tháng chẳng nhân từ
 *
Em ngồi im lặng câu giờ giấc
cho hết thời gian muốn quên anh
trăm ngàn xúc cảm xưa quen thuộc
còn đó, buồn, vui đóng cửa thành
*
Nước mắt bây giờ đông thành đá
giữa một tinh cầu không có ai
chỉ có chung quanh toàn xa lạ
những ánh nhìn như chẳng của người
*
Mở lại tim xem còn mật ngọt
hay là cay đắng của tình buồn
vài hạt nắng thơ anh rơi vãi
trên áo em còn đậm nhớ thương
*
Em gom lại, kết trong đồng tử
thơ anh thành chuỗi hạt kinh cầu
khi đêm thao thức không buồn ngủ
đọc lời anh viết riêng cho nhau
*
Nay lạnh thấm vào sâu da thịt
những giòng thơ đẹp đóng thành băng
những đợi anh về xa mù mịt
đường bay em cũ cũng mênh mông...*

đông hương

* huyền thoại một chuyện tình


Tuesday, January 10, 2017

VẪN DẤU YÊU NÀO VẪN THỦY CHUNG

 
 
Trời vẫn buồn như trời muôn thuở
sáng về đường mưa ướt chân đêm
mây đùn xám ngắt bên ni- nớ
tôi cũng bụi mù phủ trái tim
Ký ức trào như cơn lũ Huế
tháng Giêng mà lạnh thấm sâu lòng
nghĩ đến một người, hồn như thể
nát nhừ vì trái phá nổ tung
 *
Mùi áo hoa rừng từng tha thiết
xa rồi, chỉ còn lại trong thơ
nửa khuya chồm dậy sầu da diết
chi lạ sầu nguyên cả giấc mơ
 *
Tình rất buồn, nên pha lê tím
vòng tay biệt kích đã không tròn
bao giấc yêu thương giờ hoài niệm
khuya ưởn người theo tiếng lệ rong
 *
Biết chứ, nhớ nhiều là thua thiệt
thương chi Biệt Động, để phù sa
tim rã giữa thơ trăm ngàn mảnh
vẫn thủy chung dù năm tháng qua

đông hương
 


Monday, January 9, 2017

HỎI GIÓ VÀ MÂY


 
Gió có ngừng chân công viên phố
dừng cho ta nhờ gửi lá thư tình
giấu nhé, nhớ người, ta xấu hổ
dỗ hoài giọt ấm cứ lành chanh
*
Mây còn bay hoài quanh viễn xứ
xiêm y có đủ chịu đông hàn
ta lạnh vì bốn mùa lộng gió
mà vòng tay ấm lại sang ngang
*
Mưa xuống phố xưa, ngồi quán cũ
tách đắng cà phê vẫn vị dư
hương đậm trong tim còn hay đã
phai nhạt mất nhiều đi hở mưa?
*
Ta sợ hoàng hôn thay con nắng
sợ từng thảng thốt nhịp sầu riêng
khoảng cách vợi vời nghiêng xúc cảm
trút xuống lòng ta những ảo huyền
 
đông hương
 


Saturday, January 7, 2017

EM CÒN ĐẸP NHƯ XƯA ?

 
 
Ta ngủ đâu hôm nay và mai mốt
giấc cuối cùng trên chiếc gối đơn côi
hình hài cũ có còn y nhan sắc
hay bóng mơ chia làm mấy phần đời
*
Hiển hiện nhất là bóng đêm trên vách
bốn góc tường tàn- rách chuyện người - tôi
con quá khứ buồn, kêu như oán trách
cổ tích không người kể đã quên rồi
*
Cám ơn người đã gọi tôi tri kỷ
có một thời dìu tôi đến đỉnh trăng
khoảng nhớ đó dù trở thành mộng mị
mỗi nghĩ về, vẫn nhói cả tim - gan
*
Tôi van tôi, nhìn vào gương cho thấy
khuôn mặt mình đẫm ướt những châu sa
gương tội nghiệp, mờ lu đi cho khỏi
bị vấn quân: - Em còn đẹp như xưa?
 
đông hương

BẢN TÌNH RU LỜI THƠ NGƯỜI

 

 
Mênh mông cả một phương trời lạ
dấu hỏi mình đêm nay sẽ đâu
đôi cánh của mình sao bé quá
đường bay thì dài lắm làm sao?
*
Hay cứ nghiêng chao qua một phía
cầm bằng như gió thổi về đâu
mê muội theo cánh buồm chuyển bến
bay về hướng của những vì sao
*
Mai này hạ cánh tầng trời vỡ
điệp trùng rừng lá trụi hoang liêu
có chút mùa Thu còn sót lại
giảng ơi ! sao rừng khóc muôn chiều
*
Mênh mang những bước chân quên nhớ
một thuở bên người, một thuở xa
dư ảnh còn nhau nào đã cũ
trong mùa lá rụng mới vừa qua
*
Cũng đủ suốt đời cho tuyến lệ
chảy thành ngọn thác, lở tim tôi
tiếng nước rưng rưng từ khe đá
như bản tình ru lời thơ người
 
đông hương
 

 

Friday, January 6, 2017

THÁNG GIÊNG KHAI BÚT

 

Tháng Giêng khai bút sao buồn
Tại trời quá lạnh nên hồn giá băng...

Mới vừa âm độ dưới 5
Mà tim co quắp gầy nhom_ ngồi chờ
Chờ người gửi tặng vần thơ
Người đi biền biệt, ngù ngờ, vấn quân
Thơ cũng không - thư cũng không
Tháng Giêng lên núi ngồi trồng cây tương...
Tháng Giêng mà lạnh như đồng
Tim tôi trời ạ ! giòng đông từ ...ngày...
Vắng người, vắng một vòng tay
Tôi ngây mắt nhớ quắt quay...Dị òm !
 
đông hương
 

MERCI D'ÊTRE SUR MON CHEMIN ET DANS MA VIE

 
 
Mùa nắng chết, sông trăng đầy sỏi đá
và bờ toàn là cỏ úa mùa Đông
anh với em, bây giờ hai người lạ
có dựa vai anh nhận ra em không
*
Mùa lá cháy, em chân trần trên cỏ
chơi với chim với sóc giữa rừng già
em loay hoay nhìn chung quanh rồi sợ
lúc lối về chỉ có bóng đêm qua
*
Mùa tuyết ngủ trên bờ lề vườn phố
bóng chân anh trần trụi dưới đèn vàng
gót em lạnh cứ liêu xiêu vội vã
lỡ chiều này lạc lần nữa tim anh
*
Mùa sương phủ trắng núi đồi, mặt biển
trắng cỏ bồng, trắng luôn gốc thùy dương
trắng luôn tóc bềnh bồng trong khẽ gió
chỉ có trái tình chờ tuổi vấn vương
 
Mùa trăng lặn cõi thiên hà vẫn sáng
vì tình anh như những ngọn đuốc trời
soi cho em đường về qua phúc hạnh
một yên bình ngoài khoảng rỗng sau mây
 
đông hương


SÓNG NGÂN

 
 
 
Vòng cung
mở ngoặc rậm lời
 
Đỉnh cùng
rúng nhẹ
khoác mời xiêm y
 
Chuyển đề
gợn sóng nga mi
 
Ưu tư
sòng sượt
bên lề cuộc chơi
 
Dấu thăng
trầm bổng dụ người
 
Nốt đen
bắt chợt
màn vui lòa xòa
 
Râm ran
tiết điệu dung hoà
 
Ngón đàn
phong vũ
Tình xa tưởng gần
 
đht


ĐỜI EM NHƯ LOÀI CỎ DẠI


 
Cuộc đời em như một loài cỏ dại
huy hoàng nào giờ đã võ vàng đau
thơ nổi hứng thích lang thang hồ hải
lê gót sầu đi tìm lại nguồn nhau
*
Mơ cũng lạ, hôm nay thành mị mộng
đêm hoá sầu, mọc cánh vượt trời mây
em không đủ sức theo về khoảng lặng
của riêng mình thuở vừa mới hoang khai
*
Em để hờ cửa ngõ vườn ưu ái
chờ nếu trăng còn nhớ được đường về
ai chứ em biết chắc không trở lại
thơ bay rồi hương cũng hết si mê
*
Em nhớ nhất  mùa thứ ba trong bốn
mùa lá vàng nhắm mắt viết tên anh
trên đời em, loài cỏ bồng nhạy cảm
hay long lanh giọt sương trắng cuối vườn
*
Giờ ngàn tuổi, tóc mây vừa tiêu muối
lăn lóc theo ngọn gió tìm rừng xưa
ngày em cánh pơ lăng rơi vai núi
đời còn son, hương sắc vẹn nguyên chờ
*
Hoàng hôn xuống đem em về xứ sở
có ngôi thiêng dành riêng để đợi người
nay không người, trái tim em sám hối
sao đời mình như cơn lốc ngoài khơi
 
đông hương


Thursday, January 5, 2017

THÁNG GIÊNG LẠC LOÀI

 


Bây chừ bên ni mùa Đông
gió quên lời hẹn, gió không thèm về
buổi chiều nặng giấc hôn mê
chắc đang mị mộng đi _ về có nhau
*
Rồi dưng trời chợt sương ào
lạnh hồn, buốt giá, lạnh cào chợt tim
nhớ ơi năm ngoái tháng Giêng
vòng tay quá ấm trọn viền vai em
*
Năm nay Giêng thật lạnh lùng
vườn sa trắng nõn, cây vườn gầy nhom
tội anh dế trũi hem hom
nhìn hang, hang vắng, người thương lấy chồng
*
chỉ mình em ôm thủy chung
chờ thêm Giêng nữa mất_còn thân quen
hôm nay bên em trời buồn
gió về chẻ bốn tâm hồn em ra
*
Ba phần tư cho người xa
phần tư còn lại vượt hà vân chơi
xanh xao môi nụ hôn người
cầm như thế giới lạc loài mình em
 
đông hương
 


Wednesday, January 4, 2017

XẾP THƯ LẠI

 
 
Xếp thư lại để rồi không viết nữa
em lau khô giòng mực lạnh đang buồn
bẻ luôn cả ngòi rong cho gãy cán
từ hôm nay tan vỡ hết không còn
*
Xếp thư lại khoá vào trong hộc tủ
nguyên xấp tình anh gửi tự lâu nay
mới đầy tuổi mà triệu hàng ẩn ngữ
thương còn in trên tờ bổi đong đầy
*
Xếp thư lại vì hễ nhìn lại khóc
cơn giông sầu đem nước mắt thay mưa
quá nhớ người vào tim em thoảng chốc
dù vài giây hương ở lại ngàn mùa
*
Xếp thư lại, nhắm mắt ngồi hoài niệm
người giờ đâu cho cảm xúc triều thần
làm ướt khoé, mười nhành gầy lạc phím
chữ cũng gầy trên trang giấy không ngoan
*
Xếp thư lại để dành đêm nhớ nhất
tháo ruban đếm từng lá tình nhau
dưới bạch lạp, ngọn nến như đang khóc
giọt rưng rưng leo lét suốt đêm thâu
 
đông hương
 
 


DI VẬT CUỐI CHO EM

 
 
Con đường sương trắng mênh mang
gió Đông thoải mái về ngàn vũ luân
khi không nhớ áo hoa rừng
nhớ cành lan cũ, qùi* buồn, pơ lăng
*
Núi rừng quê Mẹ còn vương
mùi hương áo trận chinh nhân năm nào
Lính của em, anh giờ đâu
mà nghe triều niệm hoài ào ạt dâng
*
Tình mình giờ đã dư hương
những giòng thư cũ cũng nhường nhau phai
nhưng em vẫn giữ tên người
trong sâu cùng tận cuối đời còn in
*
Lá thư đẫm máu anh linh
một đêm phiên gác tiền đồn tử thương
di vật cuối: viên đạn đồng
tấm thẻ bài với số quân, lá cờ
*
Bốn mươi năm lệ đong đưa
uổng ngây từng chữ trên tờ thư thương
nhiều khi tim cũng muốn ngừng
nhớ người Biệt Động, cọp rừng quắt quay
*
Nỗi đau này sẽ tháng ngày
đến thiên thu. Trái tim này... riêng anh
 
đông hương
*Dã qùi
 
 


Tuesday, January 3, 2017

THUYỀN ƠI THUYỀN

 
 
 
Khúc sông tương chờ con thuyền xoay ngược
Thuyền ơi thuyền, lời hẹn ước ngày xưa
Em vẫn mong mái chèo người khua nước
Ngọn sóng buồn lẵng lặng chảy trôi xuôi

Đêm đếm sao, em ngồi hong mái tóc
Cây da chìm bóng ngủ dưới sông trăng
Thoảng gió lạnh bay ngẩn ngơ quay quắt
Buồm đây mà nào thấy có thuyền chăng?
*
Thuyền ơi thuyền, xanh xao lòng người đợi
Dài nghe như ngàn xa vắng bồi hồi
Mắt thu sương mong thuyền ngày trở lại
Cũng uá tàn rèm mi ướt đơn côi
  *
Ngày nào thuyền không tìm ra bến lạ
Nhớ quay  về bên mái tóc dư hương
Em mộng mơ, tưởng ông sao mùa Hạ
Chỉ là đèn mũi lái của người thương.
 
đông hương

CÓ NỖI BUỒN NÀO KHÔNG BIẾT ĐAU

         
  
Ta uống thơ từ những dòng nước mặn
Anh yêu chiều đưa tặng giữa mùa Ngâu
Nỗi buồn ơi! Thơ ta như rượu cấm
Chỉ một chung, giấc ngủ phải điên đầu

Phận thi sĩ là làm dâu trăm họ
Ghét hay thương, chê trách vẫn tươi cười
Lỡ mang dòng máu tha hương trời lạ
Nên bước chân hay lạc giữa muôn người
 *
Ta hỏi nhé, nỗi nhớ nào không tiếc
Trả lời đi ! Huề vốn với hư vô
Để chất thơ cứ vơi dần biền biệt
Ta thương mình con lốc gió xát xô
  *
Giả đò điếc; để nghe người đối thoại
Giả đò câm, chưa muốn khóc cuộc đời
Tìm vô thường những nhành sông qua lại
Đốt linh hồn trong ngọn nến tinh khôi
  *
Lại uống thơ, ăn văn, ngồi đọc gió
Ta bảo mưa chọn sợi lụa vô hình
Buột anh vào tâm tư ta thế chỗ
Trời hư không  màn mặn rũ vô tình
 
đông hương


GIÒNG SÔNG KHÔNG CÒN ANH


 
Giòng trôi giòng sẽ về đâu
giòng buồn từ lúc mất nhau giòng buồn
lênh đênh giòng mặn trong hồn
lưng chừng- vời vợi- bóng cầm tim tôi
*
Bài thơ ẩn hiện khúc đời
viết tôi một cánh vạc trời du miên
tha đi những nỗi ưu phiền
nhớ nhiều một thuở chỉ mình trên môi
*
Sáng về, sương khói chơi vơi
sa mù dày đặc ngỡ hơi thở người
không đâu, người đã xa rồi
thời gian thử đếm mới ngoài trăm năm
*
Tôi ngồi lượm lá úa Đông
gom thành lưu niệm cái tên thuộc lòng
con tim tôi cược với lòng
ngu ngơ tìm hiểu, vấn quân một mình
*
Hỏi rằng có thể hồi sinh
một lần không gọi cố nhân...một lần
nhưng rồi ủ mặt, trầm ngâm
đêm qua tiếng khóc vượt ngàn, lưu vong
*
Thôi đừng xẻ rộng vết thương
mất rồi, đành vậy dù không còn gì
giòng buồn, giòng vẫn vân di
cánh bèo thủy thủ hẹn đi không về
 
đông hương

Monday, January 2, 2017

CON ĐƯỜNG ĐÔNG ĐÁ

 
L’image contient peut-être : une personne ou plus, arbre, nuit, neige et plein air

 
 Chim thắc mắc: lại con đường đông đá?
Tuyết loà xoà như cả tụm hoa sao
Rơi rơi mãi làm muà đông tội lạ
Võ vàng người, mong nhớ cũng lao đao
*
Tháng giêng đi trên lòng trời hồ hải
Dở dang nhiều nên lá thức đêm khai:
"Còn ai vắng, ta thấy ta thừa thải
Trong mênh mông nào biết ai là ai
*
Hãy ngủ yên cho con tim khoan dậy
Nó lại buồn rồi thao thức không yên
Hay chôn tuyết trong tim tôi, phải đấy
Bớt nhớ người ! mình cũng khỏi phân vân
*
Con chim sẻ ú vàng, kêu ríu rít
Đến mọc mời tôi nhập hội tìm sâu
Tuyết lập tức kéo tay tôi cho kịp
Sợ con đường mang tiếng chậm quen nhau
*
Nay nỗi trống giữa thi hài chỗi tới
Xé lớp buồn bao lấy khắp châu thân
Tin cho lắm, dễ dàng, không đòi hỏi
Rồi hôm nay hiểu rõ đã muộn màng
*
Nước mắt trời, một hôm đông thành giá
Âm thầm rời cơn mê vắng chưa tên
Sơn ảo ảnh bằng giọt màu hoang dã
Đọng thành dòng mưa trắng suốt nguyên đêm
 
đônghương


NẮNG CHẾT NGOÀI KHƠI


 
 Nắng đổ bên đường, cây chết bóng
Chim về mất tổ, biển mùa Đông
Những nhánh tóc buồn vương ảm đạm

Trên đại dương dài trôi lưu vong...
*
Tiếng khóc anh không qua khỏi cổ
Ngọng rồi, lệ cũng đóng thành băng
Tay trắng vắt ngang cầu cổ mộ
Mình anh chừ hồn rách dọc ngang...
*
Biển em lạnh trăm ngàn nối nhớ
nhớ  chân trần ngày mình quen nhau
anh vết tích dung nhan tơi tả
bàn tay em ấm lạ ôm sầu
*
Có trở trăn vết thương vẫn nhức
dìu em qua một đoạn đường đời
chưa dè được thủy triều bứt rứt
anh nghiêng mình đưa em ra khơi
 
đông hương

Sunday, January 1, 2017

NHỚ BÓNG NGƯỜI GIỮA MỘT ĐOÀN QUÂN

 
 
Gió chiều thổi áo em bay
qua cầu lại nghĩ là tay một người
bao năm ngày tháng đổi dời
em còn ngồi lại nhớ trời Huế xưa
*
Con ga vắng cũ  thờ ơ
và con đường sắt như mờ dấu thương
còn em, nuối áo hoa rừng
ba lô chĩu nặng tâm hồn chinh nhân
*
Huế chừ hơn bốn mươi năm
bóng người lính trận vấn vương rèm buồn
giờ là ảo ảnh bâng khuâng
đoàn quân Biệt Động, cọp rừng oai phong
*
Nhớ từng khuôn mặt hiên ngang
trên từng chiến trận, đi không hẹn về
Đức Cơ, Bình Giã, Pleime
hầm chông, cọc nhọn, chết kề ngày đêm
*
Thương người lính chiến phong sương
những chàng trai Việt chẳng màng tương lại
mong quê hương được một mai
không còn đổ máu, ấm đời tự do
***
 
Gió chiều thổi tà bơ vơ
em nhìn giòng cũ lặng lờ trôi xuôi
em chừ tóc muối tiêu rồi
lang thang năm tháng nhớ người năm xưa
*
Tim trần giá buốt hạt mưa
muộn rồi, tất cả tâm tư rối bời
giấc mơ không là cuộc đời
thôi đành hẹn lại một ngày ...không lâu
 
đht
 
 
 
 
 
 


ANH VỪA NỢ EM

 
 
Anh vừa nợ em một vành trăng lạc
lời thơ rưng và nỗi nhớ lặng người
anh nợ em một tình yêu đạm bạc
vậy mà oằn vai một gánh buồn vui
 
Em giữa trùng vây những đêm cổ tích
anh kể em nghe giữa từng đắm mê
ông trăng hớp hồn em thành lan bích
trên giòng thủy triều vừa tuổi cập kê
*
chăn gối thiết tha mùi hương da thịt
trên áo em khuya thấm nợ duyên mình
tóc thơm môi anh mỗi khi tinh nghịch
cúi xuống thật gần dài hơn kỷ nguyên
*
Giờ anh nợ em một mùa lá rụng
và mùa mặt trời toàn khoác sương sa
hôm nay lập đông, gió về xáo trộn
nguyên hai rèm sầu nhớ bóng thoáng qua
 
đông hương


Saturday, December 31, 2016

XẾP THƯ LẠI CÙNG TỜ LỊCH CUỐI




Em ngồi xếp thư, xé tờ lịch cuối
định vò quăng nhưng tim khóc, không đành
nước mắt dài chảy ngượckhoé lung linh
tròn quanh mắt, em dỗ dành không được
*
Em quân vấn thuở bơi trong hạnh phúc
và luôn ngày chúng vỗ cánh bay đi
theo giòng thơ anh gọi em du mục
cõi trăng tan che yếm ngực no tròn
*
lời hi hữu trong nét thơ trầm vọng
nhữ'ng thì thầm từng rung cảm triều vây
anh hay gặp trong phổi trần còn đọng
trên phím buồn những hạt lệ không đôi
*
Em đi lễ, tối nay ngày cuối tháng
ngày cuối cùng của năm cũ chờ xưa
trong tim anh, khuya này em dĩ vãng
lúc thời gian gõ 12 tiếng- Giao Thừa
*
Em thu xếp gọn yêu thương anh cũ
sau rèm buồn giăng tơ nhện si mê
em quét bớt bụi nhớ quên rơi rũ
cho muộn phiền đừng choáng chỗ đam mê
 
đông hương
 
 
 
 
 
 
 
 


MÙA BIỂN ĐỘNG


 
Mùa biển động, sóng cực buồn, triều dại
sóng về đâu, sóng cuốn, sóng về đâu
trời nổi gió đảo điên làm oằn oại
đường bay phiêu bồng em cánh hải âu
*
Sao em phiêu bồng- anh người hiểu nhất
từ Thu này em lạc mất niềm tin
bay chơi vơi trên không gian bát ngát
giữa điệp trùng rừng núi cứ miên miên
*
Đâu chỉ có biển động làm gãy sóng
vì trong em một trùng dương tâm hồn
xưa độ lượng, dễ thương và cát ấm
nay bãi vắng người, tim vỗ triều dâng
*
Thôi cứ vậy, em vần đôi cánh nhỏ
đâu còn thuyền, đâu cọc nhọn bình yên
như ngày xưa, buồm vui căng xuôi gió
đong đưa đi - về trên sóng du miên
*
Mùa biển động, thời yêu thương xa lắc
em ngồi nhìn những hạt cát lao xao
bỗng chốc mơ dấu chân anh trước mặt
quay trở về trong nước mắt chiêm bao
 
đông hương