Friday, July 31, 2015

MAI EM VỀ, ANH CÓ CHỜ KHÔNG


mai em về, mở toang mùa quá khứ
tìm trái nhiều màu sắc chín tương lai
đếm hạt nhân, bóc vỏ giấu hình hài
phơi trên nhánh tình người quanh khóe biếc
*
mai em về, lá vàng xưa rơi tiếp
mây Thu ngừng, sợ ánh mắt hoàng hôn
xa quá xa, trong vùng rổng chiều buồn
trên da thịt hương nồng xưa phai nhạt
 *
mai em về, giọt sầu em lỡ lạc
anh tìm giùm, thương nhớ thuở yêu nhau
vấn vương quanh bàn tay cũ khuya nào
trên ngà tóc, thế lược hôn nồng ấm
 *
mai em về, nếu tình còn ngọt lịm
môi nhân từ em nhận nụ tri âm
cắn chia đôi anh một nửa tim trần
em một nửa, chờ mọc mầm hương ủ
 *
mai em về, nếu phổi còn hơi thở
em thổi vào anh ngọn gió thơ hồng
giữa Thu xưa em giấu nét bâng khuâng
 sợ mình quá đài trang, chìm ảo ước
 *
mai em về, quên khoảng đời xuôi ngược
 mơ cùng anh song bước cuối miên trường...
đht

CHO TÔI BIẾT ƯỚT CUỘC ĐỜI...

 
vỡ bờ một mảng phù sa
  cắt thêm ngọn gió đang đo lòng người
hôm mưa, hạt nhớ ngỏ lời
giòng xưa đến đoạn chia hai lối về
 *
tim người bên ni? bên tê
tôi nghe rưng rức bộn bề quanh môi
với tay hái nắng mồ côi
níu tơ trời xuống đan vời vợi xa
 *
giọt buồn thơ thẩn vào ra
vòng quanh vùng mắt, chan hòa tuôn xuôi
người thơ còn chỉ hình hài
in trong bong bóng mưa dài sầu riêng
 *
mùa Thu nào tình ngỡ nguyên
trong tim hoàng tộc, yên bình nhịp vui
chừ mưa khoác ảo mộng rồi
cho tôi biết ướt cuộc đời là sao
 *
mặn rơi, sa mạc chiêm bao
tôi nghe tiếng gót chân phiêu bạt đời
 cánh phiêu bồng cũ gãy rồi
  vòng tay huyền thoại xưa, giờ... bỗng dưng
 
đht
 

Thursday, July 30, 2015

THÌ THẦM



người xưa áo trận hoa rừng
em xưa hậu tuyến, rưng rưng mắt buồn
nhớ ơi nhớ chiếc hôn nồng
 trên môi lần cuối, giọt hồng nhòe, loang
 *
từ lâu nước mắt sang ngang
chờ bao năm tháng mơ ngoan héo mòn
tiếng giày Saut nhẹ trên thềm
tiếng tim mừng, vỡ, như đàn ong hoang
 *
người mang chiếc áo hoa rừng
em mang chờ đợi đã thành khói sương
 hôm nay nhổ cỏ mộ phần
em thì thầm với bóng thương sắp mờ..
 
đht

Wednesday, July 29, 2015

RỨT RAY


rứt ray bối rối phận người
làm con sâu tím ngủ vùi, đắp trăng
giận hờn, em đổ lỗi anh
gọi tình ngay lúc cơn buồn lê thê
 *
rứt ray rộn cả đường về
trăm con duyên nợ  khề khà chén tương
rượu mắt em mặn hơn đường
muối chưa đến tuổi trưởng thành, bàng quan
*
rứt ray như cánh chim hoang
mở đêm tìm mảnh trăng tàn người cho
em ngồi may vết tuổi thơ
 mà ai thuở ấy mơ hồ yêu em
 *
tạ từng ánh nến tri âm
trên môi dư vị hương còn như nguyên
ngày sau lỡ lạc đường duyên
em đo dấu gót hài khuôn chân người
 
đht



Tuesday, July 28, 2015

CẢM NGHĨ CỦA MỘT NỖI BUỒN


sương sa lạnh mười nhành gầy
giữa hoang liêu, nhẹ bước hài liêu trai
vỗ về hạt nhớ chưa nguôi
cơn đau mới chớm khoan hoài vết thương
*
nửa đời hơn vẫn tơ vương
thầm thì với gió cố hương lời bình
 bão về tự thuở buồn anh
rơi thành cơn lũ xoáy đêm vô thường
 *
van con tim gập cánh, đừng
  theo trăng cho lắm, lở nguồn phù sa
giấu trong chung rượu quan hà
những vời vợi nhớ về xa xôi nào
 *
mở đêm chọn một vì sao
chưa hề sũng ướt chiêm bao bao giờ
trầm mình trong biển tình thơ
tôi đem tiếng hát mình, chờ vọng âm
 *
men sông, con sóng rũ, buồn
ngắm đêm mơ ánh ngà, dần thiếp đi
đắm trong tiếng bước ai về
trong quay quắt lạ rối bờ mê si
*
sương sa lạnh mười nhành gầy
cứ hăm bốn tiếng lại ray rứt buồn
đht
  

Monday, July 27, 2015

THƠ NGƯỜI NHỌN DAO


*
viết nữa đi, viết thật buồn
viết cho cháy rụi cánh đồng thương yêu
rụi theo tuyến lệ dâng triều
ngập luôn cái thuở cánh diều mơ trăng
*
viết nữa đi, cho bỏng anh
viết mau kẽo sợ gió ngàn rụng rơi
tình yêu anh đã tặng tôi
chợt thành nước mắt trên môi loang dần
*
viết nữa đi, giết luôn mình
cho nguyên ngực trái, vũng hồng quắt quay
cuộn cuồn ngọn thác muối cay
viết cho đêm tối thơ người nhọn dao..


đht

BẰNG LĂNG TÍM


*
Bằng Lăng tím ơi Bằng Lăng tím
Huế chừ buồn vì mất tim anh
Hương hoa vẫn quyện nguyên cành
Chỉ cơn mưa nhẹ đã xanh xao lòng...
*
Xác xơ luôn nhụy cảm đồng
Miên trường ngỡ bóng song song cuối đời
Bằng Lăng tím cánh tả tơi
Chim buồn, bay mất, còn tôi một mình

 
đht

Sunday, July 26, 2015

NGẮM HOÀNG HÔN DẠI



viết thêm đi, những lời thơ
chuyện mùa lá rụng tình cờ gặp nhau
giọt mi ngỡ tưởng đổi màu
rụng trên môi lạnh, chảy bao nhiêu buồn
 *
viết đi, viết lại cơn nguồn
trên tầng thương nhớ ảo huyền hồng hoang
nhành gầy du mục lang thang
trên hàng con chữ ngổn ngang mong người
 *
viết đi, viết đến cuối đời
từng trang nhật ký vợi vời cảm rung
một giây khắc nghĩa tao phùng
triệu ngàn năm cũng chưa ngừng thương anh
 *
viết đi, đập vỡ mộ phần
tìm sâu dưới đáy vực hồn mồ côi
thấy gần, ngỡ bóng tim tôi
nhìn xa, phiến đá tim người hay quên
 *
viết đi, vẽ hai cái tên
lên trên cát mịn chưa chìm biển đêm
tôi leo lên tuổi đá mềm
ngắm hoàng hôn dại trên vành môi thơ
đht

Friday, July 24, 2015

TRÔI ÊM

 
trôi êm trên một giòng đời
thiết tha con sóng ruỗi xuôi lên nguồn
bận về ghé quán phong sương
uống dăm nhấp rượu, quên đường tình xưa
*
 giòng đêm trăng tuổi mới vừa
hôm qua, thuở ấy còn dư hương người
 quấn trăm nỗi nhớ héo gầy
dải khăn tâm tưởng quàng vai, buồn buồn
 *
trôi về một xứ còn nguyên
cơn mơ khắc đá, phiến phiên võ vàng
mai ngồi với lệ, phiên âm
giấc chiêm có nghĩa là bâng khuâng vời
 *
tháng năm trên môi tình tôi
chạy theo giờ khắc, bải buôi cuộc chờ
vỗ về nhẹ trái tim thơ
niềm vui có chủ bây giờ bỗng dưng...
 
trôi êm trên một giòng sông
 ngày xưa trăng hứa ghé hôn mai này...
 
 
đht

HOA SÓNG

chiều xuống từ lâu
sao mặt trời không chịu lặn
vẫn rong chơi trên mặt biển  tím dần
tôi mỏi mắt chờ
chờ cuộc đời quá rỗng
tôi gọi tôi, nghe tiếng nhịp tim hờn
chiều quá muộn
tôi vẫn ung dung bước
những dấu chân trên cát mệt mỏi buồn
như tình cảm một lần
chưa quen mình là nước mắt
men theo thời gian
vỗ cánh khỏi hồn tôi
anh hay quên nên bao giờ nhớ nổi
hoa sóng chiều
thường hát mãi thơ anh
cơn gió mùa Thu cũng hay dừng nhịp thở
nín câm nghe tiếng vỡ thủy triều hoang
hoài niệm ấy loài rong rêu ôm đá
sụt sùi cay, bọt sóng chào ngày
nằm nhắm mắt
nghe vọng âm sâu hoắm
cứ mỗi lần hăm bốn tiếng
lại hoàng hôn
 nét mặt đá chạm tầm nhìn của biển
quay phía tôi, rơm rớm giọt mặn rơi
tôi hoang mang
sợ bóng mình quên mất
con đường nào
ngang qua biển tìm anh
trong mắt tôi
bình minh chiếc hôn hôm anh gửi tặng
con đường nào
một thoáng đã mông mênh...

đht

Wednesday, July 22, 2015

TỪ HỒNG HOANG, ANH ĐÃ LÀ THI SĨ


thuở hồng hoang, anh đã là thi sĩ
em còn là chiếc bóng cánh hoa mơ
mình quen nhau qua huyền ảo tình cờ
gương huyền thoại soi soi đường vào trần thế
 *
con đường em, bên kia bờ sông lệ
giấc nam kha, em gập cánh mơ màng
gió dương trần ru thơ thi sĩ, ngân
hoà quyện khói mênh mang chiều, đỗ cánh
 *
anh thi sĩ, em thẩm hương định mệnh
chiếc lá vàng đầy tuổi đếm bâng khuâng
bước anh về theo nhịp tim tri âm
mừng giao ngộ, không lời, âm cũng bặt
 *
từ thuở ấy, thương  yêu ngàn cung bậc
thiết tha nào vẫn dấu ấn thi nhân
trời chiêm mơ, hồng ánh nắng tao phùng
Anh thi sĩ - em linh hồn tim biển
*
vì yêu anh, tim em vui, hiển hiện
thành cánh âu trên đỉnh nhớ thơ Người...

đht

Tuesday, July 21, 2015

THƠ ANH CÀY LÊN ĐÁ TIM EM


đêm sâu thao thức hoang đường lạ
ẩn giữa ngàn sao giọng một người
âm thanh như sóng mênh mông vỗ
thoảng giọng mơ hồ quấn quýt tôi
*
tôi nhấc trầm tư tìm vệt nhớ
nghe rưng rưng chảy nhẹ hai hàng
nước mắt trời hay tim ào vỡ
hoá thành sương khói uốn lang thang
 *
thổi nhẹ thơ người, rồi tha thiết
pha vào tia mắt ánh bâng khuâng
cho bay  về phía duyên tiền kiếp
chạm sợi tình si, chỉ rối tung
*
tôi vắt thật khô giòng ấm nóng
ven đường, từ biệt gió mùa rơi
nghiêng nét môi xanh xao nguồn sống
cắn giọt trời buồn trong mắt tôi
*
đêm thâu, thao thức hoang đường quá
từ cõi riêng mình, chỉ với anh
xao động âm vang trên môi gió
 anh cày thơ lên đá tim em

đht

Monday, July 20, 2015

CUỘC CHỜ HOÁ BƯỚM


suốt đời tìm một bình minh
suốt trang cổ tích ẩn hình bóng thơ
mai sau hoa một đời chờ
trong vườn huyền sử tình cờ mãn khai
 *
suốt trăm năm nhẹ gót hài
trên đường trần thế miệt mài vấn vương
cầm bằng chao gió viễn phương
bay nhanh- bay chậm tùy hương mây ngàn
 *
suốt nhiêu mùa úa  lá vàng
run run  tình khúc mênh mang tuổi hồng
dừng chân, ngắm điệu sầu Đông
Hạ xưa nét ngọc ngà bồng bềnh trôi
 *
suốt đêm tình mộng liêu trai
 môi khoe thủ thỉ mặn mòi tri âm
cuộc chờ hóa bướm vũ luân
bước chân duyên nợ lung linh sắc màu
 
đht

GỬI EM CHÚT TÌNH



gửi em mơ cũ tuổi thơ
ngày xưa hay mộng trên bờ ước ao
những khuya thao thức chạm vào
thời ôm vú mẹ, mắt màu bình minh
gửi em tiếng cười thủy tinh
 bé ngoan chân sáo hân hoan đến trường
lớn chút nữa, mơ viễn phương
thời gian, ngày tháng quên nguồn cội xa
 *
gửi em nỗi nhớ quê nhà
chung ao ước nhỏ, dẫu là...cơn mơ !
gửi em cánh diều tuổi thơ
quên trong hộc tủ tuổi vừa mấy trăng
*
gửi em , nhận nhé Lạc Quan
chia nhau một chút yêu thương quan hà...
 mơ cơn ước Việt dẫu là
chỉ trong mong đợi em và tuổi ngoan
 
 
đht
 

ĐỜI SẼ VỀ ĐÂU


bao nhiêu cũng chỉ là vô cực
vết nhớ trong ta, rỉ máu hồng
ta với duyên mơ song song bóng
trên chặng đường mây về cõi hoang
 *
bao nhiêu cũng trở thành quên nhớ
người hái lòng ta, ôm giữa tay
có biết tâm tư cuồn cuộng sóng
vợi giấc ân tình đang ngủ say
 *
bao nhiêu cũng chỉ là nhanh - chậm
lúc giả vờ quanh một chút tình
nếu phút ban đầu tia nhìn ấm
thì tuyệt vời nay vẫn mới tinh
 *
bao nhiêu cũng chỉ là phiên phiến
hương mật chiều Thu anh giữ nguyên
hoa mùa hẹn hứa ta khoan kiểm
sợ lỡ thời gian cánh gãy thêm
 *
bao nhiêu cũng chỉ là huyền thoại
thao thức ưa về thăm giấc đêm
níu không gian, lọc tia hồng ngoại
đời sẽ về đâu ta giữa anh?
 
đht

Saturday, July 18, 2015

BÂNG KHUÂNG NHỚ

( Hình trên Net )

*
giụi đầu vào hạt mưa bay
đi lang thang gặp những ngày tuổi côi
mang thêm một kiếp tình người
trên vai cõng nặng khoảng trời yêu thương
 *
tim như vó ngựa không cương
nhịp từng cung điệu ngân buồn trầm thăng
ai và ai, tôi chỉ trăng
tôi là giòng nước thủy chung miên trường
 *
quẩn quanh chiếc bóng vấn vương
nên chi ngày tháng mãi cuồng gọi tên
cuộn mình trong dải nợ duyên
nằm mơ thơ đến hôn triền mi ngông
 *
giụi đầu nghe tóc bâng khuâng
thở dài, rưng rức âm thầm rơi xuôi
tôi quên bẵng giọng mình cười
reo vui nhận chiếc hôn Người...Thu xưa


đht 
 

Friday, July 17, 2015

MỘT THOÁNG LONG LANH

 
một thoảng mơ về đan tóc mây
tim ngoan hong ấm nắng tay người
trên môi thủ thỉ muôn thầm kín
hương nhớ tràn dâng suốt một đời
*
một thoảng nhìn nhau ngắm tuổi tình
nở nhiều hoa tâm sự bình yên
hồn như lòng suối mênh mông chảy
xuôi nước thời gian vũng cõi riêng
*
một thoảng tia sầu, xuyên mắt em
hoang vu ngày xa vắng không anh
lang thang về  phía sa mù lạnh
gót nặng ngàn cân phiến đá buồn
*
một thoảng long lanh pha lê mặn
đang rời tổ ấm, kiếp trầm lăn
bâng khuâng nhìn lại vầng trăng cũ
rọi xuống tìm sông thuở tuổi hồng
 
 
đht
 

Thursday, July 16, 2015

NHỚ Ơi, XA NGƯỜI


Photo de Donghuong Tonnu.


hôm qua cạn chén quan hà
mai này buồn lắm, ngựa thồ không bay
uống với anh, cạn chén này
cho đừng tiếng khóc vượt ngoài biên cương
*
gạn sầu, nhấp hớp quỳnh tương
môi em vẫn giữ nguyên hương thuở nào
ngàn đời vẫn một chiêm bao
thương em, nhớ mãi lần trao nụ đầu
*
thơ ta - viết ngắn- nhưng nhiều
vì tình ở lại, nhuộm màu yêu em
chiếc hôn mặn lệ môi mềm
một trời cảm xúc miên trường khó quên
*
em xa, một phút : ngàn năm
mùa Xuân lá rụng, Hè sang, nhành gầy
nhớ ơi, nhớ những lời say
đêm nhìn thủ thỉ mới hay tim chùng


đht

Tuesday, July 14, 2015

MÂY BAY, KHỜ KHẬT, MÂY BAY


mây bay, khờ khật, mây bay
ta ôm mỏi mệt
ta hoài mơ quen
vô âm hay là vô duyên
tùy theo lời nhẹ
hay huyên thuyên đời
 *
một mình vọc gió đang rơi
phủ lên
nhành lạ, tiếng cười bỗng nhiên
trái tim ai cắn phần mềm
để ta phần đá
cuộc tình dường như
 *
vỗ tay, mười ngón không ưa
trách ta sao lại
ưa ru hồn người
một mình đếm hạt bụi đời
chia người nửa nhé
 chia tôi phần còn
 *
mây than sao gió vô hồn
cứ đưa tin vặt
cho buồn kéo mây
luồng tôi chưa tuổi thôi nôi
tìm ca dao Mẹ
trên môi ngập ngừng
 *
người nay còn thương tôi không
tôi nhìn hương nhớ
đang bềnh bồng trôi
gọi người
khản cổ, trời ơi
tiếng vang chìm lỉm
ngoài khơi biển chiều
*
buồn người, những vẫn thương yêu
 dù mai trời chết
vẫn triều lệ ba
ngày xưa đi - ở - vào - ra
bây giờ vùng mặn
 đã là thiên thu 
*
thân tôi một đứa tử tù
chết từ nguyên thủy
tim thô trái mùa
mây bay nhớ tránh trời mưa
ướt tôi, gãy cánh
rơi Thu ân tình
rồi tôi vẫn mãi một mình...


đht

Saturday, July 11, 2015

TRÊN LỐI NHỎ VỀ



trên lối nhỏ về, một loài hương dại
thầm thì lời trong bóng những vì sao
lời thương yêu xưa những sáng năm nào
loang thoáng nhớ bên những chiều quen cũ
 *
trên lối nhỏ về, hương thơ ủ rũ
không ai vỗ về, ôm ngủ tình si
giường không gian quá rộng, tim phân bì
thao thức mãi, lạnh về châm da thịt
 *
trên lối nhỏ về, thời gian kín mít
cửa cuộc đời, khoé mặn muối rưng rưng
tay vò tay, cảm xúc mười nhành gầy
gõ trên phiến đá ù lì trầm mặc
*
trên lối nhỏ về, dù trăng vằng vặc
giữa trời khuya chiếc bóng chạy sau lưng
nửa tim tôi, nan nao nhớ Người, buồn
nửa còn lại, ngược nguồn lên rừng cũ
 *
trên lối nhỏ về, pha lê ào vỡ
nhìn chung quanh, ảo giác cứ dần mờ
tôi mong manh như chữ nghĩa lời thơ
Người xóa, viết- viết xoá hoài trên giấy
*
trên lối Nhỏ về, dư hương còn đấy
chỉ lời tình quên mất lối tìm nhau!


đht

Thursday, July 9, 2015

ĐÁNH VỠ GIẤC MƠ

 
 
 
có được mỗi cơn mơ cũng để cho tan
trong vũng nước có màu trăng mặn muối
tôi lỡ dại đem tặng cho vời vợi
một tấm lòng ngày xưa từng yêu tôi
*
 tôi quen thói ngỡ mình là điểm mộng
giữa lời tình đầy ẩn ngữ yêu thương
cứ vương quyện lấy lời thơ làm vốn
ngỡ mai sau thuở ấy vẫn miên trường
 *
giấc mơ nào cắn rách tôi đau điếng
huyết quản hồng rỉ đỏ, nhuộm xiêm y
thâm thấm ướt mùi ngọt cay trong miệng
nhịp lỗi dần, nay mai chắc già đi
 *
có được một giấc mơ, không biết giữ
mang cho người nguyên hết cả đam mê
nay vừa hiểu đời là con thú dữ
rập rình chờ xâu xé nát vô tư
 
đht
 

Wednesday, July 8, 2015

ĐANG THIỀN, BỖNG DƯNG...


tâm yên, tịnh cũng là thừa
xôn xao nhịp hoảng bão vừa đi qua
trầm tư trong gió phong ba
nhắm nghiền tâm trạng mới là thiền tu
 *
bổng bay cùng ngọn vân du 
bềnh bồng trên chuyến hư vô ngắm đời
lặn đi một chút cái tôi
đề cao mình quá có ngày hẩm hiu
*
hẩm hiu như bát cơm thiu
vò trong tay nhận một điều không vui
là tôi, người của tiền đời
hôm qua gãy cánh, nhào rơi xuống trần
 *
tay tôi tự xới mộ phần
chia hai, ngày với đêm trần gian thô
đánh rơi giọt lệ hải hồ
bỗng dưng tôi nhớ người thơ, ngồi buồn!
 *
tâm yên, tim lại như tuồng
nhịp sao sợ hãi cơn cuồng suy tư...

đht



BUỔI CHIỀU DANG CÁNH

 
buổi chiều dang cánh vây tượng đá
công viên chìm giữa cỏ hoa sầu
ta cõng trên môi vài giọt lệ
bước nhũn sau từng lối mất nhau
*
theo chim nằm rẹp trên bờ cỏ
mẫu khói hương tàn vương ngón tay
cơn mê dụ dự đi hay ngủ
đợi sáng sau về, mộng lất lay
 *
ta thèm cuộn khúc như cuốn chiếu
đợi bóng thời gian rũ tóc trăng
ta nghiêng mình níu không gian rỗng
buồn chút, tìm anh ảo ảnh hoang
 *
một chút yên bình ngang qua mắt
tầm nhìn giao ngộ với kỷ tri
chiều nay hoan hỉ, nên ta chắc
mai gặp ân tình trên ngõ xưa
 *
buổi chiều thân thế đang xanh lá
màu Xuân cuối Hạ nóng thiêu người
may có rượu tình, cơn khát đã
xoa dịu cơn buồn rũ xuống môi
 
 
đht

Tuesday, July 7, 2015

VỖ SÓNG

 
Anh còn mở rượu mỗi đêm
chờ em, bóng nhỏ bên thềm giấc khuya
mưa hương trên gối tương tư
bóng nghiêng mái tóc xõa đùa vai anh
 *
anh hôn, chợt má ửng hồng
môi em, cổ thụ cánh rừng hồng nhan
 nghe sông vỗ sóng đài trang
trên vùng thuở ấy, âm vang cười giòn
 *
bên anh, phổi rực nắng vàng
con tim ngà ngọc nhịp nhàng đưa thoi
hổ ngươi dưới chiếc hôn mời
xôn xao rúng cả vùng trời hạo nhiên
*
Anh bày đốt ngọn diệm em
cho tâm điểm sáng nguyên phòng kỷ tri
 chao nghiêng, trăng vọc thầm thì
trong lưng chừng sóng, nhu mì giọt ngoan
 
đht
 
 
 

SÁNG NAY




sáng nay chán nản, thiên di
bay về, đổ lại trên bề bộn cây
tôi nhìn tôi: tôi? ai đây
hình như chiếc lá vàng gầy, rụng rơi
*
buồn tôi hay tại lòng người
cho đi - lấy lại khoảnh trời an nhiên
thèm tôi đỉnh núi tịnh yên
ngồi ru với gió trên miền đơn côi
*
càn khôn độ lượng mở lời
chuyện tình con suối nước trôi không ngừng
ai thèm ngồi nhớ yêu thương
xa rồi, hoài niệm chỉ vương mang buồn
*
sáng nay khờ khật hôn trăng
khuất sau mây trắng chỉ tình thấy thôi
sáng nay mười nhánh tay gầy
gõ trên tiếng động loài người xum xoe
*
hôm nay mỏi cánh, chim về
hỏi người xin chỗ tim kề ngày xưa
nắng hồng sao mắt màn mưa
trong lung linh khóe hồn thơ vẫn Người
*
nhìn sau le lói mặt trời
hoàng hôn luân vũ, vui ngày, sầu đêm...
tôi ngồi nhẫm đếm tình anh
còn bao nhiêu đủ cho mình tâm yên ?


đht