Tuesday, September 2, 2014

NHỮNG CHUNG QUANH MÌNH

 
hôm nay trời buồn nên trời chuyển mưa
mấy ngọn gió cứ lao xao bất tuyệt
lá trên cây cũng rưng theo mỗi nhịp
cánh con chim què ướt nhẹp, tả tơi
 *
hôm nay mây buồn nên mây lang thang
mới vào Thu được gần một hai tuần
bay liêu xiêu như người say chưa tỉnh
quên giấc giờ, quên cả khuya vừa sang
 *
hôm nay tóc buồn,  tóc tẻ bờ vai
vài sợi lòa xòa trên môi lạnh tím
dăm ba sợi nhớ ai mà bịn rịn
cắn chảy máu mình, run run nín thinh
 *
hôm nay tim buồn, tim viết tình thư
mười ngón vô hồn chạy theo ngòi bút
chấm phá giấy, hàng ngang hàng dọc
kiều một người điên quên mình là ai
 
đht 
 

RỒI NHƯ



rồi như nước chảy qua cầu
cố tìm, cũng thấy giòng màu tím thôi
ngồi bờ nhìn lục bình trôi
như hồn tôi vậy, một đời lang thang
 *
rồi như gió cuộn mây ngàn
bay đâu, bay mãi, Tây còn, Đông  không
lối nào chạm phải tình chân
lối nào hẹp ngõ, đá chồng quắt quay
 *
rồi như tóc rối trong tay
bím từng sợi nhớ, khỏi vay nợ người
quấn tròn giọt nước mắt rơi
ướt vai thương cũ, ngậm ngùi cũng ưng
 *
rồi trang bị trở lại nguồn
 cho môi đừng gặp lời buồn vãng lai
bước lần theo đỉnh phôi thai
mới nhìn ra được góc đời vương tơ
 
đht 


có thiếu một vòng tay
mới hiểu mình biết nhớ
có thức đêm chờ ngày
mới hiểu nỗi chữ thương

có cạnh anh hôm trước
mới biết vui ra sao
có xa anh , cảm được
chưa quên anh khắc nào

có vắng anh mới thấy
thời gian là bao xa
để lần anh trở lại
mừng đến hạt vỡ oà

đht

Monday, September 1, 2014

TÂM HỒN BÌNH YÊN

 
tôi xén bớt những đêm dài thao thức
lấy thơ Người làm bình phong bình yên
chờ mưa tạnh, tôi lần theo tấm vách
 bức tường nào có cánh cửa vô biên
*
nhìn tư thế cánh mình trong chiều gió
chưa vững vàn, chới với chạm chim bay
nối song cửa bơ vơ vào nắng cuối
tôi đổi trời, làm cơn mưa đám mây 
*
những tha thiết quấn trên người làm áo
những hôn nồng làm quàng ấm lập Đông
nếu chứng tích chuyện Người - tôi không ảo
tôi ghé về ẩn cư tại hồng tâm
 *
xén đã nhiều, còn chỉ vài dĩ vãng
mặc kệ đi ! mai mốt cũng phai dần
tôi biết Người không ưa tôi mặc niệm
rồi cảm hoài trong cơn khát dư hương
 
đht
     
 
níu ai vào giấc thì thầm
tôi con chim én mùa Xuân trở mình
níu theo vào mộng tôi xinh
trên nhành nở một nụ tình tím hương
 
pha tôi vào với yêu thương
chợt như hồn lá Thu thiêm thiếp người
chập chờn mênh mang tiếng cười
bên kia vành sóng một thời dấu yêu 
 
 
 

Sunday, August 31, 2014

GIẤC CHIÊM BAO


chiêm bao, thấy lại ngôi nhà cũ
thoáng Mẹ sau hè đi hái rau
tôi gọi thật to, mừng hớn hở
nghe chỉ âm mình vang vọng thâu
 *
chiêm bao gặp lại mây Bình Lợi
gặp gió chiều bay khói thổi cơm
 Cha ngồi đọc sách bên cây ổi
em trai thảy lổ bi bên thềm
*
chiêm bao gặp Nội ngồi trên phảng
môi hồng, mệnh phụ, nét hoàng gia
cổ tay trắng muốt, mơn vòng thạch
nụ cười đôn hậu, răng ngọc ngà 
 *
chiêm bao xa nữa, phương trời ấy
một dáng quen thương chưa phút quên
trên bãi chiều, tim tôi dừng lại
giây lát, để rồi vương vấn thêm
 *
ôi, chỉ là giấc chiêm thật lạ
khuôn mặt tình thân trong đời tôi
tỉnh mộng, nghe hồn ngoan chuyển biến
khoảnh khắc vui buồn, tíc tac thôi !!
 
đht
 

TỪ NGÀY

từ ngày em gặp lại anh
em đánh rơi dĩ vãng
trong vũng định mệnh mình
em quay về trên phố
có giòng sông mông mênh
và con sóng rất tình
 *
như ngàn năm một thuở
anh thắp đuốc đời em
chiều thuần mây lá huyễn
luyến nhớ thời hồng hoang
có anh và có em
và một địa đàng
 *
từ anh anh nhận được em
 chim di dừng, gập cánh
mắt cũ thoáng hoang vu
ngỡ chỉ còn mơ mộng
khung trời nhớ mênh mang
làm cay nguyên môi trần
 *
có khoảng đời mưa nắng
và hình dáng hoàng hôn
nghiêng nghiêng mình soi mói
chuyện mối tình ngày thơ
mùi hương trên dúm tóc
 trong tập vở bơ vơ
bỏ quên trong hộc tủ
thời gian 
nấm mộ tình

đht
 

NGHE GỐI TRỞ MÌNH


em vẫn một mình ru giấc ngủ
bên đời, nguyên thủy chỉ mơ qua
thoáng buồn vương áo rèm mi nhạt
màu nắng xưa mờ với vợi xa
*
mộng thường thường những mùa hoa cỏ
mộng thường thường sắc biếc sương khuya
êm ấm nguyên em hương hơi thở
từ phổi tình chân phả giấc chờ
 *
em hảo cuộc đời vì thơ mộng
đừng để phù sa lở thiếp thiêm
con đường mơ dắt em về bến
buổi dừng gót sẽ quán tâm linh
 *
em dỗ cho mình ngoan giấc ngủ
dỗ mình, giả bộ giọng quen thân
ru lời thơ viết trăm năm trước
nghe gối trở mình, thơm cố nhân
 
đht 

Saturday, August 30, 2014

EM NGHIÊNG HẠT NHỚ


em hồn nhiên với nụ cười
hôm Thu đi lạc vào đời của anh
 long lanh đồng tử hiền lành
tâm hồn chớm nở, hanh hanh nắng hồng
 *
giăng tơ ẩn hết mùa Đông
con sâu thú vị hóa thành bướm Xuân
tại anh thôi, ừ, tại anh
hôm nay, mai nữa, giấc em mỹ miều
 *
 an nhiên cắn gió bồng phiêu 
giòng mưa thay áo, giọt kiêu sa hờn 
bóng xưa trên lá ướp sương
là em thuở ấy yêu trăng, quên về
 *
tên em tôn nữ Pha Lê
mong manh ngấn nước rơi lề, trầm lăn
dắt tay năm tháng chạy nhanh
em nghiêng hạt nhớ khi mừng anh, soi
 
đht
 

Friday, August 29, 2014

THÁNG TÁM

tháng Tám anh bỏ quên Thu
cho em vời vợi ngay từ xa nhau
tháng Tám hàng dẻ xanh xao
lặng soi bóng nước, môi sao mặn, buồn
 *
tháng Tám nắng chộp hoàng hôn
in hình ảnh cuối cùng trong mộ đời
gót thường ngày bỗng chơi vơi
bước chân không vững, nhành gầy thừa dư
 *
tháng Tám len khóe giọt mưa
tâm hồn vô định, đong đưa đi - về
hành trang chỉ có si mê
khoác lên vai để như kề cận thương
 *
tháng Tám mây nuối, như dường
ghi hình ngọn núi, cánh rừng cõi riêng
khắc tên trên cội tiền duyên
cho Ai về nhớ, đừng quên tình mình
 *
tháng Tám mùa Thu lặng thinh
tàn luôn hương sắc, võ vàng mắt trong
chỉ còn nhớchực  giữa tim 
 là ngàn năm nữa hồng tâm vẫn Người
đht

  

CHIẾC HÔN NÓNG HỔI

cơn thao thức chưa qua,
 lại bàng hoàng nhập cuộc
 đôi rèm mi còn nhắm
 đã ưởn mình reo vui
 *
giấc chờ khuya vào nhớ
nhung nhớ từ vô biên
 gối đầu lên hơi thở
chập chờn sóng cao niên
 *
giấc nào em vô tư
khi tim anh bên cạnh
giấc nào không vô tư
bên mình nguyên trống vắng
 *
cơn buồn theo huyền thoại
em nghiêng về dấu yêu
nhón chân lên triều ấm
trên cát hồng sỏi kiêu
*
 giờ thao thức qua cơn
hai tâm hồn hội tụ
đối ẩm cùng tim anh
em yên bình chỗ cũ...
*
cầm chiếc hôn nóng hổi
bước theo vào cõi riêng
đht
 

Thursday, August 28, 2014

NHÌN MỘT GÓC ĐỜI.


vẩn vơ
trong một
góc đời
thấy ta
và bóng
hình hài
có , không

vẩn vơ
đội lốt
người khùng
thôi xin
mặc kệ
cho lòng
trở vui

vẩn vơ
số kiếp
thày lay
cuộc đời
thật ngắn
hỏi ai
bậu cùng

vẩn vơ
ngoài cõi
lạnh lùng
ta vâ
tâm sự
đồng lòng
xin thua

vẩn vơ
từ trước
đến chừ
mỗi khi
ta nhận
ra ờ !
chỉ ta !

đht

SỢI TÓC MẾN

 
mai tóc mến liệu còn trên nếp gối
hay ngón gầy sờ soạn chỉ dư hương
rèm tương tư nhắm ghiền, không dám mở
sợ vô hình làm vỡ mất chân dung
 *
mai thức giấc, bên mình là trống vắng
chỉ không gian và bốn bức tường câm
nắng vẫn chiếu xuyên vào song cửa sổ
thời gian khuya đọng sót sâu tâm hồn
*
hôm qua trái tim mình còn xanh lắm
mới mấy giờ, bỗng chín, nứt thành hai
nửa cảm xúc, dập dồn hàng mặn ấm
nửa mỏi mòn mong manh nhịp phôi thai
*
loay hoay mãi, mừng ơi, chùm tóc mến
ôm chặc vào, lỡ gió thổi xa bay
khi nhớ Người, biết lấy gì để thế
lại long lanh hai bên khóe đêm ngày !
 
đht
 

MÀU NẮNG SÁNG

 
sáng nay màu nắng trong veo mắt
em mở hồn ra, đón ánh vào
có tiếng thiên di về ngang, gửi
lời yêu của biển trăng nhờ trao
*
tâm hồn tuổi ngọc bình minh dậy
hé nụ bầng quân thuở ấy vui
râm ran nỗi nhớ bừng xao xuyến
khúc khích mừng reo, ngọt tiếng cười
 *
sáng nay tâm thức mênh mang lạ
hay vì Người giữa giấc mơ đêm
cúi xuống bên giường hôn mi ngủ
hơi thở tình vương hương tri âm
 *
khóe em lóng lánh sương ngọc bích
những giọt pha lê dưới nắng vàng
in bóng thơ trong hồn sử tích
đêm tình huyền thoại giấc đài trang  

đht

Wednesday, August 27, 2014

CẢM XÚC


mang phải tiếng một đời người cảm nhận
rơi lâng lâng như bụi phấn chiêm bao
chiếc phong linh treo cửa phòng di ảnh
gió leng keng như nhạc khúc sảng hào
 *
một đời góp được bao nhiêu cảm xúc
trong lòng tay, sô lệch chuyện đời tôi
thả trôi đi ý tứ thơ vừa mượn
biết ngày nào trả nổi nợ tương tư
*
tôi thuộc lòng từ chương từng ẩn ngữ
tuy rối beng như cuộn chỉ sắc màu
lượm giữa thơ nguyên tình anh trong chữ
trên mỗi giòng, hương lóng lánh trân châu
*
mang phải tiếng là người mê tưởng tượng
viết chuyện tình huyền thoại, trộn liêu trai
mơ chí dị, để khuya về mị mộng
cắn tim mình, giòng chảy giữa tim Xa
 
đht 
 

NỖI NHỚ MÊNH MANG

dường trở lại mùa Hạ chiều năm ấy
mặt trời buồn, rơi xuống những giọtsương
tay níu tay, bấm chặc nhau, thầm gọi
mình còn nhau hay mai sẽ dư hương
*
gắn hàn lại kỷ niệm trong giấc ngủ
nghe sóng sầu theo triều dại mênh mang
chìm trong mơ, dĩ vãng hằn , ẩn trú
ai hằn ai, mà lạnh cả tâm hồn
 *
rồi thao thức, ôi tuổi hồng thuở ấy
tôi  mang đi theo, vô vọng gặp Người
lạc dấu chân, lạc vòng tay, lạc mắt
nhớ cũng là hoài niệm giọng thương tôi
 *
nay bặt tăm dáng phượng hồng Hạ cuối
lá me bay như nước mắt sa tuôn
rơi rơi khẽ trên vành môi quay quắt
gió cuối ngày trên tóc, nhớ hôn anh
 
đht
    

Tuesday, August 26, 2014


NHƯ CÁNH VẠC BUỒN


buồn đêm tiếng vạc thâu âm
tiếng nai gọi mẹ, tiếng em gọi Người
sầu dâng len mái tóc dài
trăm năm còn vọng tiếng môi thì thầm
 *
lưng chừng sợi nhớ rối ren
nghìn thu trời tím mãi thinh không đòi 
lỡ duyên, kiếp trước khôn nguôi
để hồn vàng võ lên ngôi một mình
 *
điếng lòng, mở tủ tâm kinh
trên tầng thi cảo, linh tinh ý lời 
bộn bề nhân dáng xưa, nay
nhớ từng còn mất sau đuôi mắt tình
 *
buồn đêm, cánh vạc chập chờn
trên khung ngày tháng vô ngần giọt xuôi
mãn khai từ hạt sương trời
lung linh bối rối vành môi thất hoàng
 
đht  

BÓNG CỦA TÌM NHAU




em chìm trên sóng mùa Thu mới
,nhớ trăng, nhớ đến ngạt tim trần
phổi buồn,hơi thở thành sương khói
rụng lần, rơi trên môi, mênh mông 
*
 giòng sông em đậu thyền ao ước
năm tháng bồi phù sa yêu thương
xanh lá hoa tình thơ duy nhất
thuở đất hồng hoang mới đánh vồng
*
con sóng vô biên triều chờm bãi
hòn đá bình yên trở tim mềm
giọt đời chảy lại trong nguồn sống
huyết quản hồng lên tha thiết quen
 *
em chìm trên sóng mùa Thu mới
tâm trạng bừng lên ngọn lửa vui
sau đồng tử biếc, long lanh vợi
bóng của tìm nhau khúc khích cười

đht
 
 

Monday, August 25, 2014

BÁN ĐI MỘT MỚ LINH HỒN



bán đi một mớ linh hồn
mua trăng làm đuốc, soi ngôn từ người
chữ nào viễn mộng phù du
chữ nào gói ghém, lỡ tư tưởng cần
 *
chợ chiều tuổi nắng hoàng hôn
 rỗ mơ héo úa, ai thương mua giùm
tặng luôn nửa mảnh tim chùng
nửa còn, rơi mất trên đường mê si
*
tim em, một hạt xuân thì
đem về gieo cánh đồng hà vân xưa
đầu ngày hạt trổ ra hoa
đến đêm trái chín, lịm bùa hương em
*
mắt ngời, mọng giọt thủy tinh
ngọt môi men ái, đậm tình gần - xa
hồn thơ anh : ánh sao sa
thắp lên, mê hoặc em qua ngàn trùng
 
đht
 

Sunday, August 24, 2014

NỖI NHỚ ANH


tôi quên bẵng trong cuộc đời trí nhớ
 chân thơ dừng, một thoáng lại quay đi
bóng dáng ấy, hình như làm hồn vỡ
chiều đầu Thu trong mắt vướng bất ngờ
*
vớt vát lại tàn hương rơi cỏ biếc
hạt cuối cùng quen luyến tiếc dung nhan
tuổi Xuân tôi nghiêng vàng rơm nắng Hạ
trong cánh đồng sau mùa gặt thời gian
 *
 chợt nhớ  ra- Anh - cuộc đời tôi trẻ
mộng thật hiền như trăng tuổi mười ba
ngày tháng đó Anh - tôi chưa hai ngã
 tim hồn nhiên chưa lỗi nhĩp hẹn thề
 *
 nghĩ về Anh, định giải bằng Toán Học
thương quá nhiều, trừ cọng cũng thừa dư
vì tôi hiểu tần số tôi mơ ước
vẫn nỗi nhớ Anh ngày vút lên cao ! 
 
đht

Saturday, August 23, 2014

MÙA PHƯỢNG CUỐI


LẠC BƯỚC


em lạc bước vào ngõ trời vô định
may những vì sao chỉ mái nhà thơ
đêm rỡ trăng, cánh hạc buồn nhớ bạn
em cứ vờ như khóe mắt vô tư
 *
rảo nguyên vườn, hương vợi vời hồng tím
mấy cánh đầu đời mới nở đêm qua
giữa nhụy vàng, môi anh thơm chi lạ
em hứng đầy lòng tay mình hương anh
*
say, ngủ quên trên ngực trần của cỏ
nửa khuya về, thức giấc mắt chiêm bao
chiếc nhìn thật bao nhiêu là xúc cảm
đặt em nằm trên nệm, gối trăng sao
 *
mùa lá rụng, hạnh duyên về bất chợt
tháng Chín hồng, nồng như chiếc hôn yêu
lỡ si mê, nên cuộc đời trở ngọt
mi các đài, mắt nhớ khép... thiu thiu 
 
đht


MÙA PHƯỢNG CUỐI

 
hôm em đi, gửi anh mùa phượng cuối
xa nhau rồi, gởi gắm những riêng mang
những mùa Thu lá vàng nghiêng nghiêng tủi
thương cuộc tình hai đứa tự hồng hoang
 *
nay vắng nhau, có còn mong lần gặp
phần tư địa cầu, anh nắng, em mưa
phần tư địa cầu, anh ngày, em tối
nếu tìm nhau, mình lựa hướng trời xưa
 *
em nhìn ngọn nắng sau hoàng hôn tím
ghét phượng hồng làm lỡ mất tình duyên
ngày tiễn đưa, trên ga chiều bịn rịn
anh ba lô, em nước mắt lưng tròng
 *
chừ xa lắm, tầm nhìn ngoài biên giới
biển vô biên, đêm vỡ sóng tâm hồn
nhưng anh biết, một khắc tình thuở ấy
là muôn thu thương nhớ chĩu ngàn cân
 
đht