Wednesday, February 21, 2018

SẦU RIÊNG TRÁI CẤM ĐANG MÙA



Dường buồn sao mây không bay
dừng chân nhìn gió xoáy xoay vòng tròn
trời chút xanh, chút bông gòn
tôi xanh xao_ lạnh thấm hồn chao vao
*
Tôi chui vào lại chiêm bao
bóng trăng kỷ niệm sảng hào...chưa xưa
sầu riêng, trái cấm đang mùa
mùi thơm hương tóc người vừa chín cây
*
Mình mơ...hay tỉnh mà say
thì ra độc ẩm nên ngây ngây... khờ
hình như nghe sóng vỗ bờ
lạ thường_đâu thấy biển_ hồ quanh ta
*
Vòng mi đọng vũng giọt ngà
long lanh trong nắng phù sa trăm niềm
tôi như hạt cát du miên
theo giòng xúc cảm đi tìm... hư vô
*
Mây sao có vẻ mơ hồ
dỗi tôi cái tội thẩn thờ không nguôi.

đông hương





Monday, February 19, 2018

BÀI TÌNH THƠ YỂU MỆNH



Sợ thơ không qua khỏi đêm
mai soi gương thấy già thêm vài đời
bịnh buồn ai chữa nổi đây
Hoàng Thiên_ chưa chắc_ chỉ người tình xa
*
Nửa khuya chồm dậy giọt ngà
lang thang trên má _ sa đà quanh mi
mới vừa Giêng_buồn dậy thì
tuổi pha lê đếm...đôi khi dư thừa
*
Thách ai đếm được hạt mưa
hay là nụ tuyết đang mùa trổ bông
lỡ thơ yểu mệnh vô chừng
biết gì để thế từ chương gửi người

đông hương
 

Sunday, February 18, 2018

TÔN NỮ THỊ MÙA NGÂU


Giòng xưa bạc ánh bình minh buổi sáng
cây cầu dài mười hai nhịp em qua
xưa vạt tím loay hoay bay lãng mạn
nỗi thương anh lăng lắc đến bây chừ
*
Lòng thềm nắng thảm rêu phong xanh thẩm
dấu chân xưa ngày hôm nớ chúng mình
vung quậy nước mờ hơi sương lãng đãng
chừ hôm ni còn lẩn quất trên sông
*
Em còn nhớ mái tóc em đang rũ
soi trên Hương cùng bóng khúc khích cười
anh vuốt nhẹ má em hồng ửng nắng
trời_ tay anh ấm thiệt ấm Thương ơi*
Tranh thời gian nước sơn luôn chung thủy
chưa tróc trầy hay phai nhạt sắc hương
cả ánh mắt tim anh màu tri kỷ
chưa lu mờ, trái lại trên khung tranh
*
Huế là rứa, thương rồi là đến cuối
em mang tên Tôn Nữ thị Mùa Ngâu
người từ mô vào tim em_ở lại
nguyên một đời ...luôn cả đến mai sau...

đông hương






Saturday, February 17, 2018

CHIỀU NGHIÊNG NGHIÊNG CÁNH...


Chiều nghiêng xuống cọng cỏ buồn
giọt sương buổi sáng còn vương nắng sầu
chờ hoàng hôn về thật mau
cho đèn trăng trẻ bắt đầu tròn lăn
*
Chiều nghiêng tóc tím trên giòng
bóng mây chưa chịu lên ngàn vân du
đợi không trung rắc sa mù
trải lên thảm cỏ già thu cháy vàng
*
Chiều nghiêng chao cánh chim ngàn
đường bay không thẳng, thăng trầm vũ phong
lòng tôi bỗng cũng mông lung
quên luôn tên tuổi, vô thường thiên nhai
*
Chiều nghiêng xuống chắn núi đồi
rừng sâu_cây lá _ngậm ngùi thảo hoang
thương tôi thèm giấc đêm ngoan
nguyên đời nuối mãi đến tàn thân_tâm
*
Chiều nghiêng...nghiêng bóng trên sông
chạm vào mõm đá vỡ...từng pha lê

đông hương




CHIỀU NGHIÊNG


Chiều nghiêng trên đầu tôi
quyện trong sợi tóc buồn
tôi ngù ngờ_ bối rối
ôm chiều hay là buông

Mắt đầy bao tâm sự
trong lòng toàn nhớ thương
có gì như phong vũ
quấn tít vào vô thường
*
Thiên thu hay một khắc
ngược trở về giòng xưa
thềm phủ sương cũ, mốc
đã mọc nấm bốn mùa
*
Chờ tiếng chuông chùa chết
tôi mới dám bâng khuâng
nhớ một chiều thật tuyệt
hiện hữu, không phù vân
*
Tôi là người muôn thuở
nhớ đời một trái tim
 vòng tay từng chung thủy
trong một đêm rất tình
*
Chiều nghiêng chao cúi xuống
cho giọt mưa đầu mùa
đưa tôi về lưu niệm
nụ hôn ngày tiễn đưa...

đông hương

Friday, February 16, 2018

CÁNH HẠC VƯỢT MÂY ĐÊM


Giọt nước mắt trời rơi vườn cỏ
giọt nước mắt mình rơi gối đêm
giọt nắng long lanh sườn cuống lá
hữu hình qua ánh ảo tưởng em
*
Sáng nằm trên tối giấc còn mơ
 vượt khỏi mây chạy vào mị cũ
dốc thật dài, huênh hoang luân vũ
bước muộn phiền xoay quanh vu vơ
*
Anh đừng là người em trăn trối
chuyện buồn  mình trên mộ đêm trăng
cỏ hoang tuổi xuân còn đang mới
xiêm áo tình nút mở hở hang
*
Em rời phi đạo thiên nhai trắng
ngắm bóng mình qua cửa ảo huyền
thấy chợt như anh thêm thăm thẳm
và mình cánh hạc vượt mây đêm

đông hương

NỖI BUỒN RIÊNG CỦA HUẾ

 


Đã một lần lỡ để trôi năm tháng
di vật tình tròn hạnh phúc nữa thôi
hay chừng ấy phai phôi theo mưa nắng
thương yêu đi, biết còn gặp một ngày
*
Nhớ muốn khóc, vì trái tim nhạy cảm
xa anh rồi trời yêu bỗng chia hai
trong quán cũ bóng tách café sáng
chập chờn thơm mùi hương vị môi người
*
Thời gian chất chồng đầy tim đơn độc
nửa địa cầu giòng xưa cứ luôn xuôi
nỗi buồn riêng em sơn màu tím mốc
lặng lẽ chìm trong mắt ướt không vui
*
Em ghé Huế bằng cơn mơ chằm vá
mới cạnh người tay quấn quýt bàn tay
dìu nhau qua thăm lại trời Vỹ Dạ
gió khép hờ cho tóc ngủ trên vai
*
Chừ thẩm thấu sâu thật sâu hạnh phúc
sợ phù sa vỡ kỷ niệm tuyệt vời
thành từng mảnh vụn đêm dài thao thức
vũng pha lê_ đại dương muối Huế ơi!

đông hương





Thursday, February 15, 2018

MÙA CỎ UÁ


Có ai ngồi đó mà mê đá
ngắm những hoàng hôn tím núi đồi
có sâu nào lại không mê lá
chỉ có người thương quên mất tôi
*
Tôi ngồi soi óng trăng trên mộ
đếm từng ngọn cỏ úa hành hương
vân du dưới gió ngàn thiên cổ
lưu linh, tôi mộng gặp vô thường
*
Khoác lại kỷ hồi thay xiêm áo
thả tóc liêu trai_ khắc khoải Người
những sợi cứ ngày ngày ươm mơ ảo
quấn hồn đom đóm lạnh _ đơn côi
*
Phải chi mình được thành phiến thạch
để bóng tình nhân nằm nghỉ chân
đem tim yên lặng ra thay gối
và tình tôi đắp ấm đêm trường
*
Tất cả là mơ_ nào có thật
 tôi ra đời dưới tuổi đá buồn *
kỷ niệm đêm xưa nào rất tuyệt
bây chừ là biển lạnh mênh mông
*
Biết ai còn giữ lòng tôi nữa
ai ngồi nuối tiếc một cơn mưa
nuối một tâm hồn nay hoá đá
cạnh nấm mồ hoang cỏ cuối mùa???

đông hương

*TCS


Tuesday, February 13, 2018

NHƯ MỘT CON SÂU...

 

Như một con sâu, tôi xin làm tổ
trong góc tim người sau một cơn mưa
những giọt ấm lòng làm tôi mang nợ
pha lê và người hẹn mấy thiên thu
*
Tôi là con sâu dễ thương_ đài các
ngày nhấm hương tình, đêm nhắp hương mơ
khung trời của tôi, mùa xuân hạnh phúc
một biển trăng hồng _những nụ hôn xưa
*
Thân tôi mong manh nên nằm yên lặng
sợ nhịp tim người đâu gõ riêng tôi
cũng chẳng mong ngày nào tôi hoá bướm
khi xa tim người biết sẽ đơn côi
*
Thôi kệ, nằm nghe tim người rồi...ước
người không mở lồng quăng tôi ra xa
tôi cuộn tròn mình gọn trong một góc
có thảm chân tình đầy những thiết tha
*
Như một con sâu, tôi xin làm tổ
từ hôm lỡ đường mắc phải cơn mưa...

đông hương

Monday, February 12, 2018

BỖNG DƯNG NHỚ NGƯỜI



Hôm nay trời trắng, không mưa
vườn chưa xanh cỏ, mới vừa lưa thưa
đàn chim sáo đá Đông xưa
về mô, để nhớ đong đưa cành già
*
Gió từ núi bay la đà
sớm_ sương còn ngủ trên hoa cuối mùa
lặng mình, vuốt giọt ưu tư
loay hoay quanh khoé, ở tù vành môi
*
Bỗng dưng trời ạ, nhớ người
đau ran thân thể, tôi ngồi ươm mơ
cái mây_cái nắng hững hờ
cái sâu_ cái kiến đổi bờ_ đi hoang
*
Rân rân từ đầu đến chân
dường như...không biết phải...đang... nhớ người
buồn như ánh mắt quên cười
trái tim nhịp chậm, gõ lười hẵn đi
*
Hoàng thiên buổi sáng nhu mì
tôi lung linh chút tí ti mặn ngời
cắn môi...rỉ giọt đỏ tươi
hiểu rồi, trời ạ...ra tôi...gặm sầu
*
Mình đây mà hồn ...ở đâu??

đông hương


Sunday, February 11, 2018

THỎI SON MÀU


Thỏi son, thỏi son...thỏi son
xanh_vàng_hồng_đỏ...sao lòng nao nao
buồn_vui phẩy cọ_ chọn màu
phết lên khung trắng nỗi sầu thi nhân
*
Vẽ người ngồi lựa bâng khuâng
giữa lời tâm huyết và ân tri tình
nay mai lỡ trễ giao linh
còn in giây phút một đêm hẹn hò
*
Vòng thương mở khoá cửa chờ
bàn tay trên tóc thơm tho hương mình
tôi yêu màu tím nguyên trinh
từ khi tim biết lung linh giọt hồng
*
Thỏi màu mưa nắng mông lung
đành tôi nhắm mắt chọn từng...biết đâu
thỏi này, xong đến thỏi sau
đừng màu tuyệt vọng xa nhau... chờ...chờ
*
Từ đây trong những lời thơ
tên người dù nét đơn sơ...nhưng mà...

đông hương

Saturday, February 10, 2018

LẦN MAU TRÀNG HẠT...


Đôi mi từ độ biết buồn
đã nhiều mây kéo che đồng tử nâu
y như mắt cũng nhạt màu
sau màn tơ nhện giăng mau rối bời
*
Chỉ cần tictac mà thôi
thế là biển động ngàn đời lòng tôi
ngồi không_ đếm bước đêm dài
tay lần tràng hạt ngọt lời kinh tâm
*
Bao nhiêu năm còn vô ngần
mới vừa dăm chữ thuộc lòng mà thôi
lật xem, trời ạ, nhiều ơi
thiên thu chưa cuối, còn vời vợi xa
*
Mà tim thì đã quá già
biết mai còn đập hay là ngủ yên
thôi thì học tiếp vài kinh
lần mau chỗi hạt để mình đủ tu
*
Sẵn trời đưa võng gió ru
lắng cho tâm tịnh_ đừng vơ mộng về
lại buồn làm nũng đôi mi
kéo thơi gian xuống xé di chúc tình
*
Số mình chẳng nợ chẳng chuyên
có_rồi _ không có_từ tiền kiếp xưa...

đông hương

TÔI NỢ SÀIGÒN...MỘT TIẾNG...



Như cánh chim xa tìm về tổ ấm
như nỗi buồn tôi bỏ lại cố hương
như khoảng thời gian lạc vào phúc hạnh
và một thoáng đời đi tậu tri âm

*
Tôi viết về tôi_tật nguyền quên lãng
căn bịnh hay ngồi gẫu với trời mây
vui với chiêm bao bằng đêm lãng mạn
rồi lại trầm mình trong cốc rượu say

*
Giữa một chuyến bay về thăm cố thổ
trời đổ cơn mưa ướt hết SàiGòn
tôi bỗng giật mình_ai như tri kỷ
ở đâu chạy về ôm môi tôi hôn

*
Tim tôi ru tôi, mong tròn giấc ngủ
sợ mai tôi thành...mới nhớ đã quên
ah, cánh chim âu trốn mưa ẩn trú
vòng tay ấm lòng ai nhỉ...quen quen

*
Mình là trái tim của người mẫn cảm
chút xíu buồn thôi...nước mắt chào đời
ngày biệt SàiGòn nửa tim khép lại
nên chuyến trở về nặng trĩu sầu rơi
*
Chỉ một phút giây chạm vào nỗi nhớ
tôi nợ SàiGòn một tiếng...yêu anh

đông hương

Wednesday, February 7, 2018

VÀI GIÒNG TỨ TUYỆT LẺ LOI


Mơ Hồ
*
Chơi vơi như sương vây triền núi
mơ hồ giống khói phủ lòng sông
ngọn sóng trôi bình bồng chiếc lá
thủy triều nhè nhẹ đẩy rêu rong
*
Mị Mộng
*
Nước mắt tôi hờm chan ướt má
lang thang rong ruổi lạnh như đồng
bến cũ ai ngồi ươm thương nhớ
có phải mình tôi thèm nhớ mong

Bỗng Chợt
*
Thấy mình với chiếc bóng lang thang
con đường lưu niệm bụi trầm thăng
dấu chân giọt lệ in quanh khoé
vàng võ âm thầm trên gối chăn

Giòng Nhớ
*
Ngồi ngắm sông đêm xuôi về biển
lâng lâng một cảm giác vô chừng
mình người hay mình là hư ảnh
giòng nhớ thời gian vẫn thủy chung

đông hương





ĐẠO THƠ


Tôi dang tránh bước loại người
mới chập chững đã xem trời bằng vung
ngỡ mình dọn được con đường
toàn gai góc để họ đừng men theo
*
Rừng sâu, đèo dốc hiểm nghèo
triền cao chỉ có tôi trẻo được thôi
nhẩn nha lượm chữ từng ngày
xâu thành những chữ thơ, mời trang sao
*
Nên không nhìn phía đằng sau
có vài đôi mắt háu hau theo rình
chữ tôi vốn đã dị thường
thế gian đã đặt cho mình... dị nhân
*
Con bà nó, vẫn thích chôm
mang về sắp xếp cho tròn hàng _ câu
_ chữ của trời, chôm có sao
chôm về làm của cũng đâu có gì
*
Chỉ thương tôi bị...rủa ...là
thứ không biết nhục, đạo thơ của người!
hỡi ơi...lắm chuyện...nực cười...

đông hương



Tuesday, February 6, 2018

CHIỀU NI NGỒI QUÁN XƯA, LÒNG NHỚ



Chiều ni tiễn gió bay về núi
tiễn cả hoàng hôn xuống chắn đường
tiễn cả lời chuông ngân Thiên Mụ
chỉ níu cuộc tình trên Huế thương
*
Em sợ tâm tư mình quá đậm
trong nước giòng xưa mỗi đến rằm
nghe tiếng pha lê rơi trên sóng
mà nhớ người tôi mãi vấn vương
*
Thăm lại những đường qua Đại Nội
mùa bông sứ trắng phả hương đêm
hoa ngô đồng tím, mùa hoa muối
và mùa sen nở ngát Tịnh Tâm
*
Em đứng bên ni bờ Lê Lợi
dựa hàng long não lá thơm say
không biết còn ai mà cứ đợi
dị òm, mặc kệ _ nhận hôn ngây
*
Chiều ni ngồi quán xưa, lòng nhớ
hình như mắt dấy chút sương mù
chắc khói trà Cung Đình đây hỉ
hay là khói thuốc của người xưa?
*
Buồn buồn, nhắc một mình kỷ niệm
mấy nhịp cầu im, đứng nhớ nhung
bóng môi thủ thỉ_lời lưu luyến
không biết ngày mô mới cuối cùng!
*
Rứa mà lại kẻ Nam_ người Bắc
nửa quả điạ cầu, răng thấy nhau
rứa nhưng thương vẫn xa xót mắt
( lẫy chút cho tim mình khỏi đau !)

đông hương

 

Saturday, February 3, 2018

MỘT MAI..


Một mai đời có ra sao nữa
tôi vẫn lần theo cửa ngõ người
ngõ có trái tim hồng rực lửa
để ấm lòng khi sao tuyết rơi
*
Một mai có trắng tay đi nữa
tôi vẫn dành riêng một ít nhiều
vài gói thương yêu dành giụm cũ
phấn hồng hạnh phúc thuở bên nhau
*
Một mai đời dẫu cười hay khóc
tôi vẫn là tôi của thủy chung
với huyền thoại một đêm cổ tích
mà anh_ người giữ khoá hôn nồng
*
Một mai chấp cánh làm chim én
tìm lại mùa Xuân trọn vẹn tình
hay kiếp tằm mơ trong nong kén
đợi ngày hoá bướm một bình minh...
*
Rồi bay lượn giữa trời vui cũ
đã một lần tung cánh chạm mây
lang thang trong xứ người tri kỷ
mừng nghe thương nhớ chảy qua đời

đông hương

MỘT THOÁNG ĐI TÌM


Thời gian còn lại_ đường chưa cuối
chỉ có không gian đứng một mình
thiên thu ngó vậy mà không tuổi
mình có kịp về thăm cái đêm...
*
Hay lại cuồng phong trong ảo tưởng
chắp cánh bồng phiêu theo phù vân
giấc ngủ xem chiều xum xoe lắm
khuya khuya chồm dậy níu phù trầm
*
Bốn bức tường đêm đen màu mực
mỗi nhìn là một nét đam mê
trên bước giang hồ tùy tỉnh _ thức
của trời đất rộng_ hẹp nhiêu khê
*
Nôn nức theo tim, quên khoác áo
tim tôi loã thể_ ngực no tròn
thấy cũng đặn đầy như thơ ấu
đi tìm hạnh phúc giữa mơ hoang

đông hương


Friday, February 2, 2018

CUỐI ĐƯỜNG MÂY QUA



Nắng lên_ mặc nắng, cứ buồn
mưa về _ cũng kệ, nghinh cung giọt sầu
bốn mùa chở mất đi đâu
của tôi giòng nhớ nông _sâu...cho dù
*
Mây đùn, chạm cuối hư vô
cõi riêng tôi_ dốc mơ hồ thiên nhai
ngàn năm_ cả triệu kiếp đời
mắn may mới gặp được người kỷ tri
*
Trái tim làm nũng, ù lì
bảo tôi: phong lũ thịnh suy rập rình
tại vì cứ muốn hồi sinh
những tình cảm đã bỏ mình côi đơn
*
Cứ ưa mong đợi_ dỗi hờn
níu từng tinh tú xuống gần, than van
tìm qua mưa gió bạt ngàn
cánh tim nay đã ngoại trần miên du
*
Chợt nhiên lòng trở âm u
ngoài hiên nắng đã bay vù lửng mây
đếm giờ chắc phải đêm nay
mới len lén viết tên người tri âm
*
Tại vì phải tự vấn quân
 cho mình đừng bị phù vân chắn đường
nắng lên_ mặc nắng_ cứ buồn
đến khi nào gặp cuối đường mây qua...

đông hương




Wednesday, January 31, 2018

TỪNG GIỌT HUẾ PHÙN


Ngồi nghe từng giọt Huế phùn
rơi trên tóc úa màu trăng sắp tàn
sợ giòng xưa lại sang ngang
rứa về chi nữa_không anh lại buồn
*
Rưng rưng giấu giữa tâm hồn
trên môi_trái đắng vẫn còn cay cay
răng mà ray rứt ngày ngày
nhớ chi đến nổi tim say rộp dần
*
Nhớ người ươm hạt yêu thương
chừ mô_ để lại nửa hồn em đau
nón nghiêng_ giấu nụ cười sầu
dị òm vì nước mắt hầu chực rơi
*
Bữa ni vùng lá me bay
không anh_ ai thế bàn tay hẹn hò
chậm giùm hạt mặn_lau khô
người ta hôn má, giả vờ không ưng
*
Dỗi hờn quảy gót_ quay lưng
dể người ta phải ân cần dỗ thêm
_Nín đi O, hoạnh hoẹ hoài
tui năn nỉ mãi tui buồn cho coai
*
_Chết cha, mình quá các đài
lỡ anh giận thiệt tui rồi làm răng...

đông hương











NẾU MỘT NGÀY NÀO...


Nếu anh về thăm Phố Cổ đêm xưa
nhớ tìm giùm em vầng trăng nghệ sĩ
em ép vào thơ cho thêm phần ẩn ý
thêm yêu thương, thêm hương vị cuộc chờ

Nếu anh nhớ được cơn mưa chiều nào
vớt cho em xin ít nhiều hạt lệ
em dán quanh hồng tâm để đừng hoang phế
làm rạn nứt chương từ trong mỗi chiêm bao
*
Nếu anh chưa quên đêm trăng đẹp nhất
cái đêm tuyệt vời cảm xúc làm vua
chỉ lần đó thôi mà giòng hạnh phúc
xuôi ngược lối về mặn cả biển mơ
*
Nếu anh về thăm buổi trưa mùa Xuân
ngày em còn là một nhánh hương lạ
phả lên tóc anh khói buồn viễn xứ
trộn lẫn thương yêu trong ánh mắt hoàng gia
*
Nếu anh nhớ từng khoảnh khắc thời gian
buổi trưa theo anh ghé ngang con phố
hơi thở của nhau quyện tròn đại lộ
bềnh bồng trong mưa nụ hôn Sài Gòn

đông hương



Monday, January 29, 2018

MÙA GIÓ XƯA QUA


Có kịp chân nhau mùa gió xưa qua
vào thành phố tìm giòng sông tuổi nhỏ
em căn cứ ở đâu mà nôn nả
rồi không anh về, lại thấy bơ vơ
*
Em cứ nghĩ mình chỉ là mây khói
quyện lấy tim anh rồi rã tan dần
tại em hiểu trái tim anh không phải
chỉ riêng cho mình_ vờ để bình an
*
Biết thân phận nguyên đời mình _ vô chủ
buồn chi nhiều để cứ héo hon gầy
trái tim mình tròn lăn như con vụ
anh ưa xoay vòng thành một trò chơi
*
Tội nghiệp cho những niệm hoài ký ức
giấu trong sâu, cuối đến đáy tâm hồn
thương nhớ ấy có yên bề hạnh phúc
sao vụng về để mong manh nụ hôn?

đông hương

NHỚ VẪN THẬT NHIỀU


Nhớ thật nhiều để rồi đêm không ngủ
thức thao hoài nhìn kỷ niệm ra đi
tâm tư theo níu kéo, biết được gì
trời đã tặng cho tôi chừng có vậy
*
Không muốn buồn, sợ trái tim tỉnh dậy
rồi nhận chim tôi trong biển pha lê
trôi xuôi tôi ngược giòng cũ muốn về
nhưng thềm đã xanh rì rêu phong mất
*
Biết đau lắm nhưng vẫn đành thú thật
tình cảm mình chưa phai nhạt một giây
tôi hiểu tôi, dù tim có trụa trầy
vẫn chung thủy dù đời tôi gió lốc
*
Dẫu không còn, nhưng có lần hạnh phúc
thật tuyệt vời_nên vẫn cám ơn anh
dù từ đây đời tôi sẽ hao hanh
tôi vẫn nhớ nụ hôn đầu quá đẹp...

đông hương




Sunday, January 28, 2018

NGHE LÒNG NẶNG CHĨU...

 

Xin  đau cùng với quê hương
thương người nằm dưới mộ phần từ lâu
cỏ tranh mọc cao hơn đầu
lâu rồi vàng úa...nhìn đau kiếp người
*
Nghĩa trang gió hú tên người
tôi qùi quét bụi, ngậm ngùi...mắt cay
chưa hề biết anh là ai
nhưng lòng nghe nặng u hoài dường như...
*
Tâm tôi chĩu gánh sương mù
toàn là nước mắt tương như thân tình
nguyện cầu tử sĩ hồn linh
giúp cho dânViệt Nam mình ấm no
*
Như ngày xưa, như ngày xưa
ba miền Nam_ Bắc_ Trung tự do...còn chừ...
nén hương hậu duệ từ xa
cắm lên từng mộ gọi là...cảm ơn
*
Thư này viết với ngòi tâm
mực bằng nước mắt, anh linh nhận giùm...

đông hương




Saturday, January 27, 2018

KHÚC TƠ VÀNG


Giết giùm tôi những con sâu oan nghiệt
hay chở về những luyến tiếc thầm sâu
khi chướng gió, lúc đêm ngây mị mộng
gậm ngấm dần thành vùng lá hư hao
*
Những canh thâu vụng về theo đòi nợ
tôi tính xem anh dễ thả nợ nào
nếu là tiền thì chỉ không đáng kể
đừng nợ tình_ anh không trả nổi đâu
*
Cho anh hoản vài ba ngàn kiếp nữa
tôi có buồn thì cứ để mặc thôi
trái hạnh phúc sâu ăn đà một nửa
trời sinh tôi nhạy cảm đã quen rồi
*
Đời đẩy đưa tôi vào đường mộng sĩ
trái tim tôi là một đại dương buồn
ngỡ một dạo anh là người tri kỷ
vào mơ tôi để giấc mị ấm nồng
*
Giết giùm tôi đời tằm không hoá bướm
đã trăm năm vẫn mãi khúc tơ vàng
xe từng sợi yêu anh may dã tưởng
đêm lịm dần vào huyễn ảo phù vân...

đông hương