Saturday, August 23, 2014

LẠC BƯỚC

em lạc bước vào ngõ trời vô định
may những vì sao chỉ mái nhà thơ
đêm rỡ trăng, cánh hạc buồn nhớ bạn
em cũng làm như quanh khóe vô tư
 *
rảo nguyên vườn, hương vợi vời hồng tím
mấy cánh đầu đời mới nở đêm qua
giữa nhụy thơm mùi môi anh chi lạ
em hứng giữa lòng tay mình hương anh
*
say, ngủ quên trên ngực trần của cỏ
nửa khuya về, bắt chợt mắt chiêm bao
chiếc nhìn thật bao nhiêu là xúc cảm
đặt em nằm trên nệm, gối trăng sao
 *
mùa lá rụng, hạnh duyên xưa bất chợt
tháng Chín hồng, nồng như chiếc hôn yêu
lỡ si mê, nên cuộc đời trở đẹp
mi trang đài, mắt nhớ khép... thiu thiu
 
đht


MÙA PHƯỢNG CUỐI

 
hôm em đi, gửi anh mùa phượng cuối
xa nhau rồi, gởi gắm những riêng mang
những mùa Thu lá vàng nghiêng nghiêng tủi
thương cuộc tình hai đứa tự hồng hoang
 *
nay vắng nhau, có còn mong lần gặp
phần tư địa cầu, anh nắng, em mưa
phần tư địa cầu, anh ngày, em tối
nếu tìm nhau, mình lựa hướng trời xưa
 *
em nhìn ngọn nắng sau hoàng hôn tím
ghét phượng hồng làm lỡ mất tình duyên
ngày tiễn đưa, trên ga chiều bịn rịn
anh ba lô, em nước mắt lưng tròng
 *
chừ xa lắm, tầm nhìn ngoài biên giới
biển vô biên, đêm vỡ sóng tâm hồn
nhưng anh biết, một khắc tình thuở ấy
là muôn thu thương nhớ chĩu ngàn cân
 
đht
 

Friday, August 22, 2014

NẮNG GIÒN

 
nắng giòn tan, ngọt tiếng cười
bên sông hai đốm sao rơi quên bầy
nắng giòn, gạ đốm sao Mai
em về bên ấy, đổi ngôi phương nào ?
*
nắng giòn tan, ôm hôn sao
trên sông ngày nhỏ nhuộm màu biển trăng
nắng giòn, khóe ngượng, rưng rưng
em đi vui nhé, mặc lòng anh đau
*
nắng giòn tan, vuột chiêm bao
nhành gầy, lóng ướt, đan nhau hỏi ngầm
nắng giòn, trên đỉnh phù vân
trong khung trời nhớ, chùng lòng, ngẩn ngơ
*
nắng giòn tan, nhớ hài hồ
hay về tựa phiến đá thô triền rừng
nắng giòn, như vó không cương
vỗ mây giục gió vô thường viễn khơi

đht

Thursday, August 21, 2014

NÍU ĐÊM, NGẮM MÃI...


níu đêm tay chạm trăng tàn
ánh còn đủ sáng, che màn ru em
hình như lời thơ thật quen
viết riêng từ dạo tim ngoan nhịp đầu
 *
em nhìn, ngắm mãi, thật sâu
câu thơ bất chợt sậm mầu hương em
phải Anh thương trong hồn trăng
tại nghe thủ thỉ yêu thương đã từng...
*
giữa thơ, ít nhất trăm lần
chỉ ngần ấy chữ, linh hồn mang tên   
mang tên Tôn Nữ Tình Duyên
em về từ chốn vô biên phiêu bồng 
 *
níu thời gian cõi thinh không
anh dìu em những bước chân hẹn thề
gặp đàn bướm bỏ bùa si
vũ luân hoan hỉ đẹp mê mẫn hồn
 *
đêm nay trăng không muốn tàn
 say cơn tình sử, no tròn yêu em.
đht 

BUỒN NGHIÊNG

buồn nghiêng, hóa đá tiếng cười
hóa cây chùm gởi, hóa người lãng du
nỗi vui hóa kiếp, tạ từ
lên rừng lá thấp, hoang vu một đời
*
sầu nghiêng, hạt mặn nhiều lời
uốn từng giọt lệ thế tôi rưng giòng
đã từng mượn đở lòng sông
cho mưa ở trọ, trốn buồn hành môi
*
khóe nghiêng, chạm bóng tim người
dang tay ôm lấy tiếng cười mật ong
khi đêm về, gối ướt thầm
mở ra, uống chút giọng từng dỗ tôi
*
nghiêng qua phiá sao đổi ngôi
băng trời, xuống biển, hóa tôi ngân hà
buồn nghiêng chạm nắng phù sa
thủy triều sóng sánh vào ra nỗi mình !
đht

SÁNG NAY EM DỖI MẶT TRỜI



sáng ai đánh cắp mặt trời
hay cơn mưa Hạ mồ côi, nhìn lầm
hay vì mây gạt tình câm
mây đem giấu nắng để chàng ngủ mê
*
em quay nhìn phía anh về
mỗi năm, sinh nhật ước thề trầu cau
hẹn từ thuở ấy...mai sau
tri âm tròn vẹn khởi đầu hồng hoang
 *
sáng này thơ bay lang thang
gửi em một mảnh hồn trăng lại nhà
nhớ nào phiên phiến phôi pha
rơi trên mái phố người ta, ơ kìa !
 *
em quay về hướng bờ kia
thương anh nhiều đến mê si tầm nhìn
lạnh chờm vai, lạnh tím mình
ôm bờ môi ướt nguyên đêm, ngẩn người
 *
sáng nay khóc dỗi mặt trời
tìm cho em lại những lời tình anh...
đht 


Wednesday, August 20, 2014

CON ĐƯỜNG EM ĐI HÔM NAY


con đường em đi hôm nay
bên lề ngập lá sầu bay đầu mùa
gót ai một tối mưa xưa
đã rêu phong phủ hai bờ hà giang
*
tâm Thơ soi bóng giòng em
trên, xuôi vài lá chưa vàng vừa rơi
ước chi như đám ngỗng trời
chắp đôi cánh mỏng, vượt trời mênh mông
 *
gió hiu quạnh vùng càn khôn
trên vô biên ấy, quay mòng âm ba
niệm từ, chẻ dọc phù sa
nhìn thăm thẳm, chạm buồn ba bốn đời
 *
con đường rừng dốc chơi vơi
mùa Thu đỗ lại, vợi vời thinh không
giữa biên cương sắc và âm
thơ như tiếng lụa tơ hồng buộc nhau
đht

Tuesday, August 19, 2014

MÙA THAY ÁO, ĐỢI NGƯỜI..

 
mùa thay áo, lá vàng suông nếp, cuốn
lang thang vào khoảng rộng giữa không gian
bâng khuâng quá, em nép bờ mây, nhắm
dốc cũ nào bụi trắng dấu chân anh ?
 *
tình mê si, ngủ bên bờ ngực trái
chỗ tim ngoan chung hơi thở vẫn hằn
con ngõ xưa đi vào mong thuở ấy
cũng ngọt ngào lời thủ thỉ chưa quên
*
Thu vàng ơi, vàng từ bên kia biển
người ở đâu, còn nhớ nổi mùa em?
lời mưa đêm, lâng lâng buồn miên viễn
thức thao cùng tượng đá giữa công viên
 *
mai nỗi nhớ hẹn sang, ân tình đợi
ngẩn ngơ chưởm lên đôi mắt màu thu
trời Tháng Chín, sinh nhật thương vời vợi
tím mơ chùng, triều khoé, sóng tương tư
 
 
đht


Monday, August 18, 2014

PARIS THU QUYẾN RŨ


chiều chân chậm, nên hoàng hôn về muộn
hôm nay đây ngày vui nhất đầu Thu
em khoe tà áo mặc từ năm cũ
mang nhớ Ai đầy trên ngực từng mùa
*
hoa mắc cỡ, thẹn thùng, e ấp mắt
gặp thật mừng, như cô ngố chân quê
sợ ngày tháng xa nhau, tình cách mặt
nhưng rồi buồn vô cớ cũng xa đi !
 *
Paris hôm nay, mưa bóng mây nhẹ hạt
chiếc hôn trao tình tứ thế lời chào
ngay điểm hẹn, đàn sẻ quen, nghịch ngợm
bay chuyền chuyền, kháo chuyện với chim sâu
 *
Paris quyến rũ, hay tình em quyến rũ
dụ Người vào trong huyền thoại sông trăng
như đôi lá rừng thượng ngàn thiên cữu
bay tìm nhau trong cõi rỗng vô hằng
đht

Sunday, August 17, 2014

MÙA DẤU YÊU

chợt sáng Thu về lung linh nắng
tâm hồn mình bỗng cũng reo vui
hình như có một đàn chim trắng
từ biển bay về, quanh quẩn tôi
 *
theo dọc giòng sông thương nhớ ấy
rơi lá chạm vai, quyến rũ Người
trên cánh mùa vàng thay áo mới
vạn hồng khoe sắc, chín muồi môi
 *
những bước ai về qua phố cũ
dấu giày năm ngoái, cỏ chưa quên
mắt tượng long lanh hương còn giữ
trên lá vàng, say những hôn anh
 *
tháng Tám, tiếng cười trong, khúc khích
như thuở đầu tiên Thơ giữa tim
thủ thỉ, thầm thì, đêm sử tích
mùa tròn, trăng vọc nước sông Ngân
đht


 

Saturday, August 16, 2014

NỢ VỚI ĐỜI ANH

 
như đã thầm thì cùng nắng vỗ
bên triền thơ ấu ngược không gian
con tim hồng cũ bay tìm tổ
trên những huy hoàng của ánh trăng
 *
nợ với đời anh, em xin khất
mai rồi mở lại tráp trầu cau
vôi nồng chứa cả tình chân thật
 một hớp quỳnh tương ấm lòng nhau
 *
nợ với đời anh, em mở gói
thủy chung, anh nhận nhé, xin cầm
mai sau kiếp tới, em tầm gửi
nỗi thức thao nhìn môi ním câm
*
như thật long lanh trang ký ức
đôi tay đài các biết trang hoàng
trên giấy hoa cà, màu em thích
hồn em nôn nức đợi qua sông
 
 
đht


 

TÔI NHÌN TÔI ĐỂ BIẾT MÌNH


mỏng mảnh đời, mong manh tôi
trần gian có thể đưa nôi võng đời
bạn con gấu hiểu tiếng người
mang thân phận bước vào trời  mục du 
*
lặng yên tiếng sóng hư vô
quên luôn hạt cát ưu tư là mình
tôi nhìn tôi, dị dạng hình
xuyên qua lớp áo chân tình,  rỗng không
*
chuyến vân du thuở hồng hoang
trăm ngàn niên kỷ lang thang vòng tròn
rối như ánh sắc hoàng hôn
tím chiều đổ dốc trên đường vô biên
*
tôi biết tôi, tim vẫn nguyên
chưa hề ai cắn, chưa nguyền ước ai
muốn đem tặng mỗi một người
trong thơ, tên, họ trên môi bốn mùa

đht

Friday, August 15, 2014

GỌI ANH VÀO MỘNG


anh lãng du, tôi mục du
trăm năm tiền kiếp mộng từ chân duyên
trốn vào hương sớm trinh nguyên
vì trưa sợ ngọn gió điên bốn bề
*
con đường trước mặt trầm mê
đèo cao, dốc thấp, chân lê lết mòn
tôi cuồng theo mộng không ngoan
níu anh vào giữa giấc hồng liêu trai
*
tim tôi nở đóa hình hài
con tằm tiền kiếp quay hoài guồng tơ
quấn anh bằng sợi chiêm mơ
yêu anh, tôi phả nhựa thơ hoang đường
 *
đưa anh về ngắm sông trăng
 căng buồm dong đến mênh mông thuở nào
như dường xứ sở ngàn sao
mỗi năm một hội ngộ trao tình cờ
 *
anh cùng tôi thắp hư vô
ánh huyền thoại sáng riêng tư một đời

đht
.302023.

TRĂM NĂM MÃI NHỚ

 
trăm năm lạc mất mặt trời
tôi đi tìm dấu đời tôi lu mờ
chỉ vì bụi phủ gia cư
cho trầm lắng đọng vũng hư thực nào
*
đêm về trăng xoáy lao xao
dưới chân ngọn sóng ba đào đảo điên
giòng sông đắng ngắt nỗi phiền
thử nhâm nhi chút rồi nghiền ngẫm xem
*
trăm năm lạc dấu bình an
nên bầy hạt mặn tung tăng cánh già
tôi ngồi chẻ tiếp phù sa
bên bờ tâm sự, làm ba vóc đời
*
tôi che góc độ tim tôi
sợ đàn hoang vắng tráo ngày ra đêm
nổi cơn hờn mát triền miên
làm sao để khóe đừng viền giọt cay
 *
trăm năm nhớ mãi vòng tay
có lần mở khóa cho tôi ngủ nhờ...
 
đht
 
 
 
 
 
 
 
  

Thursday, August 14, 2014

BẤT CHỢT 34


có nỗi buồn nào hơn tàn trăng
có biệt ly nào hơn sao băng
có sóng thần nào hơn tim vỡ
và sát na nào thôi xa anh

 đht




TÔI NHÌN TÔI ĐỂ BIẾT MÌNH



mỏng mảnh đời, mong manh tôi
trần gian có thể đưa nôi võng đời
bạn con gấu hiểu tiếng người
mang thân phận bước vào trời  mục du 
*
lặng yên tiếng sóng hư vô
quên luôn hạt cát ưu tư là mình
tôi nhìn tôi, dị dạng hình
xuyên qua lớp áo chân tình,  rỗng không
*
chuyến vân du thuở hồng hoang
trăm ngàn niên kỷ lang thang vòng tròn
rối như ánh sắc hoàng hôn
tím chiều đổ dốc trên đường vô biên
*
tôi biết tôi, tim vẫn nguyên
chưa hề ai cắn, chưa nguyền ước ai
muốn đem tặng mỗi một người
trong thơ, tên, họ trên môi bốn mùa

đht

KỂ CHUYỆN

mở ngày nghe thác Hoảng Khùng
nghe trong tâm thức chảy giòng lạc hoan
tôi hoàn lương trái tim ngoan
chất liêu trai vất lên nhành vấn tâm
 *
dọc theo nhấp nhứ mị nhân
linh hồn mở ngõ, đài trang tính tình
ngẫm đời với chữ nhân duyên
có, không cũng đã nợ nần cùng anh
 *
kiếp xưa hẹn ước không thành
thì thôi giữ lại mối tình ngàn sau
thuở nào mừng, định cho nhau
thương yêu trong trắp trầu cau... ngỡ là
 *
hôm nay nói chuyện mặn mà
linh hồn kiếp trước yêu ma vì buồn
tôi ngồi quấn lại sợi chùng
thành con chỉ quyện đẹp lòng cố nhân
 
đht 

Wednesday, August 13, 2014

MỘT CÕI CHỜ

 
ta vẽ mênh mông trên vách đá
cuộc đời, khi ghé trạm hồng hoang
có lũ chim ngàn về xây tổ
trên cỏ vàng thêu bóng ánh trăng
 *
gửi giữa thâu đêm mùi hương lạ
Người tặng lần vào thăm ước mơ
ngay mùa Thu ấm trăm năm cũ
đắp lá rừng sâu một cõi chờ
*
rong chân trở phố thăm quen thuộc
trên dốc ngày xưa gặp dấu yêu
ngây ngất môi say chung đối ẩm
Người - ta chừ dặm đã xa nhiều
*
ta chấm mực vào trang tha thiết
bên chiều hoang phế, xốn xang ươm
tiếng gió liêu xiêu trên tà áo
nghiêng phía say Người, cạn chén Tương
 
đht